Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 322




Chương 322

Nghe được lời nói của Tề Mẫn Mẫn, Hoắc Trì Viễn nắm chặt tay, giơ lên cao, nhưng thật lâu sao cũng không rơi xuống trên mặt Tề Mẫn Mẫn. Anh đau khổ quát lên: “Tám tuổi? Cô có biết chỉ vì sự tùy tiện mà cô đã hại chết người không?”

“Đó là khi em còn ham chơi bốc đồng.” Tề Mẫn Mẫn chua xót trả lời.

Nếu biết sinh mệnh quý giá đến thế, cô nhất định không dám tùy tiện như vậy.

Nhưng khi cô hiểu ra điều này thì sự việc đã không thể cứu vãn được nữa rồi.

Cô không thể làm cho Tưởng Y Nhiên sống lại, cũng không thể làm cho đôi tay của Hoắc Trì Viễn có thể linh hoạt trở lại cầm chắc dao phẫu thuật, cô cũng không thể ngăn được bi kịch của nha họ Tưởng.

Hoắc Trì Viễn phẫn nộ túm lấy cổ áo Tề Mẫn Mẫn, tức giận răn dạy: “Ham chơi? Cô có thể đem sinh mệnh ra đùa giỡn như vậy sao?”

“Thực sự xin lỗi!” Tề Mẫn Mẫn nhắm mắt lại, im lặng chờ đợi sự trừng phạt của Hoắc Trì Viễn. Cô không muốn thanh minh cho mình, cô cảm thấy có nói gì cũng vô ích, cô có tội và đáng bị trừng phạt.

“Cô vẫn luôn biết mình là hung thủ?” Hoắc Trì Viễn nhấc Tề Mẫn Mẫn lên cao cho vừa với tầm mắt của mình, đôi mắt lạnh giá híp lại, hỏi.

“Thực sự xin lỗi! Em không nên lừa gạt anh!” Tề Mẫn Mẫn nước mắt lã chã, áy náy nói. Tuy rằng ngay từ đầu cô cũng không biết người cô hại chính là hôn thê của Hoắc Trì Viễn, nhưng sau này biết rồi cô lại không dám nói ra tất cả. Cô là một kẻ lừa đảo! Dối gạt Hoắc Trì Viễn.

Hoắc Trì Viễn một tay đẩy Tề Mẫn Mẫn ngã xuống đất, sau đó tràn ngập thất vọng nói: “Tôi đã nhìn nhầm cô rồi!”

“Em yêu anh! Em rất sợ! Sợ anh không cần em nữa!” Tề Mẫn Mẫn ôm lấy hai chân, cúi mặt bất lực nhỏ giọng nói: “Em thèm cảm giác được anh yêu thương, Em xin lỗi! Thực sự xin lỗi! Thực sự xin lỗi….”

Hoắc Trì Viễn quay lưng lại nắm chặt quả đấm, ẩn nhẫn không quay đầu lại. Anh vậy mà đem toàn bộ cưng chiều của mình dành cho một người con gái đã hại chết Y Nhiên!

Anh dùng lực khép lại vali hành lý, vượt qua Tề Mẫn Mẫn, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.

“Chú!” Tề Mẫn Mẫn nhìn thấy anh phải rời khỏi, lập tức bối rối đứng lên, kích thích bổ nhào đến, gắt gao ôm chặt lấy eo của anh: “Van cầu anh, đừng vứt bỏ em! Đừng bỏ em lại, em sợ lắm, không có anh em sẽ không sống nổi!”

Nước mắt của cô làm phỏng lưng anh, anh dùng lực tách tay của cô ra, mở cửa phòng đi ra ngoài.

Anh không thể mềm lòng!

Mềm lòng là phản bội lại Y Nhiên!

Suy nghi đến anh đã từng muốn ở cạnh kẻ thù của mình cả đời, anh liền phẫn nộ không thôi.

Lão hồ li Tề Bằng Trình này…

Nhìn thấy anh quyết tuyệt, Tề Mẫn Mẫn thương tâm ngã ngồi trên đất, vùi đầu khóc rống lên.

Hoắc Trì Viễn thật sự không cần cô nữa.

Chuyện cô lo lắng nhất vẫn đã xảy ra.

Ninh Hạo vẫn đứng bên ngoài vừa thấy Hoắc Trì Viễn đi ra, lập tức nhéo cánh tay anh, thật sự nói: “Anh Hoắc, tai nạn xe cộ chỉ là một chuyện ngẫu nhiêu, Tề Mẫn Mẫn cũng không phải cố ý, vì sao không cho cậu ấy một cơ hội được tha thứ?”

“Cậu có thể cho tôi một Y Nhiên và bác Hoắc sống lại bình thường sao?” Hoắc Trì Viễn lạnh lùng nhìn Ninh Hạo.

Ninh Hạo bị Hoắc Trì Viễn nói cho đến nghẹn không biết nói gì.

Hoắc Trì Viễn dễ dàng đẩy tay Ninh Hạo ra, đi nhanh đến thang máy.