Vạn Tộc Chi Kiếp

Chương 513: Thỉnh Giáo Bạch Phong




Bạch Phong đúng là không chú ý, anh cho rằng Tô Vũ không hấp thu được, anh chú ý làm gì.

Nhưng anh cũng cảm nhận được Tô Vũ chưa rời đi, anh còn tưởng Tô Vũ đang nhìn anh nghiên cứu, trong lòng vui mừng, tiểu tử này cũng biết quan tâm thành quả nghiên cứu của lão sư rồi.

Qua một hồi, Bạch Phong rảnh tay, anh quay đầu nhìn về phía Tô Vũ lại thấy Tô Vũ đang mỉm cười ngẩn người.

"Làm gì đấy?"

Bạch Phong hô một tiếng, Tô Vũ bừng tỉnh!

Hắn nhẹ thở ra, may mà vừa rồi đang tiêu hóa ý chí lực tinh thuần, không còn hút nữa, bằng không bị lão sư phát hiện liền phiền toái.

Hắn không dám nói mình xuống đây nếm thử mùi vị, Tô Vũ cười ngây ngô đáp: "Lão sư, ta cảm thấy đứng ở đây ý chí lực có vẻ rất dễ chịu, có phải ở đây sẽ giúp tu luyện nhanh hơn không?"

"Ít đến đây thôi!"

Bạch Phong tức giận: "Đương nhiên là dễ chịu rồi, cũng chắc chắn là nhanh hơn một chút, thế nhưng không được phép tu luyện tại đây! Tu luyện ý chí lực, quan sát ý chí chi văn, ý chí lực trên ý chí chi văn tràn lan sẽ dẫn đến ý chí lực nơi này không tinh khiết, bất lợi cho việc bảo tồn thần văn."

"Vâng!"

Tô Vũ vội vàng gật đầu, sau đó hiếu kỳ hỏi: "Lão sư, có thể lấy được dạng ý chí lực này ở đâu?"

Bạch Phong nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái: "Bây giờ người không thể chủ động hấp thu, quan tâm làm gì? Ở đâu mà chả như nhau, có ý chí lực đối kháng là đủ rồi."

"Ta chỉ là tò mò nên hỏi một chút thôi, ngài đừng lúc nào cũng nói ta không cần biết như thế!"

Cũng đúng!

Bạch Phong gật đầu, làm lão sư, truyền đạo thụ nghiệp giải hoặc, mình cũng nên giải đáp nghi hoặc.

"Không chỗ nào có đâu, cái này cần tinh luyện! Đương nhiên địa phương khác nhau, độ tinh thuần ý chí lực không giống nhau, tỉ như phòng Mảnh vỡ của chúng ta tinh thuần hơn Tàng Thư các một chút, mà Tàng Thư các lại tốt hơn cái thư viện rách rưới kia một chút."

Bạch Phong giải thích: "Nếu như độ tinh thuần tính theo tỉ lệ phần trăm, phòng Mảnh vỡ là 50% độ tinh thuần, Tàng Thư các 40%, thư viện 30%, mà phòng thí nghiệm này là trăm phần trăm! Ngoài ra, học phủ còn có thức hải bí cảnh, ý chí lực ở trong đó cũng có độ tinh thuần không thấp, chừng 80%, vậy là rất khá rồi!"

"Thức hải bí cảnh ư?"

"Ừm."

Bạch Phong thuận miệng nói: "Xem như một bí cảnh tương đối cao cấp, Nhất đại phủ trưởng lưu lại! Nhất đại cũng thuộc đa thần văn hệ, thức hải bí cảnh có chút đặc thù, không phải tạo thành từ một thần văn đơn thuần, mà là do mấy thần văn tổ hợp thành."

"Thậm chí có thể nói đó thật ra là biển ý chí của Nhất đại, nhưng nhiều thần văn, mở ra cũng phiền toái, cũng tiêu hao nhiều thứ hơn."

Tô Vũ gật đầu, mong đợi nói: "Chúng ta có thể vào không?"

"Có khả năng!"

Bạch Phong tùy ý đáp: "Có tiền là được, mở ra một lần đại khái... để ta tính xem, đại khái là bảy, tám vạn điểm công huân, không quá nhiều! Một lần có khoảng 50 người có thể tiến vào, ngươi có thể thu phí, một người giao nộp 1000 điểm công huân, thử đi!"

Tô Vũ tắt tiếng!

Lão sư, ngài đừng xui dại.

Bạch Phong cười nhạo: "Đòi vào á? Vào cái rắm, mà nơi đó còn cần vài vị Sơn Hải duy trì mới được, ngươi cho rằng có thể tùy tiện mở ra à? Chỉ có tiền thôi là không đủ, đừng mơ!"

Tô Vũ phiền muộn, tại sao ngài cứ thích đả kích ta vậy, ta hỏi một chút thôi mà.

"Lão sư, vậy tinh luyện có khó không?"

Bạch Phong liếc mắt nhìn hắn, tức giận nói: "Đừng mơ tưởng xa vời! Tinh luyện không khó, chỉ cần tiêu ít tiền, tỉ như phá mấy trăm quyển ý chí chi văn, rút ra ý chí lực, loại trừ chất bẩn vài lần là được, chắc có thể lưu lại một nhúm ý chí lực tinh thuần."

Tô Vũ líu lưỡi!

Thật xa xỉ!

Chẳng lẽ nơi này được tạo ra bằng cách đó?

Thật là biết đốt tiền!

"Lão sư, vậy ngài mở hết thần khiếu《 Vạn Văn kinh 》rồi ư?"

Bạch Phong muốn chửi bậy với tên học sinh nhà mình, thực đáng ghét, ngươi không phải Đằng Không, hỏi những thứ vô dụng ấy làm gì?

