Vị Đắng Hôn Nhân

Chương 22: Bản Chất Thật






Đứng nhìn khung cảnh vui vẻ của hai người họ, anh lại tỏ ra như không quan tâm rồi mau chóng rời đi.

Nhan Điềm đi theo anh, trước khi đi còn để lại một ánh mắt khinh thường về phía của cô.

Đột nhiên cô va phải ánh mắt ấy, Nhan Điềm chợt mỉm cười rồi chạy đến khoác tay anh.

Rõ ràng cô ta làm vậy là để trêu tức cô.

Để ý sắc mặt của cô không được tốt, Phó Thuần liền nhìn theo hướng mà cô đang nhìn.

Một đôi nhân tình đang thân thiết với nhau, tay trong tay bước về phía trước.

Chỉ cần nhìn thôi cũng biết bóng lưng đó là của Cố Hiểu Phàm.

"Em không sao chứ?" Phó Thuần gặng hỏi cô.

"Tôi không sao cả.

Chúng ta tiếp tục thôi."
Cô khẽ lắc đầu, cố gượng cười cho qua chuyện.

Hai người họ từng yêu nhau mà, giờ thân thiết hơn cũng là điều dễ hiểu.

Miệng cô nói không sao nhưng chính tâm trạng bất ổn của cô đã vạch trần lời nói dối ấy.

Phó Thuần nhìn người con gái mang vẻ mặt rầu rĩ ngồi đối diện mà không khỏi xót xa.


Đáng lẽ ra em phải được yêu thương, phải được hạnh phúc mới phải.

Xin lỗi vì anh chỉ là một kẻ đến sau…
Phó Thuần định nắm tay cô nhưng chợt nhớ ra thân phận hiện giờ của cô nên đành rụt tay lại.

Phó Thuần thích cô từ hồi hai người còn là sinh viên chỉ là…cô không biết mà thôi.


Văn phòng chủ tịch,
"Có chuyện gì mà Phó Tổng lại tới tận đây thế này?"
Anh ngồi trên sofa, vắt chân kênh kiệu, hai tay đan vào nhau để trên đùi, vừa nhìn Phó Thuần đang đứng trước mặt, vừa hỏi.

Phó Thuần khẽ mỉm cười, thận trọng gập người đưa cho anh một tờ giấy.

"Mời Cố Tổng xem qua."
Anh cầm lấy tờ giấy ấy, tất tần tật đều là tài liệu về việc liên doanh.

Phó Thuần tới đây là để muốn hợp tác cùng KJB và tất nhiên là anh…không hề thích điều đó.

Anh chỉ xem qua một lượt rồi thả lỏng ngón tay để tờ giấy ấy tự rơi xuống.

Phó Thuần nhìn theo tờ giấy rơi xuống đất, gương mặt biến sắc.

"Anh nghĩ KJB là công ty ai muốn hợp tác cũng có thể được sao? Nếu nó dễ dàng như anh nghĩ thì vị trí thứ nhất đã không thuộc về KJB rồi."
"Ý của Cố Tổng là…?"
"Ý của tôi rất rõ ràng.

Tôi từ chối hợp tác với các người."
Phó Thuần mỉm cười:
"Có thể cho tôi biết lí do không?"
Anh trầm ngâm nhìn Phó Thuần, một lát sau liền đứng dậy, kéo thẳng hai vạt áo.

Anh đá tờ giấy sang một bên rồi tiến về phía trước.

"Hiện giờ công ty của tôi rất ổn, không có nhu cầu hợp tác với các công ty khác.

Đó là lí do, anh hài lòng chưa?"
Phó Thuần lặng lẽ bước đến gần anh, cúi xuống nhặt tờ giấy bị anh đá trên nền đất rồi lấy tay phủi đi.

"Nếu Cố Tổng đã từ chối thì tôi cũng xin phép…ra về."
Phó Thuần cúi đầu, rồi lặng lẽ rời khỏi văn phòng của anh.

Lúc ra ngoài còn vô tình chạm mặt cô.

Nhìn thấy cô, Phó Thuần liền mỉm cười, cô cũng gật đầu đáp lại lời chào.

Thấy cô vẫn còn lưu luyến nhìn theo Phó Thuần, anh liền lên tiếng:
"Thích hắn đến vậy sao?"
Cô giật mình quay lại, lắc đầu:
"Tôi chỉ đang suy nghĩ thử xem lí do anh ấy muốn gặp anh là gì thôi."
Anh mỉm cười, cho hai tay vào túi quần, bước gần đến chỗ của cô.


"Cô muốn biết lí do anh ta tới đây?"
"Tôi…"
"Anh ta tới đây là muốn hợp tác.

Cô có muốn biết câu trả lời của tôi là gì không?"
"Chẳng lẽ anh…"
"Tôi đã từ chối, từ chối hợp tác với Phó Thị."
Vừa nói, anh vừa áp sát cô vào tường.

Cô ngẩng mặt, tròn mắt nhìn anh, dáng vẻ lúc này của anh thật đáng sợ.

Anh cúi xuống nhìn chằm chằm môi của cô, cứ nghĩ đến việc đôi môi này cười rạng rỡ với người đàn ông khác, anh lại nổi giận.

"Vậy thì…tại sao anh lại từ chối?" Cô khẽ hỏi.

Cô cũng tò mò.

Anh đưa tay, sờ nhẹ lên đôi môi căng mọng của cô.

Động tác này khiến cô bất ngờ, muốn rụt người lại cũng không được.

