Vợ Cũ Mang Thai Anh Yêu Em

Chương 237: Cảm Giác Xa Cách Khó Hiểu






Vật liệu chính để chế tạo sợi Hương Vân không phải là quá trình dệt vải mà là sợi dệt vải.Loại sợi này là nhân tố quyết định nên sợi Hương Vân.Lâm Tâm Ngôn vẫn cứ nghĩ rằng điều quan trọng nhất nằm ở kỹ thuật chế tạo dệt vải, nhưng thực ra không phải.Dệt sợi Hương Vân phải dùng tơ tằm, cây bông, sữa bò để dệt.Cả ba kết hợp theo tỉ lệ một-một để xoắn thành những sợi mỏng như tóc, sợi nhỏ hẹp dài như vậy có đủ ba thành phần, vì vậy để làm ra cũng không dễ dàng gì.Chỉ khi dùng loại sợi này thì sợi Hương Vân dệt ra mới vừa mỏng vừa nhẹ, hơn nữa còn cực kỳ mềm mại, sẽ không bị nhăn nhúm.Tuy Trình ɖu͙ƈ Ôn nói điểm mấu chốt cho Lâm Tâm Ngôn, nhưng ông quyết định trở về cùng Lâm Tâm Ngôn.

Nếu như nhà họ Văn thật sự muốn truy cứu, như vậy thì cứ nhắm vào ông.


Đây cũng là điều mà ông và Trình ɖu͙ƈ Tú bàn bạc.

"Không phải bác nói sẽ không rời khỏi đây sao?" Lâm Tâm Ngôn không thể tưởng tượng nổi nhìn Trình ɖu͙ƈ Ôn.Cô biết, nếu như ông đi cùng cô đến thành phố B, nếu như thấy sợi Hương Vân, nhà họ Văn chắc chắn sẽ chú ý tới."Các cháu sợ bác gặp nguy hiểm à?" Lâm Tâm Ngôn biết vì sao ông lại đột nhiên muốn cùng mình quay về.Dựa vào sức của một mình cô căn bản không phải là đối thủ của nhà họ Văn, nhưng mà cô không có một mình nha."Cháu sẽ không đồng ý" Lâm Tân Ngôn từ chối không cho Trình ɖu͙ƈ Ôn cùng cô quay về thành phố B."Xin cháu hãy tin bác, nếu như bác gặp nguy hiểm, Tông Cảnh Hạo sẽ không bỏ mặc bác, dựa vào bản lĩnh của nó, bác tin thằng bé sẽ bảo vệ bác.

Trong tiềm thức cô đã bắt đầu tín nhiệm, phụ thuộc vào Tông Cảnh Hạo.Thật ra thì bản thân cô cũng không rõ lắm, thái độ của cô với Tông Cảnh Hạo đã thay đổi.Người đàn ông này dường như chính là định mệnh của cuộc đời cô, người thân cận của cô, mỗi khi gặp chuyện cô đều nghĩ tới anh.Trình ɖu͙ƈ Tú vì Tông Cảnh Hạo mà đã làm rất nhiều, bây giờ đổi lại tới bọn họ lại bảo vệ cô.

"Văn Khuynh bây giờ đang làm việc cho chính phủ..""Ông ta có ác độc đến mức nào thì cũng không thể ra tay với "Cháu ngoại mình được?" Lúc đầu không công khai thân phận của Tổng Cảnh Hạo, còn có một nguyên nhân khác nữa chính là vì thế lực của nhà họ Văn.Nếu như lúc Tông Cảnh Hạo ra đời, cứ nói là do Trình ɖu͙ƈ Tú sinh ra thì cũng không biết có thể lớn lên thành người hay không."Không cần nói nữa, cháu sẽ không đồng ý để bác về cùng cháu đầu" Thái độ của Lâm Tâm Ngôn rất kiên quyết.


