Vị Đắng Hôn Nhân

Chương 18: Giải Cứu






Hạ Yên Nhiên một hơi uống cạn ly rượu, đây là loại rượu mạnh nên khi cô vừa uống xong đã cảm thấy hơi say rồi.

Hai má của cô ửng hồng, cả người bắt đầu run lên và dần dần mất đi sức lực.

"Hửm? Cô có sao không?"
Kayla vẫn còn giả dạng người tốt quan tâm đến cô.

Thuốc lúc này đã ngấm, hai mắt của cô lờ đờ, không nhìn rõ người nữa.

"Tôi không biết…tự nhiên tôi cảm thấy…rất chóng mặt."
Cô ôm đầu, nhắm mắt lại, hai tay day trán, nhìn cô như vậy Kayla cảm thấy vô cùng thích thú.

Hắn cũng ngồi yên đó, nhìn biểu hiện của cô, nhìn tác dụng của thuốc từ từ khiến cô vào cơn mê.

"Hạ Yên Nhiên, cô không sao đó chứ? Có cần tôi giúp gì không?"
Kayla đột nhiên đứng dậy tiến tới bên cạnh cô.

Đúng lúc đó, cô ngã nhào vào người hắn rồi thiếp đi.

Kayla nở một nụ cười đầy nham hiểm, giữ lấy cô rồi rút trong túi ra vài đồng tiền để lên bàn.

Kayla bế cô trên tay, ra khỏi quán rượu Giang Nam.

Xe hắn đã đợi ở bên ngoài, chỉ cần đưa cô ra đó rồi tới khách sạn là xong.

Kayla nhìn cô gái nhỏ bị trúng thuốc mê trong lòng mình mà ham muốn càng ngày càng lớn.

Hắn đưa tay vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của cô, thì thầm:
"Tiểu mỹ nhân, chút nữa cô phải phục vụ tôi thật tốt đấy."

Đương nhiên cô sẽ không nghe được những lời này vì cô đang hôn mê.

Nằm gọn trong vòng tay của Kayla, cô không hề biết bản thân sắp phải trải qua những điều gì.

Tới khách sạn Phương Đông, xe của Kayla dừng lại ở trước cửa của khách sạn.

Đúng lúc đó, xe của Hàn Văn Triệt đi ngược chiều, lúc dừng lại trước khách sạn chờ đèn đỏ có nhìn thấy Kayla.

"Người đàn ông đó…trông rất quen mắt."
Hàn Văn Triệt vẫn nghi ngờ trí nhớ của mình.

Đột nhiên hắn bế theo một người phụ nữ trên tay, người này càng quen mắt hơn.

"Sao cô gái đó nhìn giống…vợ của Hiểu Phàm thế nhỉ? Còn người đàn ông kia là ai? Rõ ràng mình đã nhìn thấy ở đâu rồi thì phải."
Đang mải suy nghĩ mà Hàn Văn Triệt quên mất việc theo dấu của hai người họ.

Lúc quay sang thì thấy người đàn ông kia đã vào bên trong khách sạn, Hàn Văn Triệt ngó ra chỉ kịp nhìn được tên khách sạn.

"Phương Đông Hotel…"
Tít…tít…tít…
"Xe đằng trước đi đi chứ."
Đèn đỏ đã chuyển sang đèn xanh từ bao giờ, phía sau xe của Hàn Văn Triệt còn nhiều xe khác nên đành phải rời đi.

Sau khi lái xe đi tiếp, Hàn Văn Triệt vẫn còn hoài nghi.

"Trông rất quen nhưng tại sao mình lại không nhớ tên nhỉ? Haizzz…Hàn Văn Triệt à Hàn Văn Triệt, mày đúng là đầu óc bã đậu mà."
Tập đoàn KJB,
Từ lúc cô rời khỏi công ty cho đến giờ đã hơn 3 tiếng, một khoảng thời gian lâu như vậy không biết cô đang ở đâu, đang làm gì.