Đột nhiên anh đưa cằm cô về phía trước, khi môi hai người gần sát nhau cô mới quay phắt đi.

Giỏi thật! Giờ cô còn biết né tránh nụ hôn của anh.

"Lí do đơn giản thôi.

Tôi không thích Phó Thuần, tôi không thích Phó Thị nên mới không đồng ý."
"Tập đoàn Phó Thị cũng rất phát triển, Phó Tổng cũng rất tài năng.

Hai yếu tố đấy còn chưa đủ để thuyết phục anh sao?"
Hừ… Giờ cô còn công khai khen ngợi người đàn ông ấy trước mặt anh.

"Tôi không muốn hợp tác vì tôi muốn hủy hoại tập đoàn Phó Thị, kéo Phó Thị xuống đáy và vùi dập nó."
"Cố Hiểu Phàm, anh trở nên độc ác như vậy từ bao giờ."
"Từ khi…hắn đối xử tốt với cô."
"Cái gì?"
Anh trừng mắt nhìn cô, từng câu từng chữ giống như một lời cảnh cáo.

"Tôi không chắc sẽ khiến những kẻ muốn hại cô phải đền tội nhưng tôi chắc chắn sẽ không tha cho những kẻ muốn giúp cô."
"Anh bị điên sao? Người giúp tôi thì có tội gì? Cố Hiểu Phàm, đừng bảo thủ như thế, anh đừng ra vẻ mình là vua nữa."
Cô vô cùng tức giận vì cái lí do không ra gì đó của anh.

Tại sao lại muốn hủy hoại một tập đoàn chỉ vì một người chứ?
"Trên thương trường nếu không vùi dập đối thủ thì bản thân sẽ bị đối thủ vùi dập.

Đây là quy luật, trong một cuộc chơi chỉ có kẻ thắng kẻ thua, và một núi không thể có hai hổ, cô hiểu chứ?"
Cố Hiểu Phàm là người độc ác đến thế sao? Bản chất thật của anh càng lúc càng lộ rõ, con người hám lợi, ám ảnh về chữ "thắng" như anh thật khiến người khác phải sợ hãi.

Tối hôm đấy,
Nhan Điềm đang đứng trước cửa sổ tận hưởng mỹ cảnh về đêm, trên tay còn cầm một ly rượu trông thật sang chảnh.


Đột nhiên có thông báo tin nhắn gửi đến, Nhan Điềm thò tay vào túi lấy điện thoại ra.

Là số của Kayla, tại sao hắn lại nhắn tin cho Nhan Điềm?
Nhan Điềm đặt ly rượu xuống bàn, ngồi phịch xuống giường bắt đầu xem tin nhắn.

Ban đầu còn tưởng là tin nhắn cầu cứu nhưng thực chất lại là tin nhắn đe dọa.

Đoạn video mà đêm đó ả và Kayla thân mật được gửi đến khiến Nhan Điềm ngạc nhiên đến hoảng sợ.

"Cái…cái quái gì thế này? Tại sao…tại sao lại…?"
Đột nhiên tin nhắn tiếp tục gửi đến, lần này là dòng chữ:
"Nếu không cứu tôi ra ngoài, đoạn video này sẽ được tung lên mạng.

Đến lúc đó…cô sẽ trở thành một idol."
Nhan Điềm run sợ, vội vã gọi điện cho Kayla nhưng kết quả hắn lại không bắt máy.

Một cuộc, hai cuộc, ba cuộc…đều thuê bao quý khách, Nhan Điềm phẫn nộ đến phát điên, ném điện thoại xuống ga giường.

"Đáng chết! Anh ta dám quay video sao? Tên khốn nạn."
Khi thấy chuông điện thoại reo, Nhan Điềm vội vàng chạy đến giường cầm lấy điện thoại.

"Alo, Kayla, anh dám quay lại video đêm hôm đó sao?"
"Tiểu Điềm à, tôi đã nói với cô rồi mà.

Những kỉ niệm giữa chúng ta tôi thật sự không muốn quên chút nào."
"Đừng tốn thời gian nói mấy lời đó, bây giờ anh muốn gì mới chịu xóa đoạn video đó đi?"
"Ý của tôi đơn giản như vậy mà cô không nghĩ ra sao? Mau giúp tôi thoát khỏi đồn cảnh sát nếu không…đoạn video ân ái này tôi sẽ tung lên mạng."
"Được rồi, ở yên đó cho tôi, tôi sẽ tìm cách."
Cúp máy, Nhan Điềm siết chặt hai bàn tay nhìn ra phía cửa sổ.

Nếu đã đến nước này thì chỉ còn cách nghe theo lời của Kayla, giúp hắn thoát khỏi đồn cảnh sát.

Nụ cười đầy mưu mô bất ngờ nở trên môi của Nhan Điềm, ả lẩm bẩm:
"Muốn tôi cứu anh cũng được thôi, nhưng tôi không chắc sau khi cứu anh thì anh sẽ còn sống để mà quay về trả đũa tôi đâu.

Kayla, những kẻ ngáng đường tôi đều sẽ phải chết."
Nhan Điềm bình tĩnh trở lại, ung dung ngồi uống hết ly rượu.

Nụ cười đầy ẩn ý là khởi đầu cho âm mưu điên rồ của cô ta, đột nhiên ả mở điện thoại lên, lướt đến tấm hình của Hạ Yên Nhiên rồi dừng lại.

Ả nhìn vào đó một lúc rồi bật cười:
"Chờ đi, giải quyết xong tên khốn Kayla, sẽ tới cô."