Vạn Tộc Chi Kiếp

Chương 1084: Lui Lại Một Bước, Vạn Giới Thái Bình




Mấy vị Các lão tranh luận không ngừng.

Đến cùng là mở hay không mở đa thần văn học viện?

Học hay không học đa thần văn?

Hồi lâu sau, có người thở dài, bảo: "Chư vị, chúng ta không học nhưng các đại phủ khác vẫn học, chỉ mình chúng ta ngăn cản chiến tranh thì có hữu dụng không? Đại phủ khác sẽ nhanh chóng bùng nổ chiến tranh cục bộ, chúng ta không học thì sẽ trở nên lạc hậu! Đến lúc đó, Thần Ma sẽ cảm thấy đại phủ khác khó gặm, mà Đại Chu phủ thì dễ bắt nạt hơn, tới khi ấy, không học sẽ thành trò cười!"

"Tô Vũ... Cái tên Tô Vũ kia, mấy năm sau, hắn không thành Thánh nhân thì chính là tội nhân!"

Có người thở dài nói câu này.

Có lẽ Nhân cảnh sẽ vì Tô Vũ mà bùng nổ chiến tranh quy mô lớn, trong tình huống thực lực Nhân cảnh chưa đủ mà bùng nổ chiến tranh toàn diện, bi kịch hơn ba trăm năm trước hoàn toàn có thể sẽ tái diễn.

Có lẽ sẽ càng tồi tệ hơn!

Hơn ba trăm năm trước, Thần Ma cũng chưa chuẩn bị xong, Tiên tộc nhúng tay vào, bây giờ, Thần Ma đã sẵn sàng, Tiên tộc cũng đang nhìn chằm chằm, một khi bùng nổ chiến tranh, ắt hẳn Nhân cảnh sẽ lâm vào khốn cục lớn hơn.

Then chốt ở chỗ, bây giờ Nhân cảnh không hòa thuận như hơn ba trăm năm trước.

Có người nói: "Tô Vũ ảnh hưởng đến sự phát triển của đa thần văn, cũng xúc tiến thực lực Nhân tộc tăng lên, dĩ nhiên thứ tăng lên là căn cơ, giai đoạn hiện tại còn chưa thấy kết quả, ta cảm thấy phương pháp chia tách của Hồng Đàm sẽ có kết quả trước, hữu ích với Văn Minh sư trên Đằng Không, đó mới là then chốt, thực lực Văn Minh sư sẽ tăng trưởng trên phạm vi lớn!"

"Đừng quên Thần Ma đang nhằm vào chúng ta!"

"Vậy thì sao?" Có người quát: "Bị nhằm vào thì có thể uống rượu độc giải khát, không quan tâm, không cho Nhân tộc phát triển à? Bởi vì các ngươi cố kỵ nên mới khiến cho Văn Minh sư hệ chiến đấu mạnh nhất dần dần xuống dốc!"

"Cùng lắm thì như ba trăm năm trước, cầm vũ khí lên chiến đấu, tại sao phải co đầu rút cổ?"

"Tất cả câm miệng!"

Có lão nhân quát: "Nhốn nháo cái gì! Việc này can hệ trọng đại, phải mời phủ trưởng ra quyết định!"

Mọi người ồn ào không ra kết quả, sự tình hết sức phức tạp.

Không học không được, muốn học cũng không dễ.

Mọi người an tĩnh một hồi, một lát sau, trong hư không, bỗng có tiếng nói u lãnh truyền đến: "Nếu các đại phủ đều học, vậy Đại Chu Văn Minh học phủ cũng không thể ngoại lệ, đa thần văn nhất hệ khởi động lại."

"Phủ trưởng, vậy những trận chiến của Đan Hùng trước đó sẽ thành trò cười, Đan Thiên Hạo cũng chết vô ích!" Có người không vừa lòng phản bác.

"Vậy Đan Hùng đi khiêu chiến Tô Vũ đi, chỉ cần Đan Hùng thắng là có thể chúng tỏ dù không học công pháp của Tô Vũ, thần văn sư vẫn cường đại như trước, nếu Đan Hùng thua, vậy chứng tỏ công pháp của Tô Vũ thực sự cường hãn!"

Nghe vậy, có người cau mày phản bác: "Đan Hùng đang bế quan, chắc không lâu sau sẽ xuất quan, Đằng Không bát cửu trọng cũng ổn! Hiện tại khó xác định thực lực của Tô Vũ, nhưng nếu hắn mở Chu Thiên khiếu huyệt đúc thân, thực lực cường hãn, so đạo Chiến giả chỉ sợ thân thể sẽ mạnh hơn Đan Hùng!"

Trong bóng tối, thanh âm u lãnh của Chu Phá Long lại truyền đến: "Vậy không phải là đánh ngang tay sao? Đan Hùng lớn hơn hắn một tuổi, tu luyện sớm hơn hắn, thân thể không bằng hắn thì mới có thể nhìn ra sự mạnh mẽ của thần văn sư, nếu thân thể mạnh mẽ hơn Tô Vũ, vậy còn cần Văn Minh sư làm cái gì?"

"Phủ trưởng..."

Có người lo lắng, "Nếu... Nếu như... Đan Hùng thua..."

Vậy Đại Chu phủ sẽ rất mất mặt.

Đan Hùng quét ngang Đằng Không đa thần văn hệ các đại phủ, nhưng chỉ cần thua trong tay Tô Vũ, bại một lần, vậy thì tất cả nỗ lực trước đây đều thành chê cười.

