Vị Đắng Hôn Nhân

Chương 45: Bí Ẩn Người Đàn Ông Và Chiếc Usb






Người đàn ông lạ mặt này quan tâm đến Hạ Yên Nhiên như vậy chẳng lẽ lại xuất hiện một người để ý đến cô? Phó Thuần đã không còn kiên nhẫn được nữa liền chủ động mời hắn cởi bỏ khẩu trang và mũ ra.
"Tôi thực sự tò mò không biết anh rốt cuộc là ai mà lại có địa chỉ chính xác của tên đó như vậy? Không phải đã đến lúc anh cởi bỏ lớp khẩu trang kia ra rồi sao?"
Người đàn ông đó cười to một tiếng nhưng rồi cũng từ từ làm theo lời của Phó Thuần.

Khi khẩu trang và mũ được tháo xuống, người xuất hiện trước mặt Phó Thuần lại chính là giám đốc JS đã mất tích - Kayla.

Phó Thuần vô cùng ngạc nhiên, tuy anh ta có thêm vết sẹo nhỏ trên mặt nhưng anh ta và Kayla hoàn toàn là cùng một người.
"Anh…anh có phải là…giám đốc Kayla của tập đoàn JS?"
"Thật khâm phục con mắt của Phó Tổng đây, thế mà có người…lại không nhận ra tôi đấy."
Kayla vẫn còn sống, chỉ là sau lần đó hắn thực sự đã thay đổi.

Không còn là Kayla khiến vạn người mê nữa, gương mặt của hắn xuất hiện một vết sẹo khiến cả gương mặt trông rất dữ tợn.
"Nghe nói anh đã mất tích nhưng tại sao bây giờ lại…"
"Mất tích sao? Nói đúng hơn là…suýt chết mới đúng."
"Cái gì?"
Kayla bắt đầu cởi cúc áo, Phó Thuần không biết hắn đang định làm gì nhưng cũng tò mò.

Bất ngờ, Kayla vạch ngực của hắn ra, trên đó có một vết thương khá dài đã được khâu lại.

Phó Thuần nhìn vết thương ấy và hỏi hắn:
"Có kẻ đã hãm hại anh sao?"

"Hừ…phải.

Cô ta đã cố tình giết tôi nhưng thật may mắn là tôi vẫn còn sống."
"Cô ta? Là phụ nữ sao?"
"Phó Tổng, anh cũng biết người đó đấy.

Giám đốc Marketing của tập đoàn KJB - Nhan Điềm."
"Cái gì?"
Phó Thuần vô cùng ngạc nhiên vì không ngờ một người phụ nữ có thể làm ra nhiều trò kinh khủng đến như vậy.

Ngoại hình của cô ta khác hẳn với tính cách bên trong, đẹp nhưng độc.

Nhan Điềm cũng có thể ra tay được với Kayla quả là một người phụ nữ không phải dạng vừa.
"Cô ta đã đẩy tôi xuống biển suýt chết một lần, à không…phải là suýt chết hai lần mới đúng.

Nhờ phước của cô ta mà tôi đã phải đối mặt với một cuộc đại phẫu thuật mà sự sống rất mỏng manh.

Vết sẹo lớn này nó đã nhắc nhở tôi phải sống để mà trả thù."
Nghe đến đây, Phó Thuần cũng hiểu ra được phần nào lý do Kayla giúp mình.
"Vậy lý do anh giúp tôi không phải là vì Hạ Yên Nhiên mà là muốn tiếp cận tôi để tôi giúp anh trả thù Nhan Điềm sao?"
"Không sai.

Phó Tổng, tôi có thể nhờ anh một việc được không?"
"Anh đã giúp Yên Nhiên lấy lại được danh dự, xem như tôi thay cô ấy cảm ơn anh.

Nói đi, anh muốn nhờ chuyện gì?"
"Đem chiếc USB này đưa cho Nhan Điềm hộ tôi."
Phó Thuần cầm chiếc USB đó lên nhìn qua.

Không biết Kayla định đối phó với Nhan Điềm bằng cách nào nữa.
"Chỉ cần cô ta xem được thứ trong USB là sẽ cảm thấy sợ hãi thôi.

À còn nữa…anh có thể giữ kín bí mật chuyện hôm nay được không? Anh phải làm như chưa từng gặp tôi như thế mới là giúp tôi được."
"Được thôi, tôi sẽ làm như lời anh nói.

Vậy…tôi xin phép đi trước."
Phó Thuần cất USB vào túi áo, nhanh chóng đứng lên rời đi.

Kayla thì vẫn ngồi đó, anh ta sờ nhẹ lên vết sẹo trên mặt, thứ đã hủy hoại cả khuôn mặt đẹp trai của mình.
"Nhan Điềm, tôi sẽ khiến cô trả giá đắt hơn những gì tôi phải chịu."
Trên đường trở về, Phó Thuần có đi qua cửa hàng của Dương Tiểu Linh thì vô tình gặp Yên Nhiên đang bước gần đến cửa hàng trên vỉa hè.

Phó Thuần mỉm cười rồi lái xe lại gần chỗ của cô.
"Yên Nhiên, chúng ta lại gặp nhau rồi."

"Phó Tổng? Thật trùng hợp, tôi đang có chuyện muốn tìm anh."
Thật không ngờ Hạ Yên Nhiên lại là người muốn gặp Phó Thuần trước.
"Vậy sao? Lên xe của anh đi, chúng ta cùng tới đâu đó để nói chuyện."
Không ngần ngại, cô mở cửa xe của Phó Thuần và ngồi lên.

