Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 1636




Chương 1636

Vương Giai Tuệ không nhìn hóa đơn, trực tiếp nhào vào lòng Hoắc Nhiên, xúc động thưởng cho anh một nụ hôn nóng bỏng.

Ví tiền, hóa đơn đều rơi xuống, Hoắc Nhiên đoạt lại quyền chủ động, đè Vương Giai Tuệ xuống ghế sô pha.

“Tin anh chứ?” Hoắc Nhiên gục xuống trán Vương Giai Tuệ, mắt chớp chớp đáng thương.

Vương Giai Tuệ cười gật đầu.

“Tuy anh mua căn hộ này không phải vì em, nhưng lại vì em mà trang trí nó. Anh muốn cho em một mái nhà.” Hoắc Nhiên nắm tay Vương Giai Tuệ, si tình nói.

Anh biết cô kham khổ từ nhỏ, cùng mẹ trôi dạt khắp nơi, chuyển nhà mấy lần.

Cho nên anh muốn cho cô một mái nhà, một mái nhà hoàn toàn thuộc về cô.

Thời điểm anh mua căn hộ này, vì ngoài đi gọt xương cho người ta, đầu tư cũng không hiểu lắm, cho nên tùy tiện đặt mua.

Sau khi cùng cô quan hệ yêu đương, anh muốn cho cô một bất ngờ, vụng trộm trang trí, đi mua đồ nội thất.

Vương Giai Tuệ ôm cổ Hoắc Nhiên, cảm động rơi lệ:”Bác sĩ Mông Cổ, không được làm cho em khóc.”

“Bảo bối, thật xin lỗi!” Hoắc Nhiên đau lóc vuốt tóc Vương Giai Tuệ.

“Anh….vì sao…..lại nói xin lỗi?” Vương Giai Tuệ vừa khóc vừa chất vấn.

“Bởi vì anh chọc em giận mà khóc!” Hoắc Nhiên hối lỗi trả lời.

“Em bị cảm động!” Vương Giai Tuệ nhìn Hoắc Nhiên, vừa khóc vừa cười.

Hoắc Nhiên cúi đầu, che đôi môi Vương Giai Tuệ, cùng triền miên.

Khi anh kéo khóa váy, điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Hoắc Nhiên ảo não rời khỏi người Vương Giai Tuệ, đi đến ban công nghe điện thoại.

Vương Giai Tuệ đỏ mặt đưa tay cố gắng kéo khóa váy đằng sau. Có thể vì khẩn trương, cũng có thể vì xấu hổ mà cô không kéo lên được.

“Không cần kéo!” Hoắc Nhiên nở nụ cười mị hoặc, tắt điện thoại, ngồi xuống ôm Vương Giai Tuệ vào lòng.

“Ai gọi điện thoại vậy?” Vẻ mặt Vương Giai Tuệ đề phòng nhìn Hoắc Nhiên.

Sao anh lại cười tà ác đến thế chứ?

“Mẹ vợ!” Hoắc Nhiên cười tà tà.

“Mẹ em?” Vương Giai Tuệ vội vàng định tránh khỏi lòng Hoắc Nhiên, “Có phải mẹ nói anh mau chóng đưa em về nhà không?”

Hoắc Nhiên ôm Vương Giai Tuệ đi về phía phòng ngủ, “Bác gái bắt anh viết báo cáo trải nghiệm sản phẩm!”

“Báo cáo trải nghiệm sản phẩm gì chứ?” Vương Giai Tuệ bối rối níu chặt cổ áo Hoắc Nhiên.

Sao cô lại có cảm giác bị mẹ ruột bán đi thế này?

“Bao cao su!” Hoắc Nhiên thần bí nháy mắt với Vương Giai Tuệ.

“Cái gì?” Vương Giai Tuệ chấn kinh, mở to mắt, hai má đỏ bừng.

Quả nhiên, cô bị mẹ ruột bán đi.