Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 1645




Chương 1645

“Đàn ông yêu phục nữ, phải thật ác!” Hoắc Trì Viễn nói xong, lại hôn Tề Mẫn Mẫn……….

Ngày mai là ngày thi đại học, Hoắc Nhiên quyết định đưa Vương Giai Tuệ đi xả hơi một hôm. Cho nên, sáng sớm rời giường, ăn xong điểm tâm đã đưa cô đến trường đua ngựa.

Vương Giai Tuệ thay quần áo xong, lúc ra ngoài thấy dáng vẻ anh tuấn của Hoắc Nhiên, mê muội mà quên cả hô hấp.

“Có phải rất tuấn tú hay không?” Hoắc Nhiên pose dáng của người mẫu, cười kiêu ngạo.

“Không phải…..” Vương Giai Tuệ nhăn mặt, cố nến cười, lúc Hoắc Nhiên bắt đầu bất mãn thì mới bổ sung câu sau: “Mà đẹp trai!”

Hoắc Nhiên hài lòng chớp chớp mắt với Vương Giai Tuệ.

Vương Giai Tuệ tiến lên, ôm lấy cánh tay Hoắc Nhiên: “Đi thôi, em muốn nhìn thấy con ngựa của anh!”

“Trước khi thỏa mãn lòng hiếu kỳ của em có phải em nên thỏa mãn dục v0ng của anh trước không?” Hoắc Nhiên ôm lấy eo Vương Giai Tuệ, không kiềm chế mà cười hỏi.

Vương Giai Tuệ nhấc chân đã đi ủng, làm như muốn giẫm lên chân Hoắc Nhiên.

Hoắc Nhiên kịp thời tránh né.

“Nếu còn nói đùa nữa em sẽ giẫm thật đó!” Vương Giai Tuệ uy hiếp.

“Không đùa nữa!” Hoắc Nhiên dắt tay Vương Giai Tuệ đưa cô đi vào trường đua ngựa.

Người trông ngựa đang giữ một con ngựa màu đen tuyền đứng chờ ở bên cạnh.

“Hoắc Nhiên, ngựa sẽ không đá người đâu đúng không?” Vương Giai Tuệ thấy con ngựa vạm vỡ thì có chút lo lắng.

“Có anh, nó không dám đâu!” Hoắc Nhiên kiêu ngạo ói.

“Anh nghĩ nó là bệnh nhân của anh hay sao mà ngoan ngoãn nghe lời anh chứ?” Vương Giai Tuệ chu miệng, cười chế nhạo.

“Đúng thế mà!” Hoắc Nhiên vuốt cằm, nhìn con ngựa đen, nói với nó, “Lão Vương, giới thiệu một chút, đây là bà xã tao!”

Con ngựa đen ngẩng đầu lên, khì mũi thật mạnh.

Vương Giai Tuệ bị chọc cười, “Ngựa của anh lại gọi là Lão Vương sao? Bác sĩ Mông Cổ, sao anh chẳng có chút sáng tạo nào thế?”

“Tên này rất hay, dễ nghe!” Hoắc Nhiên vỗ vào lưng ngựa, cười nói, “Lão Vương, mày cực kỳ hài lòng với cái tên này đúng không?”

Con ngựa ngẩng đầu lên, lỗ mũi phun khí.

“Nó đang khinh bỉ anh đó!” Vương Giai Tuệ cười ôm bụng.

Ngựa của Hoắc Nhiên cũng như ai đó, cực kỳ có cá tính nha.

“Nó đang đồng tình với anh!” Hoắc Nhiên không chịu thừa nhận, nhíu mày.

“Nó đang khinh bỉ anh!” Vương Giai Tuệ chỉ dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo của con ngựa, cười chế nhạo Hoắc Nhiên.

“Ngựa rất giống anh, rất khốc!” Hoắc Nhiên kiêu ngạo mà vỗ lưng ngựa.