Xe lăn bánh, hai người cùng tới một quán cà phê gần đây để nói chuyện.
Trong quán cà phê,
"Em có chuyện gì muốn nói với anh sao?" Phó Thuần mỉm cười.
Cô đã biết chuyện người tìm được cái tên trong bức ảnh và giúp cô lấy lại danh dự chính là Phó Thuần nên cảm thấy rất biết ơn và muốn cảm ơn anh ta.

Mặc dù đã ngồi trước mặt Phó Thuần nhưng không hiểu sao cô lại ngại ngùng, khó nói lên lời cảm ơn.
"Thật ra thì…về chuyện…chuyện bức ảnh.

Cảm ơn anh đã giúp tôi."
"À thì ra là em muốn nói chuyện đó.

Không có gì đâu, anh tự nguyện giúp em mà."
"Nhưng tôi vẫn cảm thấy áy náy nếu không cảm ơn.

Thật sự rất cảm ơn Phó Tổng."
Cô bỗng đứng phắt dậy, cúi đầu thật thấp để tỏ lòng biết ơn.

Phó Thuần được một phen cười bò vì thái độ ngây ngô của cô lúc này.

Đúng lúc đó, Phó Thuần phát hiện có một chiếc xe đen Rolls-Royce Phantom đậu ở bên kia đường và người ngồi trong xe không ai khác chính là Cố Hiểu Phàm.

Anh đang ngồi nhìn về phía hai người họ, là hai người đang ngồi trong quán cà phê kia.
Phó Thuần đột nhiên đứng dậy, đến chỗ của cô rồi nói:
"Lời cảm ơn của em anh sẽ nhận.

Nhưng anh có thể đòi hỏi một chút được không?"
"Sao?"
Lúc này khi cô vừa ngẩng mặt lên thì ngay lập tức bị tay của Phó Thuần kéo gần lại và ôm trọn vào lòng.

Cô tựa má vào vai của Phó Thuần, gương mặt chưa hết bất ngờ, cô đứng im như tượng không dám giãy giụa.
Ai đó khi nhìn thấy họ ôm nhau đột nhiên cảm thấy không vui.

Anh đã từng cảnh báo cô và Phó Thuần nhưng không ngờ hai người họ lại không coi lời anh nói ra cái gì cả.

Cố Hiểu Phàm không muốn nhìn thêm nữa nên đã bảo Trương Hạo mau chóng lái xe rời khỏi.
Ở trong quán cà phê, cô vẫn bị Phó Thuần ôm chặt.

Cảm thấy có vẻ không hay nên cô đã tự động đẩy Phó Thuần ra khỏi người mình.
"Anh không nên tự ý ôm tôi như vậy."

"Xin lỗi em.

Anh chỉ muốn ôm em một chút như là chấp nhận lời cảm ơn thôi."
"Tôi muốn gặp anh để nói lời cảm ơn và còn một chuyện nữa…"
"Là chuyện gì?"
"Tôi nghĩ từ giờ chúng ta không nên gặp nhau nữa.

Tôi là phụ nữ đã có chồng và anh lại là đàn ông chưa có vợ, gặp nhau sẽ không tiện.

Tôi hi vọng đây sẽ là lần cuối chúng ta gặp mặt."
Nói rồi cô mau chóng rời khỏi, để lại Phó Thuần với gương mặt ngơ ngác đứng nhìn theo bóng cô rời đi.

Không gặp nhau là tốt cho cả hai, cô không muốn Phó Thuần vì mình mà phải đối mặt với cơn thịnh nộ từ Cố Hiểu Phàm.

Không chỉ Phó Thuần mà chỉ cần bất kỳ ai có tâm ý với cô, Cố Hiểu Phàm cũng sẽ không tha.

Vì giữ lời hứa với Kayla nên hôm sau Phó Thuần đã đến KJB tìm gặp Nhan Điềm để chuyển USB cho cô ta.
"Thật không ngờ Phó Tổng lại chủ động gặp tôi như vậy đấy."
"Có người nhờ tôi đưa cho cô chiếc USB này."
Phó Thuần đưa USB cho Nhan Điềm, và cũng không tiết lộ thông tin của người đó cho ả ta biết.

USB khiến Nhan Điềm có hơi chột dạ chỉ là không biết là kẻ nào lại gửi cái này cho cô ta.
"USB? Người đó mà anh nói là ai vậy?"
"Tôi cũng không biết.

Anh ta bịt kín mít khiến tôi cũng không nhìn rõ mặt."
"Vậy sao?"
Kayla chưa tiết lộ cho Phó Thuần biết người đứng giật dây đằng sau vụ ngoại tình là Nhan Điềm vì Kayla chưa muốn ả bị tóm ngay.

Nếu Phó Thuần biết thì hôm nay ả không phải là ngồi ở KJB mà là ngồi ở đồn cảnh sát.
Xong việc Phó Thuần lập tức rời đi, để lại Nhan Điềm ngồi một mình ở đó với sự tò mò đến tột đỉnh.

Bất ngờ, khi Cố Hiểu Phàm đang cùng trợ lý Trương trở về văn phòng thì nhìn thấy bóng dáng Phó Thuần đang rời khỏi công ty.

Lối đi đó là từ khu ăn trưa của nhân viên công ty, trùng hợp là một lát sau Hạ Yên Nhiên cũng đi từ lối đó trở ra...