"Hạ Yên Nhiên vẫn chưa về sao?"
"Vâng.

Thư ký Hạ vẫn chưa về công ty ạ."
"Cô ta làm cái quái gì bên ngoài vậy?"
Đột nhiên Hàn Văn Triệt bước vào văn phòng của anh.

"Sao mà gắt vậy? Cậu đang nhớ cô vợ bé nhỏ của mình sao?"
"Hàn Văn Triệt? Cậu tới đây làm gì?"
Hàn Văn Triệt ngồi phịch xuống ghế, thở dài:
"Nhớ cậu thì tôi tới thăm thôi.

Người bạn thân này đến đây thăm cậu mà cậu không vui chút nào sao?"
Mặc kệ sự có mặt của Hàn Văn Triệt, anh vẫn tiếp tục làm việc của mình.

Trương Hạo nhận được thông báo từ tập đoàn JS rồi báo cáo với anh:
"Cố Tổng, bên phía giám đốc Kayla vừa nói sẽ cho người gửi hợp đồng đến cho chúng ta."
Kayla?
Cái tên nghe thật quen thuộc.

Đột nhiên Hàn Văn Triệt đứng phắt dậy, tròn mắt nhìn Trương Hạo rồi nhìn anh.

Hàn Văn Triệt bật cười, vỗ tay:
"Phải rồi, chính là hắn.

Hắn là Kayla, sao tôi lại không nhớ ra nhỉ."
Anh chau mày hỏi:
"Cậu gặp Kayla ở đâu sao?"
"Ừ, trên đường tới đây tôi có nhìn thấy người tên Kayla đó.


Hắn cùng với một người phụ nữ vào trong khách sạn, chính mắt tôi đã nhìn thấy."
"Hắn đúng là một kẻ trăng hoa, chứng nào tật nấy."
Hàn Văn Triệt bỗng dưng hét toáng lên:
"Không ổn rồi, Cố Hiểu Phàm.

Người phụ nữ mà hắn đưa vào khách sạn trông rất giống vợ cậu - Hạ Yên Nhiên, có lẽ nào…"
"Cái gì cơ? Cậu nói lại lần nữa xem nào?"
Bỗng dưng có một giọng nói khàn khàn từ bên ngoài vọng vào.

Cả ba người đều hướng về phía cửa, Cố lão chủ tịch từ bên ngoài bước vào cùng chiếc gậy ba toong.

"Ông nội?"
"Cố lão chủ tịch?"
Cố lão chủ tịch bước đến chỗ của Hàn Văn Triệt, gằn giọng và hỏi lại cậu ta lần nữa:
"Cậu vừa nói cái gì? Yên Nhiên, Yên Nhiên nó bị làm sao?"
"Cháu…cháu cũng chỉ vô tình nhìn thấy thôi ông.

Cháu thấy một người phụ nữ giống…giống vợ của Hiểu Phàm bị người đàn ông khác đưa vào khách sạn."
"Cái gì? Hiểu Phàm, mau đi…mau đưa Yên Nhiên về đây cho ông."
Anh vô cùng bình tĩnh, nói với ông nội:
"Ông nội, lỡ đâu Hàn Văn Triệt nhìn lầm."
"Cho dù có là một chút nghi ngờ thì cũng phải xác minh cho bằng được.

Mày không đưa cháu dâu về đây cho ông thì đừng trách."
Ông nội mà tức giận thì sẽ lên cơn đau tim một lần nữa mất.

Anh không thể để bệnh tim của ông tái phát nên đã đứng dậy, sai Trương Hạo chuẩn bị xe và hỏi Hàn Văn Triệt:
"Triệt, khách sạn đó tên gì?"
"À…ờm…hình như là Phương Đông hotel."
Nghe vậy anh bèn lập tức rời đi.

Hàn Văn Triệt cũng định chạy theo anh thì bị ông nội cản lại.

"Hàn thiếu gia, cậu có thể nói cho tôi biết…đây có phải là kế hoạch của cậu không?"
"Dạ? À...sao có thể thưa ông.

