Vợ À! Địa Ngục Chờ Em

Chương 59: Ngoại truyện 5



Ánh sáng!

Thứ ánh sáng đó chiếu xuyên qua mọi thứ. Cội nguồn là từ trong cơ thể của cô mà ra. Tiểu Diêm Tử mang trong người huyết mạch của Diêm Vương, nước mắt có thể giúp hồi sinh, máu có thể giúp tăng sức mạnh. Đó là những gì được ghi chép trong thiên thư cổ mà Diêm Vương đã được xem qua một lần.

Hắn vốn chẳng bận tâm, ai ngờ lúc này chính Tiểu Diêm Tử lại mang điều kì diệu tới. Diêm Vương dốc toàn lực khiến Yêu Vương ngã về sau một đoạn. Hắn phi thân bay đến chỗ cô. Tất cả còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy Yêu Vương phóng đại sức mạnh truyền chân khí vào cơ thể của cô.

Ánh sáng chói mắt vọng ra, một luồng ánh sáng có sức sống. Thu lại chân khí, Diêm Vương vui mừng ôm lấy thân thể của cô. Đúng như hắn dự đoán, nó đang ấm dần trở lại. Đôi đồng tử của hắn dần chuyển sang đỏ nhạt mang theo ý cười.

- Phụ Vương? Đang cười???

Tiểu Diêm Tử mở to đôi mắt cảm thán. Đây là lần đầu tiên nó thấy Phụ Vương cười. Trong trí nhớ của nó thì Phụ Vương lúc nào cũng lạnh lùng khiến nó chán ghét. Nhưng, hôm nay lại khác lạ nha...

- Thiện Nhất... tỉnh lại đi? Tỉnh lại nhìn ta...

Diêm Vương vuốt nhẹ lên mái tóc của cô. Hắn tươi cười như đang sủng nịnh đánh thức bảo bối. Quả thật cô chính là bảo bối của hắn.

Tất cả còn chưa hết ngạc nhiên. Nữ nhân trong lòng Diêm Vương chợt hơi động. Các khớp ngón tay dần chuyển động. Phải mất một lúc lâu, cô mới dần thoát khỏi cái bóng tối mà mở mắt. Hơi thở vẫn còn hơi yếu. Chưa bao giờ Diêm Vương lại vui mừng như lúc này. Thiện Nhất của hắn! Có nằm mơ hắn cũng ước ao cô sẽ trở về.

- Thiện Nhất! Ta nhớ nàng... nhớ nàng sắp phát điên rồi!

Diêm Vương ôm chặt cô tràn ngập hạnh phúc. Cô ngơ ngác vô thức ôm lấy hắn. Cô đã chìm vào giấc ngủ sâu, bóng tối bao chùm lấy cô khiến cô tuyệt vọng đợi chờ. Nhưng,có thứ gì đó đã khiến bóng tối lùi dần... và khi tỉnh lại cô được nhìn thấy hắn. Bàn tay cô nhẹ chạm lên gò má của Diêm Vương. Hắn gầy đi? Mặc dù vẫn đẹp như thế?

- Hắc Huyết... là tên của chàng đúng không?

Nghe cô nói vậy Diêm vương ngẩn người xong gật đầu.

- Vậy... từ giờ ta gọi chàng là Huyết?

- Sao cũng được! Miễn là nàng mãi ở bên cạnh ta...

Từ phía xa, Yêu Vương loạng choạng đứng dậy. Sau sự việc kì lạ mà Diêm Vương làm thì hắn đã hiểu ra tất cả mọi thứ. Hắn đã làm tất cả mọi thứ để giúp cô tỉnh lại. Nhưng không ngờ máu và nước mắt của Tiểu Diêm Tử mới chính là cách duy nhất. Rồi hai người họ lại về bên nhau? Rốt cuộc hắn đã phí sức lực để làm gì?

- Thiện Nhất! Ta làm mọi thứ vì nàng... giúp nàng sinh hạ Tiểu Diêm Tử... tại sao người nàng yêu không phải là ta?

Yêu Vương cười to. Hắn thật sự đang lâm vào hoàn cảnh đau lòng tột độ. Diêm Vương hừ lạnh rồi đưa tay che chắn cho cô. Nhưng cô lại nhẹ nhàng kéo tay hắn xuống đưa mắt nhìn Yêu Vương.

- Tôi nợ ngài... nhưng trái tim tôi không thể yêu ngài. Thực xin lỗi...

Cô cúi mặt xuống. Yêu Vương đưa tay che mặt cười một cách khổ sở.

- Rốt cuộc, vẫn là hắn? Diêm Vương... ngươi biết ngươi may mắn thế nào không? Nhớ... đừng để ta biết được Thiện Nhất đau lòng vì ngươi... nếu không ta nhất định sẽ mang nàng ấy đi...

Giọng của Yêu Vương có chút miễn cưỡng. Hắn đưa tay giải trừ sức mạnh khiến thuộc hạ thoát khỏi cảnh đông cứng. Thoáng cái tất cả đều biến mất... như chưa có chuyện gì xảy ra.

