Vệ Sĩ Của Anh

Chương 1




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

hương 1: Scandal

16 Người đến hành tinh

27 THÁNG MƯỜI HAI 2021, BY MIYA




Edit + Beta: Nhà của Quơ
Thưa quý khách, máy bay đã hạ cánh xuống sân bay Đình Kiều, nhiệt độ bên ngoài là 35 độ C…”

Tiếng phát thanh vang lên, máy bay hạ cánh kèm theo rung lắc nhẹ, sau đó dần ổn định lại.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Thiết bị liên lạc đã được khôi phục. Bên trong cabin, tiếng chuông của những cuộc gọi và tin nhắn thay nhau vang lên.

Thẩm Thu đeo tai nghe vào một bên tai, trong tai nghe nghe được giọng nói của một đồng nghiệp đã đợi sẵn ở sân bay: “Hôm nay ở ngoài sân bay phóng viên chực sẵn rất nhiều, đưa cô Trần đi bằng lối VIP đi.”

Thẩm Thu nhìn người phụ nữ bao bọc gần như không thấy mặt mũi đâu, thì thào nói: “Đã biết.”

Lúc này ở phía bên kia lối đi, một người phụ nữ mập mạp cởi dây an toàn bước tới: “Đừng xem điện thoại nữa. Lần này trở về làm ơn đừng tự ý đáp trả bất kì điều gì trên Weibo, tài khoản Weibo của công ty sẽ xử lý, nghe rõ chưa?”

Người phụ nữ mất tự nhiên đáp lại: “…Ừ.”

“Bây giờ trong sân bay đều là phóng viên, lát nữa cứ đi thẳng lên xe đừng nói gì cả.”

“Chị Đan, em hiểu rồi.”

Người trùm kín mít kia là Trần Thi Kỳ, là một diễn viên, không phải diễn viên tuyến một, nhưng gần đây phất lên nhờ một bộ phim, đang đà nổi tiếng.

Cô ta là người thuê Thẩm Thu.

Người đàn bà mập mạp kia là người đại diện của Trần Thi Kỳ.

Sở dĩ sắc mặt của người đại diện u ám là vì một ngày trước, những bức ảnh Trần Thi Kỳ ra vào khách sạn với một doanh nhân giàu có ở Đế Đô bị tung ra, đối phương còn là người đã có vợ. Mấy tiếng trước, vợ của người này đã lên Weibo chửi ầm cả lên.

Đây là một đòn đánh nghiêm trọng vào sự nghiệp diễn xuất vừa mới nổi của cô ta. Trên mạng đều là những lời mắng chửi, người đại diện và công ty gấp đến mức đã đưa ra vài lời giải thích. Không cần đoán cũng biết, đại khái là “chỉ là bạn”, “không hề có chuyện này”, “hai người họ trong sạch…”

Tuy nhiên, Thẩm Thu biết những bức ảnh đó là thật. Ngày hôm đó, chính cô đi xuống tầng dưới của khách sạn để đón tiếp ông doanh nhân đó. Sau khi nhận phòng, người đàn ông trung niên đã ở trong phòng Trần Thi Kỳ cả tiếng.

Vì vậy, bà chủ bị người khác mắng chửi là đúng, nhưng chuyện này không liên quan gì đến cô. Là một vệ sĩ riêng, cô chỉ cần đảm bảo người thuê mình được an toàn, còn chuyện riêng tư của cô ta, cô không có quyền can thiệp.

Sau khi xuống máy bay, Thẩm Thu đưa Trần Thi Kỳ lên xe bằng lối đi VIP.

Trời sắp mưa, ngoài cửa sổ mây đen như làn khói bao phủ cả chân trời. Xe rời khỏi sân bay, áp suất bên trong xe ngày càng thấp.

Thẩm Thu nhìn gương chiếu hậu, Trần Thi Kỳ ngồi ở ghế sau vẫn chưa tháo kính và khẩu trang, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì.

“Chị Đan, chị đăng thông báo làm rõ chưa?” Cô ta đột nhiên lên tiếng.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Chị Linh đang cầm điện thoại gửi tin nhắn, nói: “Vẫn chưa có quyết định cuối cùng.”

