Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 227




Chương 227

Hoắc Trì Viễn vừa ngồi vào bàn liền bắt đầu bận rộn, không rảnh để ý đến Tề Mẫn Mẫn. cô vừa lấy bài tập vật lý ra bắt đầu làm bài, thi thoảng ngẩng đầu nhìn anh thấy anh cũng ngẩng đầu nhìn mình, cô liền le lưỡi một cái với anh.

Lynda gõ cửa không đợi người bên trong đáp lại liền đẩy cửa vào, điều này khiến cho Tề Mẫn Mẫn rất phản cảm.

“Hoắc tổng, tư liệu tôi đã sửa lại. mời anh xem qua.” Lynda đẩy tài liệu đã đóng dấu xong đến trước mặt Hoắc Trì Viễn. Hoắc Trì Viễn nghiêm túc mở ra nhìn, sau đó gật đầu với Lynda: “Cô đã sửa cả những nơi tôi xem nhẹ! Không tồi!”

Lynda khiêm tốn cười: “Tôi chỉ để tâm chút.”

“Tôi nên suy nghĩ tăng lương cho cô.” Hoắc Trì Viễn thản nhiên cười. trong công việc, Lynda hoàn mỹ đến độ có thể cấp cho 95%. Còn lại năm phần là vì còn cần không gian tiến bộ. từ trước đến nay anh thưởng phạt phân minh, đối với Lynda thế nào, anh đều không thiếu của cô một phân tiền thưởng. Đối với cô, anh cũng không thừa tình cảm.

“Không cần tăng lương, Hoắc tổng mời tôi ăn cơm đi!” Lynda quyến rũ cười với Hoắc Trì Viễn.

Tề Mẫn Mẫn nhìn thấy Lynda cười, tức giận đến chống cằm. cô an vị ở đây, Lynda thế nhưng lại dám câu dẫn Hoắc Trì Viễn, cũng quá không biết xấu hổ rồi!

“Vậy giữa trưa đi, kêu cả Trịnh Húc.” Hoắc Trì Viễn thản nhiên nói, khuôn mặt tuấn tú có thêm vài phần lạnh.

Lynda vừa nghe là giữa trưa, còn muốn gọi cả Trịnh Húc, liền cắn môi một cái. Cô cũng không muốn bốn người.

Khác với Lynda tức giận, Tề Mẫn Mẫn cười vui vẻ. Hoắc Trì Viễn không làm cho cô thất vọng, vốn không cho Lynda cơ hội.

“Sao? Không rảnh? Vậy lần sau không có ngày nào nữa đâu.” Hoắc Trì Viễn nghiêm mặt nói.

“Có rảnh!” Lynda cười nói: “Tôi nói cho Trịnh Húc.”

“Đợi chút!” Dường Như Hoắc Trì Viễn nhớ tới gì đó, lập tức lại gọi Lynda.

“Hoắc tổng còn có gì phân phó?”

“Cô đặt giúp tôi hai vé máy bay đi Zurich, đặt phòng tổng thống của khách sạn Lipskin Morie.” Hoắc Trì Viễn ra lệnh nói.

“Anh muốn đi điện thánh Morie?” Lynda kinh ngạc nhìn anh.

“Đưa Tề Mẫn Mẫn đi trượt tuyết.” Hoắc Trì Viễn cười nhìn thoáng qua Tề Mẫn Mẫn.

Tề Mẫn Mẫn làm một hình hôn môi, thưởng cho Hoắc Trì Viễn.

“Được, tôi đi đặt vé máy bay và khách sạn.” Lynda hận nghiến răng, cũng không thể biểu hiện ra ngoài, nhẫn nại rất vất vả. nụ cười trên mặt cũng cứng ngắc khó coi.

Sau khi Lynda rời đi, Tề Mẫn Mẫn chạy đến ngồi trên đùi anh, cười khẽ hỏi: “Anh à, ngày hôm qua không phải nói đi Thụy Sĩ sao? Sửa chủ ý không tăng ca?”

“Bị em tức giận!” Hoắc Trì Viễn nhớ tới chuyện hôm qua, liền tức giận ra mặt. cô thế nhưng lại hoan nghênh Ninh Hạo cùng đi Thụy Sĩ chơi. Cô vẫn không hiểu Ninh Hạo sao?

“Lúc đó còn không phải em bị anh làm cho tức giận?” Tề Mẫn Mẫn buồn bực hừ một tiếng: “Em cố ý chọc giận anh, thật ra em không có hẹn lớp trưởng.”

“Chuyện tối hôm qua anh đều trở mình.” Nghe được cô giải thích, anh cười cười.

“Anh có thể đảm bảo là không ước hẹn với chủ nhiệm đi.” Tề Mẫn Mẫn nghiêm túc nhìn Hoắc Trì Viễn.

“Chúng ta không nói quá một mình.”