Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 333




Chương 333

Hoắc Nhiên đột nhiên nhớ ra cái gì, ngồi thẳng người lên hỏi: “Anh, tại sao lại không có quà cho chị dâu nhỏ?”

Gương mặt Hoắc Trì Viễn lập tức trở nên lạnh lùng.

Tề Mẫn Mẫn nhanh chóng khua tay nói: “Em không cần.”

“Anh, vậy là không được.” Hoắc Nhiên bá cổ Hoắc Trì Viễn, bắt đầu nói ra đạo lý lớn,”Anh không thấy trên tivi nói người chồng tốt là phải như thế nào sao? Vợ là để yêu chiều.”

“Em đã có quà rồi!” Tề Mẫn Mẫn không muốn người khác trách cứ Hoắc Trì Viễn, nhanh chóng đưa tay ra, cho mọi người xem chiếc nhẫn ngọc trai xinh đẹp, “Hoắc Trì Viễn đã tặng cho em lúc ở Thụy Sĩ.”

Hoắc Tương tò mò cầm lấy ngón tay của Tề Mẫn Mẫn, hưng phấn hỏi: “Không tồi! Chị dâu nhỏ, đây không phải là viên ngọc trai Thành Thiên đắt giá sao?”

“Vậy sao?” Tề Mẫn Mẫn lo lắng nhìn thoáng qua Hoắc Trì Viễn, trả lời thận trọng.

Anh sẽ không hối hận khi đưa cho cô chiếc nhẫn này chứ?

“Anh, chiếc nhẫn này có thể đổi lấy một căn biệt thự chứ?” Hoắc Tương tò mò hỏi.

“Không chỉ có biệt thự.” Hoắc Trì Viễn thản nhiên trả lời. Tuy Hoắc Trì Viễn chưa nói ra giá trị của chiếc nhẫn, nhưng Tề Mẫn Mẫn hiểu rõ nó nhất định có giá trên trời.

“Chị dâu nhỏ, anh của em cũng rất thương chị đó.” Hoắc Tương hâm mộ nói.

“Hâm mộ sao?” Bà nội Hoắc cười hỏi.”Vậy tự đi tìm một người đi.”

“Bà nội, bà với mẹ hôm nay làm sao vậy? Nói cháu phải đi lập gia đình, trong nhà không nuôi nổi cháu rồi sao?” Hoắc Tương dùng vẻ mặt đặc biệt của riêng mình, vừa làm nũng vừa kháng nghị.

“Mỗi ngày bánh ngô dưa muối là có thể nuôi được tốt rồi.” Bà nội Hoắc nghiêm trang trả lời.

Tề Mẫn Mẫn xì ra một tiếng cười. Bà nội đã lớn tuổi mà còn hài hước như vậy.

Có lẽ tiếng cười của cô đã làm Hoắc Trì Viễn chú ý, nhìn cô với ánh mắt phức tạp, hai tay bên người đang ra sức nắm thật chặt.

Tề Mẫn Mẫn căng thẳng nhìn lại anh.

Liệu anh ấy có nói muốn ly hôn trước tất cả mọi người không?

Khi cô nhận ra anh mắt anh đang dừng lại trên chiếc nhẫn thì bối rối giấu tay ra sau lưng. Anh sẽ không lấy lại món quà này chứ? Đây là món quà đầu tiên anh tặng cô sau khi kết hôn, nếu bị anh lấy lại, cô sẽ rất đau lòng. Cô sẽ không còn là bảo bối mà anh quý trọng nữa.

“Chị dâu nhỏ, chị xem đồng hồ trên tay em có đẹp không: “ Hoắc Tương không biết từ lúc nào giơ tay ra trước mặt Tề Mẫn Mẫn hỏi.

“Đẹp. Cổ tay mượt mà, chiếc đồng hồ này rất hợp với chị.” Tề Mẫn Mẫn quay đầu lại khen ngợi từ đáy lòng.

Hoắc Trì Viễn thực sự đã mua quà.

Hoắc Tương vui vẻ cười nói: “Anh của em hiểu em nhất. Mỗi lần mua quà đều rất tuyệt vời.”

“Đó là bởi vi anh em biết em béo như thế nào.” Hoắc Nhiên trêu chọc nói.

“Hoắc Nhiên, hôm nay anh bị khó ở à?” Hoắc Tương hung hăng trừng mắt nhìn Hoắc Nhiên. Cô ghét nhất Hoắc Nhiên nói cô béo, cô thế này béo cái gì chứ? Chỉ có hơi đầy đặn thôi. Dáng cô cao mà! Trên người có da có thịt một chút cũng không phải khó coi.

“Hai đứa anh có thể vừa nhìn thấy mặt nhau mà không ầm ĩ được không?” Chu Cầm từ trên lầu đi xuống, nghiêm mặt nói.