Cô ta nhíu mày, có chút cáu kỉnh: “Có thể nhanh lên một chút được không? Các người có biết bây giờ trên mạng đang mắng chửi tôi thế nào không? Tôi muốn phải nhanh chóng làm rõ, tôi không thể để cho người khác biết…”

“Người khác biết? Cô còn sợ ai biết nữa?” Chị Đan ngắt lời cô ta, lộ ra vẻ mặt trào phúng: “Không phải cô sợ người kia biết sao?”

Giọng nói tức giận của cô ta lập tức ngưng trệ.

Chị Đan không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn cô ta: “Hai tháng nay không liên lạc với nhau, cô còn bò lên giường người khác, còn nghĩ đến cậu ta? Cô đây là đang không rõ vị trí của mình, hay là diễn quá sâu?”

Sắc mặt Trần Thi Kỳ tái nhợt: “Tôi không bò lên giường người khác! Tôi, tôi với người đàn ông kia không có gì hết… nửa đường tôi đã đuổi ông ta đi rồi.”

Chị Đan: “Cô nói không có thì là không có sao? Người khác có thể tin rằng hai người đơn giản chỉ đắp chăn và nói chuyện với nhau?”

Trần Thi Kỳ biết sẽ không có ai tin nhưng cô ta nói thật. Cô ta là người có tham vọng, vì tài nguyên có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào. Vào hôm đó… cô thật sự chưa làm gì hết, người cũng bị cô ta đuổi đi, bởi vì cô ta cảm thấy hối hận. Nhìn thấy dáng vẻ béo mập của tên doanh nhân giàu có kia, cô ta đột nhiên hối hận.

Hoàn toàn đối lập với người đó, quả thật là từ thiên đàng rớt xuống mười tám tầng địa ngục.

“Dựa vào cậu ta, cô có được tài nguyên, có được sự nổi tiếng, cô còn chưa thỏa mãn?” Chị Linh nói chuyện không hề khách khí: “Mặt cô thật là dày, lấy được thứ mình muốn mà còn lòng tham không đáy, dám mơ ước trái tim? Loại người cao cao tại thượng này, cô cho rằng cô là cái thá gì với cậu ta?”

“Nhưng—

Thôi thôi, tối nay cô ở nhà nghỉ ngơi dùm tôi đi, những chuyện khác đừng để ý đến.”



Xe chạy vào trong nội thành, mặt tài xế không đổi, cứ như là bị điếc.

Thẩm Thu cũng vậy, cô đã ký một thỏa thuận bảo mật nghiêm khắc. Những điều cô nghe được chỉ có vào chứ không được ra.——

Đưa Trần Thi Kỳ về nhà, chị Đan lập tức bỏ đi. Thẩm Thu giúp cô ta xách hành lý vào trong nhà, cũng chuẩn bị đi về.

“Cô Trần, nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi xin về trước.”

“Chờ đã.” Trần Thi Kỳ cởi khẩu trang và kính râm xuống. Hôm nay cô ta không trang điểm, gương mặt trắng sáng thuần khiết, trên trán có vài nốt mụn nhỏ: “Còn việc gì ạ?”

Trên mặt cô ta xen lẫn sự không cam lòng và thấp thỏm. Cuối cùng dường như đã hạ quyết tâm, nói: “Cô khoan hãy đi, chờ tôi trang điểm xong, đi cùng tôi đến một nơi.”

Đêm hôm khuya khoắt còn muốn đi đâu chứ…

Thẩm Thu khẽ thở dài.

Chẳng còn cách nào khác, hợp đồng của bọn họ có quy định, bà chủ có yêu cầu thì cô phải làm theo, không có cái gọi là tăng ca.

“Cô Trần, hoàn cảnh hiện tại của cô không tiện để đến chỗ đông người, cô chắc chắn muốn đi?”

Chiếc Elfa của Trần Thi Kỳ băng băng trên đường, Thẩm Thu nhìn gương chiếu hậu, một giây trước còn mất tinh thần, một giây sau đã trang điểm lộng lẫy trở thành một người phụ nữ rực rỡ tràn đầy sức sống. 

Thẩm Thu chuyên nghiệp hỏi một câu, Trần Thi Kỳ cố chấp nói: “Tôi muốn đi… chuyện tin tức, tôi phải giải thích với anh ấy…”

Thẩm Thu biết rõ “anh ấy” chính là người đàn ông trong miệng chị Đan.

Được rồi… nếu bà chủ nhất quyết muốn đi, với loại người ‘lấy tiền làm việc’ như cô đương nhiên phải làm theo ý rồi.

Nửa tiếng sau, Thẩm Thu đã đưa người đến Tinh Huy Nhất Hào.