Mắng thì mắng, anh vẫn mở miệng đáp: "《 Vạn Văn kinh 》khai 72 thần khiếu, khai thần khiếu hơi khó, tại giai đoạn Đằng Không Văn Minh sư chúng ta bình thường mở 36 cái là đủ rồi, hình thành một đại tuần hoàn. Đến Lăng Vân, mở ra 36 cái còn lại, hình thành một vòng tuần hoàn lớn hơn."

"Mở 36 cái là đủ rồi ư?"

Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, không nhịn được mà nói: "Vậy phân cấp Văn Minh sư Đằng Không, chẳng lẽ cũng căn cứ vào số lượng thần khiếu mở ra ư?"

"Đại khái vậy, còn có đẳng cấp ý chí lực. Thí dụ như ngươi mở 4 thần khiếu, đẳng cấp ý chí lực đạt đến nhị giai hạ đẳng, có thần văn tiến vào nhị giai, đây coi như là tiêu chuẩn thấp nhất của Văn Minh sư, Đằng Không cảnh nhất trọng!"

Tô Vũ nháy mắt mấy cái, chỉ vậy thôi sao?

"Vậy nó có cụ hiện không?"

"Nói nhảm!"

Bạch Phong nổi nóng: "Không cụ hiện thì tính thế nào? Không cụ hiện, ý chí lực của ngươi dù đạt được nhị giai, thần khiếu không có cách nào mở ra, sao có thể gọi là Văn Minh sư?"

Anh hoài nghi đồ đệ mình đã bị đánh tráo!

Hắn không ngốc, sao lại hỏi ra vấn đề ngu như thế.

Tô Vũ bất đắc dĩ, hàm hồ nói: "Nhưng ta cảm giác ý chí lực rất mạnh, đã đến nhất giai đỉnh phong cũng có thần văn nhị giai, chỉ còn thần khiếu, nếu ngày nào đó ta mở mấy thần khiếu, chẳng lẽ được tính là Đằng Không ư?"

"Mở cái đầu ngươi!"

Bạch Phong trợn mắt: "Nếu ý chí lực của ngươi đạt đến nhị giai, lúc đó cũng có thể cụ hiện..."

Tô Vũ sững sờ, "Lão sư, thế có coi như Đằng Không không? Nếu ta chưa hoàn thành việc phác hoạ thần văn mà đã đạt đến nhị giai thì làm sao bây giờ?"

Bạch Phong cũng hơi ngẩn ra!

Đúng vậy, tiểu tử Tô Vũ này có ý chí lực hết sức cứng cỏi!

Anh suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói: "Sẽ không, ngươi còn chưa chứa đầy biển ý chí, không có cách nào tràn ra cụ hiện, nhiều nhất là cường độ có thể so với nhị giai, nhưng sẽ không chân chính bước vào nhị giai, trừ khi biển ý chí của ngươi chứa đầy, ý chí lực tràn ra mới tính là cụ hiện!"

Tô Vũ lập tức nhẹ nhàng thở ra!

Vậy thì tốt!

Bạch Phong cảm thấy rất bất đắc dĩ, sao cứ cảm giác cái tên này bận tâm chuyện hắn sớm tiến vào Đằng Không vậy, làm được không đấy?

Với cái độ chứa đầy của ngươi thì...

Anh vừa nghĩ vậy, lại nhìn Tô Vũ một chút, đờ đẫn hỏi: "Tình huống của ngươi là sao, sao ta có cảm giác độ chứa đầy ý chí lực của ngươi lại tăng lên?"

Tô Vũ cười ngây ngô: "Vừa tu luyện trong phòng Mảnh vỡ, có chút tiến bộ."

Dứt lời, hắn thần thần bí bí nói: "Lão sư, gần đây ta mới trao đổi với Thủy Nhân, ra là công pháp Ngũ Hành tộc có thể khai thần khiếu tại dưỡng tính! Lão sư, nếu ta học được nó, vậy có phải sẽ rất trâu bò hay không?"

"..."

Bạch Phong nhức đầu không thôi, "Học cái rắm! Công pháp Ngũ Hành tộc có thể cho dưỡng tính khai khiếu, ai mà không biết chứ? Ta cũng biết! Thậm chí ta còn biết《 Thủy Hành quyết 》chân chính, học phủ cũng có 《 Thủy Hành quyết 》 nguyên bản, thậm chí pháp quyết tứ hành khác cũng có, ngươi học đi! Ngươi học xong, ta bái ngươi làm sư phụ, được chưa?"

Học cái rắm!

Mau mau xéo đi!

Tên hỗn đản này suốt ngày hồn bay lên trời, chỉ biết nghĩ mấy chuyện tốt viễn vông.

Anh bỗng nhiên giật mình, nhìn về phía hắn, lẩm bẩm: "Có phải khi ngươi học được kỹ năng thiên phú của bọn chúng, có thể cảm giác suy luận ra khai khiếu gì đúng không?"

Nên rải sẵn đường thì vẫn cần rải trước.

Tô Vũ gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Ta thôn phệ tinh huyết Ngũ Hành tộc, kỹ năng thiên phú của bọn chúng rất đặc thù, hóa thành nước, biến thành vàng, nhân tộc rất khó dùng, thân thể gần như không dùng được, thế nhưng ý chí lực có khả năng căn cứ nguyên lý này để cải biến hình dáng ý chí lực."

Tô Vũ thần bí, nhỏ giọng nói: "Cho nên ta muốn thử xem có thể suy luận ngũ hành pháp quyết hay không, lão sư, ngài cảm thấy có khả năng sao?"

"Đừng nói nhỏ như vậy!"

Bạch Phong ghét bỏ, làm gì mà như đi ăn trộm thế!