Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Chương 50




Hi Nguyên bị cường hôn đầu tiên là cả kinh, rồi sau đó hưng phấn nheo mắt lại cười. Đây là lần đầu tiên ba trong lúc tỉnh táo hôn cô, cảm giác thật là khác biệt. Tim cô bùm bùm nhảy dựng lên.

Lăng Khắc Cốt hơi mất khống chế ôm sát Hi Nguyên, môi mỏng như cơn gió bén nhọn quét ngang qua khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Hi Nguyên, những nụ hôn nóng bỏng rơi trên da thịt như ngọc vủa cô, cũng ủi lên tâm của cô. Hôn khắp khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Nguyên xong, môi của anh lại che lại cái miệng nhỏ nhắn của cô, thì thầm cắn nuốt tất cả sự thiếu lưu loát của cô.

Hi Nguyên cười nhốt chặt hông của anh, lạng quạng đáp lại. Lưỡi của cô mới vừa lộ ra khỏi đôi môi, liền bị Lăng Khắc Cốt như chim ưng săn mồi nhanh chóng lao vào trong khoang miệng, cuồng nhiệt mút vào. Cô thiếu chút nữa quên thở, thần trí hoàn toàn bị lạc mất trong nụ hôn dây dưa kích tình, kìm lòng không được nỉ non.

Lăng Khắc Cốt bỗng chốc đẩy Hi Nguyên ra, trong đôi con ngươi lãnh khốc vẫn ngập tràn nhiệt huyết. Anh ảo não muốn thoát đi, lại bị Hi Nguyên ôm cổ.

"Buông tay!" Giọng nói của Lăng Khắc Cốt như băng lạnh thiếu chút nữa đem giá rét tổn thương người, con mắt mới vừa rồi còn nhuộm dục vọng chỉ trong nháy mắt liền bị anh khống chế được, lạnh lùng nhìn về phía Hi Nguyên.

"Không thả." Hi Nguyên treo ngược ở trên cổ của anh, đem sức nặng thân thể cũng giao cho anh. Khóe miệng của cô chứa đựng ý cười giống như cái móc mới khẽ cong, dí dỏm mà không mất đi xinh đẹp.

Lăng Khắc Cốt lúng túng rời tầm mắt, không thèm trả lời, chỉ là dùng sức đẩy tay nhỏ bé của cô ra, đặt cô ở trên đất.

"Ba thích bé con?" Hi Nguyên chống đỡ lên cánh cửa, nghịch ngợm nháy mắt nhìn thẳng vào gương mặt tuấn tú căng thẳng của Lăng Khắc Cốt.

Nếu như mà sớm biết rõ ba dễ dàng ghen tỵ như vậy, cô đã sớm đối với ba xuất ra chiêu này rồi. Chú Ngân Báo ra chiêu quả nhiên thần hiệu, chỉ mới dùng lời nói trêu chọc mấy câu, ba dĩ nhiên cũng đã giống như một ông chồng ghen tuông rơi vào vại dấm, hí hửng hôn cô.

Càng nghĩ càng hài lòng, con mắt linh hoạt xinh đẹp của cô hí hửng tụ chung một chỗ, híp thành một đường ngang.

"Câm miệng!" Lăng Khắc Cốt lạnh lùng quát ngừng, anh làm sao có thể thích con gái của Dã Lang? Anh vĩnh viễn cũng sẽ không quên Băng Nhi đã chết ra sao, đáy lòng sẽ không quên thù hận.

Hi Nguyên cười, lúm đồng tiền như mang theo sự ngọt ngào của bách hợp, mát mẻ mà non nớt, trong đó lại vô tình toát ra một loại quyến rũ của thiếu nữ. Hi Nguyên xinh đẹp như vậy khiến Lăng Khắc Cốt không thể dời mắt.

Anh nắm chặt quả đấm, ẩn nhẫn, đáy lòng có ngọn lửa vô danh không biết là bắt nguồn từ tức giận hay là bởi vì tình cảm khó hiểu không cách nào thoải mái này.

"Ba là tiểu quỷ nhát gan, không dám thừa nhận thích bé con." Hi Nguyên khiêu khích nhìn Lăng Khắc Cốt, "Tiểu Đinh của người ta so ra còn dũng cảm hơn ba."

Nói xong, cô không chút lưu luyến xoay người, tay nhỏ vươn tới nắm cửa.

"Con muốn đi tìm Tiểu Đinh, Tiểu Tề, Tiểu Ngư."

Cửa còn chưa có mở ra, thân thể của cô liền bị Lăng Khắc Cốt chặn ngang ôm lấy, một hồi trời đất quay cuồng, cô đã bị ném tới trên giường, mà thân thể to lớn cao ngạo của Lãng Khắc Cốt đã bá đạo đè ở trên người cô.

"Ai cũng không cho phép đi tìm! Ngươi là bé con của ta!" Theo một tiếng gầm nhẹ, nụ hôn điên cuồng vội vàng rơi vào trên mặt, trên môi của cô.

"Không phải. . . . . . Con không muốn làm bé con của ba!" Hi Nguyên bị hôn khóe miệng nhếch lên cười trộm, giả bộ đấm lên lồng ngực của Lăng Khắc Cốt, "Buông con ra. . . . . .Con muốn đi tìm. . . . anh . . Thẩm. .. . . . A. . . . . ."

Khi hai chữ "Anh Thẩm" nói ra khỏi miệng thì Lăng Khắc Cốt bỗng chốc đè ép lên sườn núi nhỏ xinh đẹp của Hi Nguyên, căm tức cắn lên cổ của cô, đem một hàng dấu răng mang theo tia máu rơi ở động mạch cổ của cô.