Trình ɖu͙ƈ Ôn thở dài: "Bác già rồi, sống thêm một ngày, chết bớt một ngày cũng có khác gì nhau đâu" Không quan tâm Trình ɖu͙ƈ Ôn nói thế nào, Lâm Tâm Ngôn cũng không lung lay ý kiến.Trời vừa sáng, Lâm Tâm Ngôn thu dọn một ít đồ dùng cơ bản hàngngày, xếp vào trong túi xách, không tới chào từ biệt Trình ɖu͙ƈ Ôn, mà chỉ để lại một dòng chữ, sau đó một mình rời đi từ sân sau.Người ở trước vườn gần như đã đủ, chỉ còn hai đứa nhỏ vẫn đang nằm trêи giường, thời tiết ngày càng lạnh, ở nông thông không có sàn sưởi ấm và điều hòa, hai đứa bé núp ở trong chăn không muốn chui ra.Lâm Tâm Ngôn đẩy cửa phòng ra, hai đứa nhỏ trốn trong chăn đang rất bình thản xem phim hoạt hình, Lâm Hi Thần không hẳn muốn xem, cậu cảm thấy nó ấu trĩ, nhưng mà Lâm Nhụy Hi muốn xem phim hoạt hình nên cậu cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành thuận theo ý em gái xem những thứ phim hoạt hình vô bổ kia.Tông Cảnh Hạo ngồi ở phía cửa sổ, đang họp hội đồng với người trong công ty qua màn ảnh.Nghe thấy tiếng đẩy cửa anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lâm Tâm Ngôn đeo balo đi vào, biết cô đã học xong kỹ thuật gia truyền, xem ra bọn họ rất nhanh sẽ rời khỏi nơi này.Anh giao phó một vài chuyện xong liền kết thúc họp hội nghị qua màn ảnh, tắt máy tính, đứng dậy."Chúng ta có thể trở về rồi" Lâm Tâm Ngôn đứng ở cửa, một lát sau mới mở miệng nói."Ừm, em mặc quần áo cho con đi, anh ra bên ngoài nói với mọi người một tiếng, để hai đứa nhóc chuẩn bị một chút" Nói xong Tông Cảnh Hạo rời khỏi phòng.Lúc đi qua Lâm Tâm Ngôn, anh đi nghiêng qua người cô, một chút cũng không hề đụng vào người cô.Ngày hôm đó Tông Cảnh Hạo cứ như vậy rời đi, giữa hai ngườidường như được bao phủ bởi một bầu không khí không hòa thuận.Có cảm giác xa cách khó hiểu.Lâm Tân Ngôn vô tình đã quen với sự thân mật của anh, sự đụng chạm của anh, dáng vẻ lúc không đứng đắn của anh.Bỗng nhiên xa lạ như này làm trong lòng cô cảm thấy có chút không thoải mái."Mami" Lâm Nhụy Hi đứng ở trêи giường tung tăng chạy, trêи người đang mặc bộ quần áo ngủ hình con vịt màu vàng, trêи đầu.

còn đội mũ, thật giống như một con vịt đang chạy, dang cánh tay về phía Lâm Tâm Ngôn: "Mami ôm ôm"Lâm Tân Ngôn bỏ balo xuống, ôm con gái, ôm cả con trai: "Thời gian không còn sớm nữa, mẹ mặc quần áo cho các con, chúng ta có thể đi về rồi.""Thật ạ?" Lâm Hi Thần có chút phấn khởi nói.Ở chỗ này lâu cũng cảm thấy khó chịu.Lâm Tấn Ngôn tìm thấy quần áo của con, vừa mặc quần áo cho hai đứa nhỏ vừa đồng ý trả lời: "Đúng vậy, mami nói lời giữ lấy lời".Hai đứa bé vui vẻ dính vào người cô, vừa ôm vừa hôn: "Cuối cùng cũng có thể đi rồi"Lâm Tâm Ngôn không biết phải làm thế đành cười: "Chỗ này không tốt đến vậy sao?"Lâm Hi Thần lắc đầu: "Chỗ này rất tốt, núi cao nước sạch phong cảnh cũng đẹp, nhưng mà ở lâu thì cũng thấy nhạt nhẽo"Lâm Tâm Ngôn chạm nhẹ mũi của cậu: "Còn chưa lớn đã thích bắt bẻ, vậy những người sống ở đây không sống được chắc?""Không phải mami ơi, những người sống ở đây lâu nên cũng quen với môi trường không có công nghệ khoa học kỹ thuật cao, chúng ta từng sống ở thành phố mới đến đây nên thấy lạ, sống ở đây lâu dĩ nhiên sẽ thấy nhàm chán".Lâm Tân Ngôn lắc đầu cười khổ, đứa nhỏ này tuổi còn nhỏ mà miệng lưỡi đã lợi hại như vậy rồi.Lớn lên chắc phải hơn?"Được rồi, đừng tuyên truyền cái lý luận không thực tế của con nữa, mau xuống đây đi giày nào." Lâm Tâm Ngôn vỗ vào ʍôиɠ cậu.Lâm Hi Thần có chút xấu hổ, vội vàng xuống giường đi giày, xỏ giày xong cho con trai, Lâm Tân Ngôn liền đi giày cho con gái, con gái nghịch ngợm, mặc quần áo cũng phải lộn xộn, Lâm Tân Ngôn đập nhẹ vào tay cô: "Đàng hoàng một chút nào."Lâm Nhụy Hi yên ổn được hai phút, Lâm Tân Ngôn đã mặc xong quần áo cho cô.

