Vị Đắng Hôn Nhân

Chương 37: Tìm Cớ Tránh Mặt






Con người của anh đúng là khó hiểu.

Những lúc bình thường thì lại ấm áp, dịu dàng khiến người khác chết lịm trong sự ân cần ấy còn lúc tức giận anh dường như lại biến thành một người khác, tính cách hoàn toàn trái ngược khiến người ta phải sợ hãi.

Nhưng nếu là đa nhân cách thì Cố Hiểu Phàm đã được chữa trị kịp thời nhưng anh lại được chẩn đoán bình thường, liệu đây có phải con người thật của anh?
Đột nhiên cô đứng dậy, nói với Hàn Văn Triệt:
"Nhờ anh chăm sóc cho Hiểu Phàm, tôi…có việc phải đi rồi."
"Cô đang tránh mặt cậu ta đúng không? Cô không muốn khi tỉnh dậy Cố Hiểu Phàm sẽ nhìn thấy cô."
"Anh cũng biết anh ấy ghét tôi thế nào mà.

Tôi xin phép."
Cứ như thế Hàn Văn Triệt để yên cho cô rời khỏi.

Càng ngày khoảng cách giữa hai người họ càng xa rồi.

Người này cứ tránh mặt người kia như vậy đến bao giờ mới nảy sinh tình cảm?
"Cố Hiểu Phàm, cậu khiến tôi thật sự đau đầu rồi đấy."
[…]
Để tránh mặt anh nên cô đã rời khỏi bệnh viện nhưng cô cũng không thể về Hanarix hay đến công ty để làm việc được, Hạ Yên Nhiên rảo bước trên đường rồi đột nhiên dừng lại trước cửa hàng của Tiểu Linh.

Cô cứ đứng đó, nhìn lên phía bảng hiệu, Dương Tiểu Linh nhìn thấy cô đã vội vã chạy ra.

"Yên Nhiên, tới đây tại sao không vào trong?"
"Tiểu Linh…"
Cô lao đến ôm chầm lấy cô bạn thân của mình.


Đôi khi chỉ cần một cái ôm thôi đã đủ xua tan những âu lo muộn phiền.

Cô ôm chặt lấy Tiểu Linh, tâm trạng đã thoải mái hơn một chút.

"Sao thế? Đáng lẽ ra cậu phải ôm chồng của cậu mới đúng."
"Để yên như thế một chút được không?"
Dương Tiểu Linh đưa tay đỡ lấy cô bạn nhỏ của mình.

Hai người cứ đứng như thế một lúc, khách vào cửa hàng có để ý hai bọn họ nhưng cô cũng không quan tâm.

Một lát sau, cô kể cho Tiểu Linh về chuyện anh bị bất tỉnh do làm việc quá sức.

Nghe xong, tuy Tiểu Linh không ưa anh nhưng cũng cảm thấy bất ngờ.

"Thế tại sao cậu không ở lại bệnh viện chăm sóc cho anh ấy?" Tiểu Linh bất giác hỏi cô.

Hạ Yên Nhiên cầm chiếc thìa khuấy ly cà phê trước mặt nhưng lại không có ý định uống.

Cô nói ra một cách buồn rầu:
"Đưa anh ấy đến bệnh viện là hết nhiệm vụ của mình rồi.

Trước đây…anh ấy cũng từng làm thế với mình."
Dương Tiểu Linh thở dài:
"Đã là vợ chồng mà còn chấp nhặt mấy điều này sao? Vì trước đây anh ấy từng làm thế nên bây giờ cậu chỉ trả lại thôi hả? Mình còn tưởng giữa hai người lâu ngày sẽ bén được một thứ tình cảm gì đó nhưng thực chất lại chỉ có tình nghĩa thôi sao?"
Không phải.

Cô rất muốn ở lại bệnh viện để chăm sóc anh, muốn nhìn thấy anh tỉnh dậy rồi đưa thuốc cho anh uống.

