Vị Hôn Phu Lão Đại Lại Giúp Tôi Làm Bài Tập

Chương 43




Edit: Rùa.

Sắc mặt Cố Ngôn Phong trầm xuống, xoay người muốn bỏ đi.

"Ấy..." Khương Mịch theo bản năng giữ tay anh lại: "Không được đi."

Nếu ngay từ đầu từ chối còn tốt, nhưng lúc này bỏ đi thì chẳng khác nào chột dạ.

Vốn dĩ đây chính là nhà của mình, Cố Ngôn Phong lại đùng một cái nói gia sản không cần là không cần, nói muốn vào giới giải trí liền tiến vào giới giải trí, căn bản không theo khuôn phép truyền thống, anh muốn ngủ thế nào thì ngủ, không cần lí do.

Vấn đề là nếu như vậy, mọi người sẽ nghi ngờ mối quan hệ giữa cô và Cố Ngôn Phong. Cố Ngôn Phong thì không sao cả, nhưng hảo cảm của họ đối với cô sẽ giảm sút.

"Vào đi." Cố Ngôn Phong đành thở dài, bước vào phòng đóng cửa tắt đèn, chỉ bật chiếc đèn ngủ treo tường lên.

Kết quả đèn cũng là màu hồng nhạt, vẻ mặt Cố Ngôn Phong lạnh lùng từ trong ngăn tủ bên cạnh lấy ra một chiếc đèn bàn, may mà có thể dùng, hơn nữa cũng không phải là màu hồng nhạt.

Ánh sáng lạnh làm không khi ái muột trong phòng tan đi chút ít, chỉ là ánh sáng có hơi mờ nên lại hình thành một cảm giác ái muội khác.

"Tạm chấp nhận như vậy đi... Em đang làm gì vậy?" Cố Ngôn Phong đặt đèn bàn xuống rồi ngẩng đầu lên, phát hiện Khương Mịch đã nằm bò ra sàn nhà từ lúc nào.

"Suỵt!" Khương Mịch đè ngón trỏ lên môi, nghĩ ngợi một chút rồi lại chạy đến gần người anh, thì thầm vào tai anh nói: "Em đang tìm xem trong phòng có máy theo dõi hoặc thiết vị nghe trộm nào không."

Cô sợ lỡ như có thiết bị nghe trộm nên đặc biệt tiến sát lại, Cố Ngôn Phong chỉ cảm thấy từng đợt hơi thở nóng rực phả lên vành tai, chui vào trong lỗ tai anh, thậm chí còn ở trong cơ thể anh chạy loạn, từ đầu đến tim rồi đi xuống bụng dưới, lan toả khắp toàn thân.

Trong nháy mắt, Cố Ngôn Phong thậm chí còn hoài nghi, không lẽ Phí Nhất Nhược còn đặt trộm thôi tình ở đâu đó cho bọn anh rồi?

Khương Mịch không mảy may phát hiện, nói xong lại tiếp tục tìm kiếm.

Trác Tuấn đã dạy cô phải đặc biệt cẩn thận với căn phòng của Cố Ngôn Phong.

Cố Ngôn Phong muốn nói với cô rằng Phí Nhất Nhược sẽ không dùng thiết bị nghe trộm, bởi vì bà ta có cách khác có thể nghe được. Nhưng trong phút chốc do dự, anh lại không nói mà cùng Khương Mịch tiếp tục điều tra.

"Không có." Khương Mịch lục soát cả phòng xong, cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở phào một hơi, quay đầu đối diện với Cố Ngôn Phong nói: "Thầy Cố, không sao đâu. Chẳng phải chỉ là ngủ một giấc thôi ư? Giường như thế nào không quan trọng. Quan hệ của chúng ta như thế nào chúng ta tự biết, ít nhất so với mấy người không có chỗ ở phải ngủ ở gầm cầu thì cái giường này còn thoải mái hơn, không phải sao?"

