Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 1702




Chương 1702

Tề Mẫn Mẫn chỉ kịp chạm tới một góc áo.

Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn phu nhân Tưởng rơi xuống đất, đập bể một mản thủy tinh trắng hồng.

Nhìn thấy hoa hồng trắng bị máu tươi nhuộm thành hồng, Tề Mẫn Mẫn sợ hãi lui vể phía sau.

“Mẹ nuôi tự sát… bà ấy tự sát… bà tự sát…” Tề Mẫn Mẫn mê mang nhìn về phía trước, miệng không ngưng lẩm bẩm những lời này.

Ưng Mẫn lộ ra nụ cười thâm trầm, cầm đèn pin đi đến trước mặt Tề Mẫn Mẫn.

Lúc chùm tia sáng mãnh liệt kia làm đau đớn mắt cô, thần trí của cô lập tức bị đông cứng.

“Tề Mẫn Mẫn, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?”

“Mẹ nuôi tự sát.” Khóe mắt của Tề Mẫn Mẫn chảy ra hai hàng lệ đau khổ.

“Sai!” Ưng Mẫn nhìn gần vào mắt Tề Mẫn Mẫn: “Phu nhân Tưởng không phải tự sát.”

Tề Mẫn Mẫn đờ đẫn nhìn Ưng Mẫn: “Không phải mẹ nuôi tự sát.”

“Bà ấy là bị cô giết.” Ưng Mẫn nhẹ giọng nói: “Lặp lại một lần nữa.”

“Tôi giết mẹ nuôi.” Tề Mẫn Mẫn nghe lời lặp lại lời Ưng Mẫn nói.

“Nói cho tôi biết nguyên nhân.” Ưng Mẫn dẫn đường cho Tề Mẫn Mẫn từng bước một.

“Bà ấy lấy chuyện tự sát để bức tôi ngăn cản hợp mua, tôi cũng không nói gì với Hoắc Trì Viễn…”

“Sai! Đúng là bà ấ ngăn cản cô, nhưng cô không muốn mất Hoắc Trì Viễn, không muốn công ty của ba phá sản, cô muốn tiếp tục làm con gái nhà giàu, cho nên cô bảo phu nhân Tưởng tự sát. Là cô đẩy bà ấy xuống lầu.” Âm thanh êm ái của Ưng Mẫn lần lượt vang lên bên tai Tề Mẫn Mẫn, một lần lại một lần…

….

Lúc một đám áo đen đuổi tới biệt thự của Tưởng gia, đã nhìn thấy phu nhân Tưởng rơi xuống lầu.

Hai người mặc áo đen nhằm về phía phu nhân Tưởng, dò xét hơi thở của bà, còn lại toàn bộ xông lên lầu.

Khi bọn họ xông lên lầy, nhìn thấy Ưng Mẫn đang ngồi xổm trước mặt Tề Mẫn Mẫn mà Tề Mẫn Mẫn không ngừng nói: “Tôi giết mẹ nuôi.”

Nhìn thấy người áo đen, Ưng Mẫn hoảng sợ.

Những người này xuất hiện từ đâu?

Thiếu chút nữa phá hủy đại sự của cô.

Thôi miên đã hoàn thành rồi, không tồi.

Hai tên áo đen kéo Ưng Mẫn lên, đi tới một bên, còn một tên tiến lên ôm Tề Mẫn Mẫn.

“Phu nhân Cố, cô không sao chứ?”

“Tôi giết mẹ nuôi, tôi giết mẹ nuôi, là tôi giết mẹ nuôi!” Tề Mẫn Mẫn lần lượt lặp lại những lời này, trong hốc mắt đầy nước.

“Các người cản tôi làm gì?” Ưng Mẫn bị Người mặc áo đen giữ lại, bất mãn lớn tiếng chất vấn.

“Bởi vì cô là đương sự.” Một tên mặc áo đen lạnh lùng nói.

“Đương sự cái gì?” Ưng Mẫn dùng lực vùng vẫy, như thế nào cũng không tránh được.

“Đương sự.” Một tên áo đen khác trả lời.

Đột nhiên Tề Mẫn Mẫn tránh ra khỏi cái ôm của tên áo đen, kích động lao ra khỏi biệt thự.