Nhưng cô lại không biết phải đối mặt với anh thế nào.

Sau đêm hôm qua cô đã tự nhủ phải ghét anh, ghét cay ghét đắng nhưng tại sao…bản thân cô không thể ghét anh dù chỉ một chút.

Những lời hôm nay cô nói, những việc hôm nay cô làm đều là tự lừa dối bản thân, lừa dối cảm xúc thật của mình.

"Mình xin lỗi…" Cô khẽ trả lời.

"Cậu có làm sai gì đâu mà phải xin lỗi.

Mà cậu bỏ đi thế cũng được, để cho Cố Hiểu Phàm cảm thấy nhớ cậu rồi trách cậu tại sao không đến chăm sóc anh ta."
Nếu như hai người thực sự yêu nhau thì có lẽ anh sẽ trách móc cô như vậy nhưng cuộc hôn nhân này không hề có chút tình yêu nào hết, có phải trong trò chơi tình ái này, cô thua rồi không?

Bệnh viện,
Sau một hồi tác dụng của thuốc mê đã hết công dụng cũng là lúc Cố Hiểu Phàm tỉnh dậy sau vài tiếng ngủ mê.

Anh từ từ mở mắt, trần nhà có vẻ khác với trần nhà của phòng anh.

"Đây là…bệnh viện sao?"
Anh chống hai tay xuống giường và bắt đầu ngồi dậy, cơ thể vừa được tiêm thuốc nên có hơi mệt mỏi.

Anh tựa lưng vào thành giường, nhìn đống dây dợ dính trên người mình và bộ quần áo bệnh nhân này nữa, anh bỗng thở dài rồi quay sang nhìn chằm chằm người bạn thân đang ngồi ngủ gật bên giường.


"Hàn Văn Triệt, này…Hàn Văn Triệt."
Hàn Văn Triệt nghe thấy có người gọi mình nên đã bật tỉnh dậy, vì còn ngái ngủ nên cậu ta vung vẩy chân tay, gương mặt trông hơi đần độn.

"Gì…động đất hả? Có động đất sao?"
"Tại sao cậu lại ở đây?"
Hàn Văn Triệt dơ tay dụi mắt không thể tin được người bạn thân của mình đã tỉnh dậy.

Hàn Văn Triệt vui mừng cười rạng rỡ rồi lao đến ôm chặt lấy anh.

"Tốt quá rồi, cậu tỉnh lại rồi.

Đồ ngốc, cậu biết tôi sợ lắm không? Tôi sợ cậu sẽ chết đấy."
"Buông tôi ra, khó thở chết đi được."
Đây là lần đầu tiên có người ôm anh chặt đến khó thở như vậy.

Hàn Văn Triệt hôm nay thật lạ, đột nhiên lo lắng cho anh như thế.

"Cậu mau uống thuốc đi, bác sĩ nói sau khi tỉnh dậy thì cho cậu uống thuốc."
"Biết rồi."
Anh cầm lấy thuốc, bỏ vào miệng rồi uống luôn.

Sau khi uống thuốc xong, anh hỏi Hàn Văn Triệt lí do mình bị đưa vào đây.

"Này, tại sao tôi lại nằm viện vậy?"
"Yên Nhiên nói cậu bị kiệt sức nên bất tỉnh trong phòng làm việc.

Mà cô ấy cũng hay thật, chồng mình bất tỉnh còn chưa tỉnh lại thì cô ấy đã muốn tránh mặt rồi."
Anh cũng biết lí do tại sao cô lại như vậy và anh cũng chẳng muốn gặp cô.

Đối mặt với cô không biết anh sẽ làm gì mất kiểm soát nữa.

Đột nhiên cánh cửa phòng bệnh bật mở, Cố lão chủ tịch lóc cóc chống gậy bước vào trong.