Vốn dĩ cô không nhắc tới chuyện này thì không khí xấu hổ ái muột đã tan đi gần hết, bây giờ cô nhắc lại, chiếc giường lớn màu đỏ ở giữa kia lại càng thêm bắt mắt hơn.

Khương Mịch chỉ hận không thể cắt đứt đầu lưỡi mình, nói cái quỷ gì vậy.

"Em nói đúng." Cố Ngôn Phong cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh: "Tôi đi rửa mặt trước."

Khương Mịch lập tức nói: "Được, được."

Sau khi nói xong, tự cô lại nghe ra một cảm giác gấp gáp không thể chờ nổi.

Khương Mịch: "..."

Cô vẫn nên im miệng thôi.

Cố Ngôn Phong cầm áo ngủ đi vào phòng tắm, Khương Mịch tạm thời không có chuyện gì làm nên muốn tìm chỗ để ngồi xuống, lúc này cô mới phát hiện trong phòng không có lấy một chiếc ghế, xem chừng là "công lao" của Phí Nhất Nhược rồi.

Chỉ là Khương Mịch thật sự không hiểu, rốt cuộc bà ta đang muốn làm gì vậy?

Là vì cháu nội sao? Nhưng nói thật, nếu tối nay Cố Ngôn Phong và cô ngủ với nhau thì cũng chưa chắc có thể mang thai được! Nếu cứ ngủ suốt thì cũng không nhất định có thể an toàn mà sinh con, vì chỉ sợ sinh ra đứa trẻ đó sẽ phải nghe theo lời Phí Nhất Nhược. Ít nhất cũng phải đến mười tám năm, không đúng, là mười chín năm sau mới có thể kế thừa gia nghiệp.

Như vậy xem ra, lí do này là không thể. Bởi vì nó quá nguy hiềm đối với Phí Nhất Ngược, đây cũng không phải là một ý kiến sáng suốt.

Nhưng nếu không phải vì lí do này thì sẽ vì cái gì?

Theo lý thuyết, Phí Nhất Nhược muốn tìm cho Cố Ngôn Phong một người vợ môn đăng hộ đối, lẽ ra nên ngăn cản cô cùng anh thân mật mới đúng. Bà ta phải nên sớm đuổi cô đi, sao có thể chủ động cho cô và anh cơ hội gần gũi được?

Lí do này cũng thật sự không thể hiểu nổi.

Hay là... bởi vì hi vọng của Phí Nhất Nhược biến mất rồi, lại biết bọn họ không phải yêu đương thật sự nên cố ý tới đây làm người ta ghê tởm?

Lí do này thật ra còn dễ chấp nhận hơn hai cái trước, nhưng nếu như Phí Nhất Nhược thật sự nghĩ vậy thì Khương Mịch cảm thấy bà ta đúng là có bệnh tâm thần rồi.

Bất quá, tất cả các phương diện nào của Phí Nhất Nhược đúng là giống bệnh nhân tâm thần thật. Nếu không phải do Cố Ngôn Phong xác định bà ta không bị đa nhân cách thì Khương Mịch sẽ hoài nghi không phải bà ta xuyên tới đây mà là có bệnh.

"Xong rồi, em tắm đi." Khi Khương Mịch còn đang miêm man suy nghĩ thì Cố Ngôn Phong đã tắm rửa xong rồi.

Khương Mịch đáp lại một tiếng, đi vào phòng tắm.

Chờ đến khi cô ra khỏi phòng tắm thì lại thấy Cố Ngôn Phong đang lục lọi tìm gì đó.

"Anh đang tìm gì vậy?" Khương Mịch khó hiểu hỏi.

Cố Ngôn Phong quay đầu nhìn cô một cái, lại yên lặng chuyển dời tầm mắt.

Vừa mới tắm xong nên gương mặt của Khương Mịch trắng trẻo hồng hào, đôi mắt trong sáng chẳng khác gì nước tẩy, khoé miệng hơi cong lên, hai lúm đồng tiền nho nhỏ hiện lên bên má, trông xinh đẹp vô cùng.