Cháu cho dù có muốn gắn kết hai người họ cũng không bao giờ làm tổn hại đến vợ cậu ấy đâu."
"Mong là vậy.

Tôi sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào làm hại cháu dâu của tôi."
Hàn Văn Triệt có thể cảm nhận rõ sát khí tỏa ra từ người của Cố lão chủ tịch.

Ông nội của Cố Hiểu Phàm còn quý cháu dâu hơn cả cháu trai, chứng tỏ Hạ Yên Nhiên không phải người phụ nữ bình thường.

Khách sạn Phương Đông, phòng 201,
"Ưm…ưm…"
Yên Nhiên từ từ mở mắt tỉnh dậy, cảm thấy trong người vô cùng khó chịu, tay chân mệt rã rời, nhìn xung quanh thì phát hiện bản thân đang ở một nơi vô cùng lạ lẫm.

Cô chuyển hướng nhìn, bất ngờ thấy gương mặt của Kayla.

"Giám đốc Kayla, anh…tại sao…"
Kayla ngồi xuống bên giường, từ từ cởi cúc áo của cô.

Cô bỗng giật mình, sợ hãi, ngồi phắt dậy.

"Không được."
"Hừ…cô biết đây là đâu không?"

"Đây là nơi nào?"
"Khách sạn.

Cho dù cô có chạy thì cũng không thoát khỏi tôi đâu, ngoan ngoãn một chút thì tôi sẽ làm nhẹ nhàng, nếu không…tôi sẽ khiến Cố Hiểu Phàm không nhận ra cô."
Hạ Yên Nhiên ôm chặt lấy hai vai, ngồi trên giường vô cùng sợ hãi.

Cô biết mình đã bị lừa và người đàn ông trước mặt là một con quỷ.

"Tên khốn, anh đã lừa tôi."
"Tại cô quá ngây thơ thôi.

Haizzz, thời gian tâm sự như thế là quá đủ rồi.

Chúng ta vào việc thôi chứ nhỉ?"
Kayla nắm lấy cổ chân của cô kéo gần đến chỗ mình.

Hắn dùng lực giữ chặt tay cô trên đỉnh đầu.

"Thả tôi ra, nếu anh không buông tôi sẽ hét lên."
"Thoải mái đi, bảo bối.

Đây là phòng có cách âm, cô có hét lớn thế nào cũng chẳng ai nghe thấy để cứu cô đâu."
"Không được…có ai không? Cứu tôi với…cứu tôi với."
Kayla xé rách áo của cô, đặt những nụ hôn tàn bạo lên người của cô.

Cô càng giãy giụa, hắn càng siết chặt.

Cổ tay của cô cũng vì thế mà thâm tím lại...!
"Thả tôi ra…a…mau thả tôi ra."
"Còn hét nữa tôi chơi chết cô luôn đấy biết chưa?"
Cô sợ hãi trước lời đe dọa của hắn.

Cô càng hét thì càng tuyệt vọng bởi sẽ chẳng có ai biết cô đang bị cưỡng bức cả.

Hạ Yên Nhiên cô đã bị lừa một vố đau, nếu hôm nay cô bị hắn cưỡng bức mà không ai tới cứu thì chắc chắn…cô sẽ chết mất.

Trong sự bất lực, cô vừa khóc vừa nghĩ tới một người:
"Cố…Hiểu Phàm...cứu tôi với."
Rầm!
Đột nhiên cửa phòng 201 bật mở, Kayla giận dữ vì có kẻ dám phá hỏng không khí tuyệt vời này.

"Là kẻ nào thế hả?"
Vừa quay đầu lại, Kayla đã bị giáng một cú đấm vào thẳng mặt, hắn ngã nhào xuống đất.

Hạ Yên Nhiên ngồi dậy, hai mắt rưng rưng nhìn người xông vào cứu cô.

Cô mừng rỡ khi người ấy là anh - Cố Hiểu Phàm