"Đau. . . . . . Ba hư. . . . . ." Hi Nguyên đau đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy, thân thể nhỏ nhắn ở phía dưới Lăng Khắc Cốt nhẹ nhàng run rẩy. Thế nào ba lại giống như một ông chồng siêu cấp ghen như vậy? Cắn cô thật là đau quá.

Con mắt lạnh khát máu của Lăng Khắc Cốt sau khi tiếp xúc được với khuôn mặt nhỏ nhắn mờ mịt như sương của Hi Nguyên thì bỗng chốc căng thẳng, lực đạo trên tay dần dần buông lỏng, bàn tay bóp chặt như đang trừng phạt đổi thành ve vuốt.

"Ưmh. . . . . ." Hi Nguyên giãy dụa thân thể, trong cái miệng nhỏ nhắn phát ra thì thầm vui thích. Đau đớn còn chưa có kết thúc, lưỡi Lăng Khắc Cốt đã dung sức liếm vết máu rỉ ra trên cổ cô, khe khẽ mút lấy. Chờ đón chính là, một loại cảm giác vô cùng thoải mái, nơi hơi đau hiện ra cảm giác tê liệt. Lưỡi nóng bỏng của Lăng Khắc Cốt lặp lại động tác bú liếm, để cho cô kìm lòng không được ôm cổ của anh.

Hi Nguyên đẹp đến khiến tròng mắt đen của Lăng Khắc Cốt trầm mê, môi của anh xẹt qua cằm hơi nhọn của cô, lướt qua cần cổ thon dài tuyết trắng của cô, nặng nề mút lấy xương quai xanh hoàn mỹ. . . . . .

Hi Nguyên tựa như một thiên sứ thuần khiết, bị anh dính vào tư vị dục tình. . . . . .

Lăng Khắc Cốt cuồng dã cùng Hi Nguyên thanh thuần tạo thành sự chênh lệch rõ ràng, tựa như thợ săn cùng tiểu bạch thỏ, đang tiến hành một trò chơi tình yêu không cân sức . . . . . .

Không có gặp phải trở ngại như mong đợi, tròng mắt đen của anh lập tức tràn ngập sát khí: "Đáng ghét!"

Quả đấm của Lăng Khắc Cốt nắm chặt buông ra, buông ra lại nắm chặt, vẻ mặt vô tội này của Hi Nguyên khiến cho anh không cách nào động thủ. Cuối cùng quả đấm không có rơi vào trên người của cô, mà là đánh xuống giường.

Tiếng vang ầm ầm đem Hi Nguyên từ trong say mê thức tỉnh, cô kinh ngạc nhìn về phía Lăng Khắc Cốt. Mới vừa dịu dàng, thế nào trong nháy mắt đã biến thành bão nhiệt đới? tức giận trên người Lăng Khắc Cốt không cách nào che giấu hiển hiện ra ở trước mặt của Hi Nguyên, giống như một con sư tử dũng mãnh, đang mở ra hàm răng sắc nhọn dữ tợn của nó, chuẩn bị đem con mồi xé nát.

"Ba. . . . . ." Hi Nguyên bị vẻ bạo ngược cùng lạnh lẽo trên mặt Lăng Khắc Cốt hù sợ.

Lời của cô bị Lăng Khắc Cốt tàn nhẫn cắn nuốt. nụ hôn cuồng dã, khiến cho khóe môi cô dính vào sắc hoa hồng diễm lệ. Cô còn chưa có từ trên đường trở lại nhân gian, cũng đã rơi xuống địa ngục. Lăng Khắc Cốt hung ác mà không chút lưu tình tiến chiếm nơi mềm mại của cô, để cho cô đau đến phát run.

"Đau . . . . ." Hi Nguyên vô dụng run rẩy, lại nghênh đón giày xéo càng thêm mãnh liệt của Lăng Khắc Cốt.

Một đêm này, lửa giận, thù hận, ghen tỵ để cho anh hóa thân làm ma, điên cuồng chiếm đoạt, tùy ý đoạt lấy. . .

Nhìn Hi Nguyên một thân vết thương, Lăng Khắc Cốt đột nhiên lãnh khốc thối lui ra khỏi thân thể của Hi Nguyên, mặt căng thẳng hiện đầy lo lắng xuống giường không chút lưu tình rời đi.

Trong cơ thể trống không khiến Hi Nguyên cuộn lên khó chịu, ba tối hôm qua lúc vừa bắt đầu rõ ràng còn rất tốt, nhưng tại sao đột nhiên phong vân biến sắc? Chẳng lẽ ba cũng không thích bé con? Đoạt lấy cô chỉ vì báo thù? Lòng của Hi Nguyên không khỏi đau nhói.

. . . . . .

Tưởng Lệ Văn phiền não đi qua đi lại tại trong phòng chính mình, ánh mắt liên tiếp nhìn về phương hướng phòng ngủ của Lăng Khắc Cốt.

"Nha đầu xấu xí ghê tởm! Cũng biết hấp dẫn Lăng Khắc Cốt!" Cô ta căm tức đứng ở trước gương trang điểm, khi thấy trong gương xuất hiện gương mặt vặn vẹo mà biến hình thì cô ta phiền não giơ tay bức tóc, "Tưởng Lệ Văn, mày phải tỉnh táo, bằng vào bản lãnh của mày còn lo không đấu lại một nha đầu xấu xí chưa dứt sữa hay sao?"

Cô ta liều mạng hít sâu, cố gắng để cho mình khôi phục lại bình tĩnh, trên gương mặt diễm lệ lộ ra nụ cười ma quỷ bí hiểm, nụ cười này giống như thanh đao giết người, âm lãnh mà dữ tợn.