Vì vậy... không thể nhìn nhiều được.

"Không có gì." Cố Ngôn Phong đóng ngăn tủ lại: "Tối nay tôi ngủ dưới đất, em ngủ trên giường đi."

"Hả?" Khương Nịch sửng sốt, rốt cuộc cũng hiểu Cố Ngôn Phong đang tìm cái gì.

Anh đang tìm chăn, nhưng hiển nhiên là... không tìm được.

Phí Nhất Nhược thực sự quá tuyệt!

"Không được." Khương Mịch không đồng ý.

Bây giờ mới là đầu tháng mười, thời tiết rất lạnh, anh không đắp chăn mà nằm dưới đất, ngộ nhỡ bị cảm lạnh thì sao?

Căn phòng này ở tầng một, dù cho sàn nhà có thảm thì hơi ẩm cũng tương đối nhiều.

Thêm nữa, để Cố Ngôn Phong ngủ trên mặt đất thì Khương Mịch cũng không đành lòng.

"Thầy Cố, anh không cần bận tâm nhiều thứ như vậy." Khương Mịch đi đến trước mặt anh nói: "Anh thử nghĩ mà xem, lúc anh đóng phim, cùng nữ chính yêu đương đến chết đi sống lại thì chẳng lẽ không làm cái gì cả sao? Khi ấy anh có áp lực tâm lý không? Không, đúng không? Bây giờ cũng giống vậy thôi, chúng ta cũng chỉ đang diễn kịch, lấy tinh thần chuyên nghiệp của anh ra đi nào."

Cố Ngôn Phong thấy hơi dở khóc dở cười, cuối cùng vẫn bại trận: "Được."

Khương Mịch thở phào nhẹ nhõm: "Vậy được, nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn có rất nhiều chuyện cần phải giải quyết. Em cảm thấy Phí... thật sự không đơn giản, chúng ta cần phải toàn lực ứng phó."

Cố Ngôn Phong gật đầu, hai người riêng biệt đi lên từ hai bên giường.

Ngoài miệng thì Khương Mịch nói hiên ngang lẫm liệt vậy thôi, chứ thật ra trong lòng cô đã sớm lúng túng đến không chịu được rồi.

Từ lớn đến giờ cô chỉ toàn ngủ một mình, ngay cả bạn thân cũng chưa bao giờ ngủ chung giường, càng đừng nói đến con trai.

Bình thường cùng Cố Ngôn Phong gần gũi ở chung, sẽ có cảm giác an toàn khi đi cùng với anh, đặc biệt thoải mái.

Nhưng giờ phút này đây, cảm giác tồn tại của người đàn ông này đặc biệt mạnh mẽ, thậm chí trở nên có chút công kích.

Khương Mịch không tự chủ được dán vào bên giường, nửa người hầu như rơi vào trạng thái treo lơ lửng.

Tình trạng Cố Ngôn Phong ở bên kia cũng chẳng khác gì, chiếc chăn duy nhất được đặt giữa giường, chỉ có hai góc bị nhấc lên một chút.

"Thầy Cố, em tắt đèn nhé?" Đèn bàn ở bên phía Khương Mịch.

Cố Ngôn Phong gật đầu, nghĩ Khương Mịch không nhìn thấy nên lại nói: "Ừm."

Khương Mịch đã chạm đến công tắc rồi bỗng nhiên quay đầu lại: "Em tắt đèn... anh có ngủ được không? Nếu không thì cứ bật lên ngủ nhé?"

"Không sao, tắt đi." Cố Ngôn Phong nói.

Bật đèn lên thì đoán chừng hai người cũng đừng hòng ngủ.

Ánh đèn trong phòng vụt tắt, hô hấp đang cố tình giảm xuống bỗng nhiên nghe cực kì rõ ràng.