"Ông nội?"
"Cố lão chủ tịch?"
Hàn Văn Triệt đứng phắt dậy, nhường chỗ cho ông nội của anh rồi tìm cớ tránh mặt để lấy không gian riêng cho hai người nói chuyện.

"Cháu xin phép ra ngoài một chút ạ.

Hiểu Phàm, tôi đi nhé."
"Ừ!"
Hàn Văn Triệt ra khỏi phòng bệnh.

Cố lão chủ tịch ho vài tiếng rồi mới hỏi tình hình sức khỏe của anh.

"Khụ…ông nghe nói cháu bị ngất trong lúc đang làm việc.

Bây giờ đã thấy ổn hơn chưa?"
"Cháu đỡ rồi thưa ông."
Anh vẫn tránh ánh mắt của ông nội.

Một phần vừa giận ông vừa thấy có lỗi vì chuyện hôm trước.


Ông nội cũng nghĩ anh còn giận nên cũng không hỏi vặn lại anh.

"Phải thường xuyên theo dõi sức khỏe của mình.

Lãnh đạo cả một tập đoàn lớn không phải là việc dễ dàng, nhưng cháu ngó lơ sức khỏe của mình thì cũng không được."
"Vâng."
"Hiểu Phàm này, chuyện về tài xế Hạ ba của Yên Nhiên ông muốn nói là…"
"Ông nội, cháu không muốn nghe bất cứ điều gì nếu ông nói về ba của Hạ Yên Nhiên đâu."
Anh nghe thấy từ "Hạ" là lại không muốn tiếp tục để ông nội nói.

Biết anh vẫn còn hận nhà họ Hạ nhiều nên ông nội cũng không ép anh phải nghe.

"Được rồi.

Ông sẽ nói chuyện khác.

Sắp tới là lễ mừng thọ của ông, lúc đó giới truyền thông và các khách mời sẽ đến tham dự.

Ông muốn lúc đó sẽ giới thiệu và công bố cháu dâu với toàn thể mọi người."
Cố lão chủ tịch đang muốn công bố và giới thiệu Hạ Yên Nhiên với tất cả mọi người sao? Nghe xong điều này, anh cũng không vui lắm.

"Tại sao ông lại làm vậy? Nếu muốn giới thiệu ngay từ đầu vậy tại sao ông lại cho tổ chức một đám cưới bí mật, giấu giếm thân phận thực sự của vợ cháu trước công chúng rồi giờ đùng một cái là công bố?"
Ở bên ngoài cửa phòng bệnh, Nhan Điềm đã đứng đó một lúc và nghe thấy hết những lời hai ông cháu họ nói với nhau.

Nhan Điềm sau khi biết chuyện Cố lão chủ tịch muốn giới thiệu cháu dâu với công chúng thì vô cùng tức giận.

"Ông ấy đang muốn giới thiệu Hạ Yên Nhiên với mọi người sao? Lại còn ngay trong lễ mừng thọ, thế là có ý gì?"
Hai người ở bên trong không hề biết là có kẻ đang đứng nghe lén bên ngoài.

"Hiểu Phàm cũng đã đến lúc cho mọi người biết về Yên Nhiên rồi."
"Thôi tùy ý ông.

Cháu mệt rồi, ông ra ngoài đi, cháu muốn nghỉ ngơi."
Anh bất giác nằm xuống, quay người đi.

Cố lão chủ tịch nghĩ anh mệt thật nên liền không suy nghĩ mà đứng dậy rời đi, nhưng thật ra anh vì không muốn đôi co với ông nữa nên mới dùng đến cách này.

Ngay sau khi Cố lão chủ tịch ra khỏi phòng bệnh, Nhan Điềm đứng núp sau tường nhìn theo bóng dáng ông cụ rời đi.

"Cố lão chủ tịch, ông định muốn cho toàn thế giới biết Hạ Yên Nhiên là cháu dâu ông sao? Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu, không bao giờ…"