Diêm La rất vui vì cô đã tỉnh lại nhưng nó có vẻ e dè khi Tiểu Diêm Tử vẫn còn giận nó. Diêm La đi tới, định nói gì đó thì đúng lúc Tiểu Diêm Tử quay lại. Cả hai đập đầu vào nhau ngã ra hai bên.

- Ui... Huynh không có mắt à? Đau chết mất... Tiểu Khắc.... đỡ ta...

Tiểu Diêm La xoa xoa đầu rồi chìa tay ra. Mã Khắc vội tới đỡ nó dậy. Diêm La vội vàng đứng lên mặc dù đầu vẫn còn bị đau.

- Tiểu Diêm Tử, ta thật sự không muốn giấu đệ. Ta biết ta sai rồi... đệ...

Tiểu Diêm Tử hừ lạnh rồi quay lưng lại khiến Diêm La ỉu xìu. Chưa bao giờ nó lại chịu hạ thấp mình giải thích cái gì. Vậy mà... hôm nay Tiểu Diêm Tử còn chẳng thèm nghe nó nói.

- Ta tha thứ cho huynh! Nhớ, lần sau mà gạt ta bất kể chuyện gì thì... ta và huynh đoạn tuyệt!

Diêm La bất giác vui sướng gật đầu lia lịa rồi chạy tới ôm chầm lấy Tiểu Diêm Tử. Mã Khắc đứng đó mà gương mặt đen sì. Nhỡ đâu sau này Diêm La và Tiểu Diêm Tử lớn lên thì chúng nó sẽ yêu nhau không nhỉ? Mã Khắc vội lắc đầu rùng mình rồi buộc bản thân bỏ cái suy nghĩ bậy bạ đó đi. Làm gì có chuyện đó xảy ra... Tiểu Diêm Tử và Diêm La đều là nam nhân... hừ, đúng là đầu óc dạo này toàn suy nghĩ bậy bạ quá!!!

Diêm Vương đỡ cô dậy, quay sang khiến Mã Khắc giật nảy mình.

- Trở về Địa Phủ! Bảo Lưu Phán quan và hắc bạch vô thường mở tiệc. Tháng 7 này ta vui vẻ nên cho phép âm hồn lên trần gian...

- Dạ!

Mã Khắc vui vẻ trở về. Có lẽ, địa phủ lại có những ngày tháng sức sống...

Diêm Vương đỡ cô đứng dậy nhưng do quá lâu chân tay cô không cử động nên toàn bộ đều mất sức lực. Diêm Vương cười nhẹ xoa đầu cô sủng nịnh.

- Không sao! Ta bế nàng, tập từ từ rồi nàng sẽ đi lại bình thường.

Khi hắn vừa bế cô lên định trở về thì Tiểu Diêm Tử đứng trước mặt hắn từ bao giờ. Nó bĩu môi, bản mặt rõ là đang thành khẩn nhận lỗi.

- Chuyện gì?

- Phụ... Phụ... Vương Tiểu Kiêu biết lỗi rồi... xin người tha thứ cho con.

Ý Tiểu Diêm Tử nói là muốn nhận lỗi vì dám tự ý rời khỏi địa phủ nên mới xảy ra bao nhiêu chuyện. Diêm Vương đưa tay ra, Tiểu Diêm Tử sợ hãi nhắm mắt lại. Tưởng chừng như nó phải nhận một cái búng đầu đau, ai ngờ Diêm Vương nhẹ nhàng xoa đầu nó.

- Tốt! Lần sau rút kinh nghiệm là được!

- "..."

Cô ngơ ngác nhìn đứa bé trước mặt. Như không tin vào mắt mình, cô liền quay sang Diêm Vương

- Đây là...

- Không nhớ sao? Nó là Tiểu Diêm Tử... chẳng phải nàng vì muốn sinh nó ra mà đến mạng mình cũng không cần sao?

Nghe Diêm Vương nói mà cô nghẹn ngào. Là bảo bối của cô đã lớn từng này rồi? Cô đưa tay ra chạm nhẹ vào gương mặt trắng mịn của Tiểu Diêm Tử. Nó nắm lấy tay cô liền òa khóc to

- Mẫu thân... oa... oa con nhớ người... oa...

- Ngoan, sau này mẫu thân sẽ yêu thương bảo bối.

Cô nhìn nó bằng ánh mắt yêu thương.

- Con cũng yêu mẫu thân!

Đáng yêu quá! Cô không ngờ mình lại sinh ra một tiểu soái ca thế này. Đúng là đặc chất gen của Diêm đại nhân.

Diêm Vương đưa tay nắm lấy tay Tiểu Diêm Tử, một tay bế cô. Cả ba người quay lưng rời khỏi Nghị Trang Viên cung cấm trở về Địa Phủ.

Ngày hôm đó xôn xao náo loạn hẳn. Chỉ biết, bóng dáng 3 người của một gia đình hạnh phúc phía xa. Không nghĩ về quá khứ nữa mà hiện tại nghĩ tới tương lai. Một người chồng bình thường ôm vợ và dắt tay một đứa nhóc. Một gia đình hạnh phúc, những tháng ngày hạnh phúc sắp bắt đầu....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.