Trước đây cô từng đến chỗ này. Đây là nơi tụ họp của những người nổi tiếng, xa hoa lãng phí, sầm uất, sống mơ mơ màng màng, khắp nơi đều bốc lên mùi tiền.

Tới cửa, Trần Thi Kỳ xuất trình thẻ hội viên rồi bước vào. Thẩm Thu bảo trì khoảng cách đi theo sau cô ta, mắt thấy cô ta đi vào trong rất có chủ đích.

Cuối cùng, cô ta ngừng trước cửa một phòng bao, sau đó đẩy cửa vào.

Trước kia cô cũng có đi theo một người chủ đến đây. Lúc đó đám người trong phòng bao rất biết ăn chơi. Mùi thuốc lá, hương thơm của mấy người đẹp, tràn ngập mùi dục vọng. 

Nhưng khi cánh cửa phòng bao được mở ra, không có mùi nồng nặc như cô đã nghĩ, ngược lại trong không khí phất phới mùi rượu đắt tiền và mùi nước hoa thoang thoảng, khá là thơm.

Ở quầy bar cách đó không xa là một cô gái mặc sườn xám, đang hát một bài hát trữ tình bằng tiếng Quảng Đông, hương vị độc đáo.

Vào chút nữa, có vài người đàn ông và phụ nữ đang ngồi đánh bài. Ánh đèn không quá tối, vẫn có thể nhìn thấy rõ.

“Tôi còn tưởng là ai? Hóa ra là ngôi sao nổi tiếng đây mà?” Người đàn ông mặc đồ màu trắng ngồi đối diện cửa, nhìn thấy người đầu tiên. Anh ta mỉm cười và giơ tay lên.

Anh ta vừa lên tiếng thì hầu hết mọi người đều nhìn sang.

Lâu quá không gặp mọi người.”

Trần Thi Kỳ cũng xem như ngôi sao sắp nổi tiếng, ở bên ngoài thì vênh váo, không để ai vào mắt. Cho nên sau hai tháng làm vệ sĩ, đây là lần đầu tiên cô thấy cô ta bày ra vẻ mặt như này.

Dè dặt, tự ti, khôn khéo, lấy lòng.

“Đã lâu không gặp. Cảnh Hàng, người ta tìm mày nè.” Người đàn ông mặc đồ trắng trêu chọc, nhìn người đàn ông ngồi bên trái mình.

Trên đường đến đây, Thẩm Thu đã tự hỏi, vì muốn được nổi tiếng nên Trần Thi Kỳ có thể trả bất cứ giá nào, biết chính xác bản thân mình muốn gì, là người không có lương tâm, thế mà lại vì một người đàn ông mà đánh mất lý trí.

Bây giờ, nhìn thấy ánh mắt của người đàn ông khi ngước lên, những khó hiểu trong lòng được cô tự mình giải đáp, ồ, khó trách.

Gương mặt đẹp trai cùng với cặp mắt đào hoa, người đàn ông sinh ra đã có một khuôn mặt thuần khiết và vô cùng khoa trương. Không phải kiểu gương mặt đẹp trai nam tính, mà là nhìn một cái đã khiến người khác không thể rời mắt.

Vừa rồi mọi người đều nhìn sang đây, còn anh vẫn dán mắt vào mấy lá bài trong tay.

Bây giờ cũng do đám bạn nhắc nhở nên anh mới từ từ quay ra nhìn. Chỉ nhìn thoáng qua, xong sau đó lại nhìn mấy lá bài: “Đến ai vậy?”

Dường như không thấy, hoặc nói trắng ra là thấy được nhưng không xem người đó ra gì.

Thẩm Thu đứng một bên, thấy rõ ràng cả người Trần Thi Kỳ cứng đờ.

Đến tao, đến tao, bắt.”

“Bắt cái gì mà bắt, đánh như vậy là phá bài rồi.”

“Mày nói cái gì? Tao còn chưa được đánh nữa. Tao nói cho mày biết, hôm nay mày chắc chắn sẽ thua…”



Triệu Cảnh Hàng không phản ứng lại, nên chẳng còn ai nhìn qua đây nữa.

Trần Thi Kỳ thấy vậy thì càng hoảng loạn.