"Thật ra khi tôi ngủ cũng sẽ không bật đèn." Cố Ngôn Phong tìm đề tài để nói, đánh tan bầu không khí quái dị này.

"Hả?" Khương Mịch ngây ngẩn: "Không phải anh sợ tối sao?"

"Tôi sợ tối, nhưng khi tôi ngủ một mình sẽ không bật đèn." Anh nói: "Bà ấy vẫn luôn muốn tìm ra nhược điểm của tôi, nếu tôi bật đèn thì bà ấy sẽ phát hiện. Vì vậy... tôi thà không ngủ được cũng sẽ không bật đèn."

Khương Mịch cảm giác trái tim mình như ai đó nắm chặt rồi bóp nát, khó chịu đến nỗi làm cô suýt nữa nhảy dựng lên.

Một người tốt như Cố Ngôn Phong tại sao lại thảm như vậy?

Khương Mịch không chịu nổi, nếu không làm gì đó thì cô sẽ chết mât.

Cô từng chút một dịch ra giữa giường, sau đó duỗi tay qua lớp chăn, không cẩn thận đụng phải người Cố Ngôn Phong.

Cụ thể là chạm vào đâu cô cũng không biết, vì ngay sau đó cô đã rụt lại.

Cố Ngôn Phong trầm mặc rồi lại trầm mặc, cố gắng trấn định hỏi: "Cái gì vậy?"

"Thầy Cố, đưa tay anh cho em." Khương Mịch nói.

Cố Ngôn Phong do dự hai giây, đưa tay mình đặt vào tay Khương Mịch.

Khương Mịch cầm tay Cố Ngôn Phong: "Thầy Cố, đừng sợ, em kể truyện cổ tích cho anh nghe nhé, anh rất nhanh có thể ngủ thôi."

Bây giờ cô đang rất đau lòng, căn bản không có những tâm tư ngổn ngang kia, vì vậy nên cực kì bình tĩnh.

Cố Ngôn Phong nắm lấy bàn tay nhỏ tinh tế mềm mại của cô, hít sâu một hơi sau đó nhắm lại: "Ừ."

Thật ra Khương Mịch sẽ không kể truyện cổ tích mà cô nghĩ ngợi một hồi rồi nói: "Thầy Cố có biết không? Miệng anh có độc."

Cố Ngôn Phong sửng sốt, không nhịn nổi hỏi: "Tại sao tôi lại thế?"

Khương Mịch nói: "Anh còn nhớ lần trước nhìn em làm bài tập biểu diễn, anh nói em sẽ có con gái muốn gả không?"

Khương Mịch cũng hiểu sao lúc này cô lại nghĩ đến chuyện này, dù sao nghĩ đến rồi thì nói ra thôi.

Cố Ngôn Phong bật cười một tiếng: "Thật sự có à?"

"Thật sự có." Khương Mịch kể chuyện lúc huấn luyện quân sự ngất xỉu bla bla ra, chuyện khi tỉnh lại nhìn thấy Dung Thi cũng nói luôn.

Cố Ngôn Phong yên lặng nghe xong, nói: "Bảo em tập thể dục thì không nghe, nếu chăm chỉ rèn luyện từ sớm thì sao có thể ngất xỉu được?"

Khương Mịch: "... Thầy Cố, đây là trọng điểm sao?"

"Chẳng lẽ không phải à?" Cố Ngôn Phong hỏi lại.

Khương Mịch: "... Được rồi, không cho phép anh nói chuyện, chuẩn bị ngủ đi. Em còn phải kể truyện cổ tích cho anh nghe nữa, ngày xửa ngày xưa, ở trong một khu rừng rậm xinh đẹp, bên trong có rất nhiều động vật nhỏ, trong đó có một con thỏ trắng, bộ lông của nó trắng như mây, mềm mại, ngay cả mũi của nó cũng hồng hơn những con thỏ khác..."

Câu chuyện này dường như đã từng nghe qua, không đúng, là giống y như đúc.

