Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 319




Chương 319

“Tôi nói cái gì để hai người hiểu lầm rồi hả?” Hoắc Trì Viễn lạnh lùng trừng mắt nhìn Lynda một cái, đi vào thang máy.

Lynda bĩu môi: “Xem ra tôi không thích hợp làm người tốt!”

“Đừng lo lắng, nếu là hiểu lầm, sẽ nhanh giải quyết.” Trịnh Húc nói xong, liền đi theo sau Hoắc Trì Viễn vào trong thang máy.

Lúc Hoắc Trì Viễn đang nói chuyện hợp tác với Keller, tổng giám đốc của LEJ thì điện thoại di động đột nhiên đổ chuông.

“Sorry!” Hoắc Trì Viễn cười cười áy náy xin lỗi, rồi cầm lấy di động. Khi anh nhận ra người gọi đến là Tề Mẫn Mẫn thì nụ cười trên mặt lập tức biến mấy, lạnh lùng tắt điện thoại.

“Nếu Hoắc tổng công việc bề bộn, chúng ta có thể hẹn hôm khác.” Keller khách khí nói.

“Là vợ tôi, chắc là vừa mới thức dậy.” Hoắc Trì Viễn nói xong liền mở văn kiện trước mặt, bắt đầu đàm phán.

…..

“Không có ai bắt máy.” Tề Mẫn Mẫn rưng rưng nước mắt nhìn Ninh Hạo,”Ngay cả điện thoại của tớ anh ấy cũng không chịu nghe.”

“Có lẽ anh ta đang bận.” Ninh Hạo rút khăn giấy đưa cho Tề Mẫn Mẫn.”Đừng quá lo lắng, chẳng phải anh ta cũng không nói muốn ly hôn với cậu sao?”

“Không có.” Tề Mẫn Mẫn nhận lấy khăn giấy, vừa lau nước mắt vừa trả lời:”Anh ấy không để ý đến tớ nữa. Anh ấy để tớ về nước một mình.”

“Anh ta đã nói với cậu những gì?”

“Anh ấy nói muốn đi Geneva, còn mua vé máy bay cho tớ về nước. Anh ấy còn nói tớ đã tìm người thay thế rồi thì đi theo anh ấy làm gì, còn cái gì mà vấn đề lựa chọn thứ hai. Tớ hoàn toàn không hiểu anh ấy có ý gì. Cho dù anh ấy muốn ly hôn với tớ cũng không thể tùy tiện giao cho người khác được.” Tề Mẫn Mẫn thương tâm nói.

“Đợi chút.” Ninh Hạo đột nhiên cắt ngang Tề Mẫn Mẫn, nghiêm túc hỏi,”Tề Mẫn Mẫn, sao cậu lại muốn xin lỗi anh ta?”

“Tớ đã nói xin lỗi, không phải tớ cố ý, cầu xin anh ấy tha thứ cho tớ.” Tề Mẫn Mẫn trong lòng chua xót trả lời.

“Không nhắc đến tai nạn xe cộ cũng không nhắc tới Tưởng Y Nhiên sao?” Ninh Hạo thận trọng hỏi.

“Anh ấy đã nghe thấy rồi, tớ còn phải nói sao?” Tề Mẫn Mẫn bồn chồn nhìn Ninh Hạo.

“Tớ cảm thấy có khả năng anh ấy không nghe được toàn bộ, còn chưa biết được cậu là người gây ra tai nạn. Tề Mẫn Mẫn, anh ta đang ghen đấy.” Ninh Hạo cười nói.

“Không thể nào? Hôm qua anh ấy rất tức giận.” Tề Mẫn Mẫn không tin Hoắc Trì Viễn chỉ ghen tuông.

“Có khả nâng anh ta nghe thấy chúng ta có nhắc đến cái thai. Cậu nói không muốn tìm thế thân, anh ta cho rằng tớ ở là người rất quan trọng trong lòng cậu, cho nên mới có câu “lựa chọn thứ hai”. Ninh Hạo cười phân tích, nhìn thấy ánh mắt mừng rỡ của Tề Mẫn Mẫn anh liền thở dài,”Xem ra sau này nếu không muốn cậu bị hiểu lầm, e là tớ không thể quá thân mật với cậu.”

“Thật là vậy sao? Anh ấy chỉ đang ghen thôi sao?” Tề Mẫn Mẫn không dám tin nhìn Ninh Hạo, không biết nên cười hay nên khóc. Một ngày Hoắc Trì Viễn còn chưa biết sự thật, cô có thể ở bên anh thêm một ngày, nhưng điều này cũng có nghĩa cô phải chịu thêm một ngày cắn rứt lương tâm.

“Tạm thời cậu cứ giả ngốc, đừng nhắc tới vụ tai nạn trước mặt anh ta, giải thích rõ ràng mối quan hệ của chúng ta. Yêu là chuyện của riêng tớ, cậu không làm điều gì sai.”Ninh Hạo nghiêm túc nói.