Bởi vì hoảng loạn, lúc bước đến cạnh Triệu Cảnh Hàng, cô ta mở miệng giải thích không đúng lúc: “Cảnh Hàng à, anh giận lắm đúng không? Anh đừng giận, những thứ trên mạng đều là tin vịt. Hai tháng nay, em vẫn luôn ở bên ngoài quay phim, người kia chỉ là bạn…”

Triệu Cảnh Hàng nhìn cô ta có hơi khó hiểu.

Nhưng Trần Thi Kỳ hồn nhiên chưa nhận ra, cô ta ngoan ngoãn đứng đó, tiếp tục nói: “Em thề, anh ta không là gì của em hết. Em không thích anh ta… em chỉ thích anh thôi.”

“Gì?” Triệu Cảnh Hàng tiện tay ném một lá bài xuống, lúc này mới vui vẻ: “Chẳng phải tôi đã cho cô tiền rồi ư? Sao nào, bây giờ thiếu tiền hay thiếu tài nguyên?”

Có được thứ mình muốn, gặp gỡ vui vẻ, chia tay yên bình, nguyên tắc này cô ta quá hiểu rõ.

Mới đầu, cô ta cũng chấp nhận chuyện mình và Triệu Cảnh Hàng thật sự đã chia tay, nhưng sau đó mọi chuyện càng ngày càng không đúng. Mùi vị khá giả của anh cũng chỉ có cô ta mới biết. Quyền lợi, tiền tài, còn được những người khác kính nể… người bình thường không thể đem lại được.

Không phải tiền, em chỉ muốn anh, em không muốn chia tay…”

Ồ, diễn viên đúng là diễn viên, càng diễn càng tròn vai.” Một cô bạn gái do nhị thế tổ* trong nhóm dẫn tới cười, nói: “Không biết cô Trần đi theo tên nhà giàu được nhắc đến trên mạng có phải miệng cũng ngọt như này không?”

*Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.

Trần Thi Kỳ quay đầu giận dữ nhìn cô ta: “Cô nói bậy bạ gì đó!“

Người phụ nữ nũng nịu rúc vào lòng người bên cạnh, dáng vẻ sợ hãi: “Cô hung dữ làm gì? Không phải hai người vào khách sạn làm chuyện ấy rồi à? Tôi đọc được tin tức rồi, không có nói bậy đâu… A!”

Chưa kịp nói xong, đã bị hất ly rượu vào mặt.

Khoảng thời gian Trần Thi Kỳ ở bên Triệu Cảnh Hàng, cô ta đã bị nuôi dưỡng thành một con người nóng tính, không chấp nhận được những người phụ nữ khác ở trước mặt mình nói những lời châm chọc. Cho nên nói hất là hất, không chút khách khí.

“Cô bị bệnh à!” Sau vài giây, người phụ nữ bị cô ta tạt rượu lập tức đứng lên, cầm một chai rượu nện về phía cô ta.

Chai rượu vẽ ra một vòng cung ngắn trong không khí, vốn là sẽ đập trúng vào người Trần Thi Kỳ. Tuy nhiên, vừa chuẩn bị chạm vào cô ta thì chai rượu bỗng nhiên bị người nào đó chặn lại, hất ra hướng khác.

Trần Thi Kỳ được kéo đi, không bị thương, mà chai rượu rơi mạnh xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh, chất lỏng bên trong văng tung tóe!

Tất cả xảy ra trong chớp nhoáng.

Thẩm Thu kéo Trần Thi Kỳ ra đằng sau mình, thở phào nhẹ nhõm. Khá tốt… suýt chút nữa mình bị trừ tiền thưởng rồi.

Sau khi chắc chắn Trần Thi Kỳ không sao, Thẩm Thu mới ý thức được xung quanh quá mức yên tĩnh. Yên lặng như tờ, giống như trái tim của mọi người đều nhảy cẩn lên nơi cổ họng.

Thẩm Thu buông lỏng cánh tay của Trần Thi Kỳ, ngước mắt lên nhìn—

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trong lòng khẽ rơi lộp bộp, có dự cảm không lành.

Bởi vì chai rượu rơi xuống cạnh chân Triệu Cảnh Hàng. Anh lại bị chất lỏng bắn tung tóe. 

Chất lỏng màu đỏ thấm vào chiếc quần tây sẫm màu, chiếc quần cũng giống y chang gương mặt anh, đều là màu đen.

“…”

Muốn chết hả?” Quả nhiên, giây tiếp theo, cô nghe thấy giọng nói lạnh băng, như chứa độc của người đàn ông.