Cố Ngôn Phong có hơi buồn cười, hô hấp dần chậm lại.

Quả nhiên, giọng nói của Khương Mịch ngày càng nhỏ, nhỏ dần, rốt cuộc thì cũng im bặt.

Cố Ngôn Phong vừa định buông tay ra thì lại nghe thấy Khương Mịch lẩm bẩm hỏi: "Thầy Cố, anh ngủ chưa?"

Cố Ngôn Phong không hé răng.

Khương Mịch liền cảm thấy yên tâm, cũng mệt rồi nên an tâm ngủ.

Cố Ngôn Phong buông tay ra, động tác nhẹ nhàng trở mình, một tay chống cằm, mắt nhìn về phía cửa sổ đen như mực, cảm thấy không hề buồn ngủ.

Không biết đã qua bao lâu, Khương Mịch ở phía sau tựa hồ như ngủ không ngon lắm, trở mình.

Cố Ngôn Phong quay đầu lại, muốn nhìn thử xem cô bị làm sao.

Không nghĩ tới vừa mới quay lại, Khương Mịch liền chui thẳng vào trong lồng ngực anh.

Cả người Cố Ngôn Phong cứng đờ.

Dường như Khương Mịch cảm thấy lạnh nên dụi dụi vào lồng ngực Cố Ngôn Phong, sau đó vươn một tay nắm lấy cổ áo ngủ của anh, thoả mãn tiếp tục ngủ.

Cố Ngôn Phong chần chờ hồi lâu, rốt cuộc cũng không đẩy cô ra.

Buổi sáng ngày hôm sau, Khương Mịch bị tiếng chim nhỏ ngoài cửa sổ đánh thức.

Cô nhìn căn phong xa lạ này vài giây, sau đó mới kịp phản ứng.

Hướng sang bên cạnh thì thấy Cố Ngôn Phong đã không có ở trên giường.

Hơn nữa, cô còn đang ngủ ở vị trí tối qua của Cố Ngôn Phong.

Sao lại thế này?

Khương Mịch rất nghi hoặc, cũng có chút chột dạ.

Rốt cuộc là sau khi Cố Ngôn Phong đã rời giường thì cô mới lăn qua đây, hay là cô đã lăn qua từ tối hôm qua, sau đó còn làm Cố Ngôn Phong ngã?

Phòng tắm truyền đến tiếng động, Khương Mịch theo phản xạ có điều kiện lăn về vị trí của mình, sau đó nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

Cô nghe được tiếng Cố Ngôn Phong mở cửa, bước chân dừng lại ở mép giường.

Khương Mịch vụng trộm siết chặt ngón tay, anh đang nhìn cái gì? Tại sao lại cứ đứng ở đó?

"Đừng giả vờ ngủ nữa." Cố Ngôn Phong bỗng nhiên mở miệng.

Khương Mịch: "..."

Cô đành phải mở mắt ra, ngẩng đầu lên.

Cô Ngôn Phong chắc là vừa tắm xong nên tóc vẫn còn ướt, mỉm cười đứng bên mép giường nhìn cô: "Chuẩn bị ăn sáng thôi."

Thái độ của anh vô cùng tự nhiên, nhìn không ra một tia xấu hổ nào, giống như trạng thái giữa bọn họ vốn nên là như vậy.

Khương Mịch cũng lặng lẽ thở phào: "Thầy Cố, tại sao mới sáng sớm mà anh đã tắm rửa rồi? Có phải lại gặp ác mộng không?"

Vừa mới thoát khỏi quãng thời gian cấp ba nên Khương Mịch cho rằng thời gian buổi sáng là đáng quý nhất, có thể ngủ thêm một giây thì một giây, nếu không phải có tình huống gì ngoại lệ thì nhất định cô sẽ không xuống giường.

Vẻ mặt Cố Ngôn Phong hơi cứng đờ, xoay người nói: "Không, chỉ là thói quen mà thôi."