"Thua hay không, lúc này còn có lựa chọn nào khác à?"

Chu Phá Long nói: "Đan Hùng thua, vậy công pháp của Tô Vũ mạnh mẽ, không thua, không đi khiêu chiến, vậy những hành động trước đây cũng là vô dụng! Đến khiêu chiến còn không dám, vậy áp chế đối phương thế nào? Không phải trước kia Tô Vũ buông lời muốn khiêu chiến Đan Hùng sao? Tiếp chiến là được!"

Có người không biết làm sao, có người rầu rĩ muốn nói rồi lại thôi.

Rõ ràng đơn đa chi tranh đã hạ màn kết thúc, trong chớp mắt, thế cục lại biến hóa nghiêng trời lệch đất!

Mà điểm mấu chốt lại là Tô Vũ.

Hiện tại là Tô Vũ, sau đó có lẽ là Hồng Đàm, một khi phương pháp chia tách có thể khiến Sơn Hải, Nhật Nguyệt hoàn thành gây dựng lại chiến kỹ, vậy đơn thần văn nhất hệ sẽ thất bại thảm hại!

Hàng loạt cường giả đơn thần văn nhất hệ sẽ nhanh chóng chuyển tu sang đa thần văn nhất hệ.

Tô Vũ ảnh hưởng đến dưỡng tính, mà phương pháp chia tách của Hồng Đàm lại ảnh hưởng đến cấp bậc trên dưỡng tính!

Đại Hạ phủ... Hồng Đàm sắp có kết quả chưa?

...

Ngay khi Đại Chu phủ đang ra quyết định.

Trên chiến trường Chư Thiên.

Tiền tuyến Tiên Phong doanh.

Tuyến đầu trận địa!

Từng đạo uy áp Thông Thiên bùng nổ!

Từng đạo uy áp tung hoành bốn phương, Thần Ma Nhân Long Tiên Yêu... cường giả các đại tộc này đều đang hùng dũng giao chiến.

"Tần Nghiễm!"

"Có muốn giao dịch không?"

Có tiếng nổ vang rền truyền đến, tuyến đầu trận địa, một vị trung niên cầm trường thương đạm mạc nói: "Nói!"

"Dùng hai người đổi lấy Nhân tộc an ổn trăm năm!"

Nơi xa, có âm thanh cường giả chấn vang bốn phương, "Ngươi biết ta đang nói đến ai! Trong vòng trăm năm, kể cả Hạ Long Võ hay Tần Trấn chứng đạo thì sẽ không ai ngăn cản. Tần Nghiễm, nghĩ kỹ đi, giao dịch này rất có lợi! Trăm năm, có lẽ Nhân tộc ngươi sẽ có mười vị chứng đạo, thậm chí là càng nhiều Vĩnh Hằng hơn!"

"Hạ Long Võ và Tần Trấn chứng đạo chắc chắn sẽ phải chết, chư thiên vạn tộc, ai chịu đáp ứng? Hai đao phủ huyết tinh, ai dám đáp ứng để bọn họ trở thành Vĩnh Hằng?"

"Tần Nghiễm, lui lại một bước, vạn giới thái bình!"

"Giao hai người kia ra, không, là ba người, tộc ta lui vạn dặm, trăm năm không xâm chiếm, có thể thề lời thề vạn giới!"

Gió lốc đã bao phủ chư thiên vạn giới!

Giao ra vài người, thậm chí có thể giữ bình an cho Huyết Đồ như Hạ Long Võ chứng đạo!

Tuyến đầu trận địa, trung niên cầm thương lạnh lùng quát: "Thật to gan, ngươi đang ly gián Nhân tộc?"

"Ha ha, ta biết các ngươi hiểu ý chúng ta! Ly gián ư? Có lẽ đi! Tần Nghiễm, ngươi không đáp ứng không có nghĩa là những người khác không đáp ứng! Các ngươi có hậu duệ, có bằng hữu, có đệ tử, bọn họ đều sẽ phải chứng đạo! Chẳng lẽ muốn giao chiến đến cùng với chúng ta ư? Bây giờ giao ra vài kẻ yếu, đổi lấy trăm năm thái bình, cơ duyên chứng đạo trăm năm, Tần Nghiễm, ngươi muốn làm chủ thay Nhân tộc sao?"

Đây rõ ràng là ly gián!

Dùng thời gian trăm năm đổi lấy vài người!

Hai người, là Tô Vũ và Hồng Đàm, ba người, thì thêm Liễu Văn Ngạn!

Đều là đa thần văn nhất hệ!

Đều thuộc chi mạch của Ngũ Đại!

Vì ba người này, cường giả vạn tộc thậm chí nguyện ý từ bỏ vây giết Hạ Long Võ và Tần Trấn!

Dù Đại Tần vương biết đây là hành động ly gián thì sao?

Có thể ông không động tâm, nhưng các cường giả khác có động tâm không?

Đại Tần vương không trấn áp được tất cả vô địch, đừng cảm thấy tất cả vô địch Nhân tộc đều cam tâm chịu chết!

"Mấy tiểu nhân vật đổi lấy tương lai Nhân tộc có thêm vài vị vô địch, kể cả Hạ Long Võ, các ngươi không nguyện ý à?"

Đại Tần vương cầm thương đứng thẳng nhìn về nơi xa, ông không nói gì, trực tiếp đâm ra một thương!

Thiên địa đổ xuống!

Ầm một tiếng, thế giới phân ly, nơi xa, thanh âm tiêu tán, từng bóng người nhanh chóng tan biến bốn phương tám hướng.