Mặc quần áo xong liền đi rửa mặt, thu dọn quần áo, chuẩn bị xong tất cả cũng chừng một tiếng đồng hồ sau.Lúc này Tận Nhã đi vào: "Em đến giúp chị xách đồ, mọi người đều đã thu dọn xong hết cả rồi, đi bộ lên đầu thôn thì có thể ngồi xe rời đi, xe đều đang đợi ở đó."Ba cháu đâu?" Lâm Nhụy Hi chớp đôi mắt to tròn, đứa nhỏ này bị Tông Cảnh Hạo cưng chiều thành hư rồi, cô bé biết ai cũng đối xử tốt với cô, vì vậy nên có tính lệ thuộc vào Tông Cảnh Hạo."Ba cháu đang nói chuyện với chú Thẩm với cả chú Tô, cháu ra ngoài là có thể nhìn thấy ba" Tần Nhã sờ bím tóc của cô, Lâm Tận Ngôn bện tóc cho con bé, phía trước không có tóc, để lộ cái trán đầy đặn sáng bóng, trêи vai có đeo một cái balo hình con thỏ trắng làmbằng lông mềm mại mà cô yêu thích, nhảy nhót chạy tung tăng ra ngoài đi tìm Tông Cảnh Hạo.Tân Nhã cười: "Đứa trẻ này đúng là ngày càng đáng yêu"Lâm Tân Ngôn cũng cười, chỉ là nụ cười này có chút qua loa lấy lệ, trong lòng vẫn vì chuyện xa cách với Tông Cảnh Hạo mà cảm thấy không thoải mái.Lâm Nhụy Hi vẫn đắm chìm trong sự sung sướиɠ vì có thể được rời đi, không phát hiện ra Lâm Tâm Ngôn trong phút chốc mất tự nhiên.Thu dọn xong, Lâm Tân Ngôn một tay dắt con trai, tay còn lại xách một cái túi chứa đầy quần áo căng phồng của con, Tân Nhã đi bên cạnh mẹ con, trong tay cầm giúp đỡ của hai đứa nhỏ, đồ của hai đứa bé nhiều nhất, còn nhiều hơn so với vài người lớn như bọn họ.Nhìn thấy người đi ra, Tông Cảnh Hạo dừng nói chuyện với Thẩm Bồi Xuyên và Tô Trạm, anh đi tới cầm lấy túi xách trong tay Lâm Tâm Ngôn: "Để anh cầm"Lâm Tân Ngôn không buông ra, nhìn anh, giống như là đang tức giận anh vừa mới ở trong phòng ra vẻ xa cách với cô.Tông Cảnh Hạo đúng thật là có giận cô, giận cô biết một chuyện nhưng lại không nói với anh.


Nhưng mà lại không thể nhìn cô vất vả chịu khổ.Lúc này bầu không khí có chút tế nhị, xung quanh những con mắt đang nhìn chằm chằm, Lâm Tân Ngôn đành phải thả lỏng tay ra."Đi thôi." Tông Cảnh Hạo thản nhiên nói.Lúc này, Lâm Hi Thần cuối cùng cùng phát hiện ra quan hệ của Lâm Tần Ngôn và Tổng Cảnh Hạo, dường như có sự thay đổi.Trong lòng thầm nghĩ, hai người họ giận dỗi nhau ư?Trước đây Lâm Hi Thần không nghĩ Lâm Tân Ngôn sẽ dễ dàng tha thứ cho kẻ bạc tình này.Bỗng nhiên cái người thay lòng đổi dạ này không bám lấy Lâm Tâm Ngôn nữa, cậu lại bắt đầu thấy sợ.Trong lòng cậu vẫn hi vọng ba mẹ có thể ở bên nhau.Có những lúc gạt bỏ, có những lúc gây khó khăn, chỉ là bởi vì Tông Cảnh Hạo từng vứt bỏ.

Cậu muốn có ba.Dù có hận đi chăng nữa cũng không thể vứt bỏ máu mủ tinh thần, thời gian này Tông Cảnh Hạo đối xử với cậu và em gái rất tốt.

Cậu không phải một chút cảm giác cũng không có.Cậu không muốn ba với mami chia tay.Cậu bỗng dùng lực siết chặt ngón tay của Lâm Tâm Ngôn, cậu nhất định không thể để ba và mami chia tay.------oOo------.