Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 353




Chương 353

Khiết Nghi cũng không hiểu.

Nhiều năm như vậy, Khiết Nghi thủy chung vẫn không bỏ được.

“Nhiên Nhiên? Nhiên Nhiên của mẹ?” Đột nhiên phu nhân Tưởng đẩy Chu Cầm ra, nhảy xuống giường tìm kiếm khắp nói: “Nhiên Nhiên?  Mẫn Mẫn?  Mẫn Mẫn? Con trốn ở đâu rồi hả?”

Chu Cầm nhìn thấy phu nhân Tưởng này điên điên khùng khùng, lòng chua xót lau nước mắt. bà đi qua ôm lấy đối phương, dịu dàng an ủi: “Khiết Nghi, Nhiên Nhiên ngủ rồi. Chúng ta không nên quấy rầy nó nghỉ ngơi. Tới này, mình chải đầu cho cậu, chải đầu xong chúng ta cùng ăn bánh chẻo.”

“Nhiên Nhiên ngủ rồi?” Phu nhân Tưởng thần kinh nhìn Chu Cầm.

Chu Cầm lập tức gật đầu.

“Hư… không cần nói gì! Chúng ta đừng ầm ĩ đến nó.” Phu nhân Tưởng nắm tay Chu Cầm, nhẹ nhàng đi về giường, sau đó ngồi ở trên giường, để Chu Cầm chải đầu cho bà.

Nhìn thấy phu nhân Tưởng im lặng như vậy, Chu Cầm có chút không thích ứng được, cũng có chút cảm khái. Bà chỉ đơn giản làm một cái búi tóc nhỏ cho phu nhân Tưởng, vì sợ phu nhân Tưởng thương tổn mình, ngay cả tóc bị rối cũng không dám đụng vào.

Nhìn thấy khuôn mặt sạch sẽ của phu nhân Tưởng, hốc mắt của Chu Cầm lại ẩm ướt. Khiết Nghi lúc trẻ rất đẹp, Y Nhiên cũng không bằng một nửa của Khiết Nghi, vận mệnh cứ sai như vậy, bi kịch lại bi kịch, một người đẹp lại bị đạp hư thành như thế này.

“Cậu nói  Mẫn Mẫn tỉnh ngủ có thể tới tìm mình không?” Phu nhân Tưởng nhanh chóng hỏi Chu Cầm.

“ Mẫn Mẫn? Khiết Nghi, cậu nói là Nhiên Nhiên sao?” Chu Cầm bồn chồn hỏi.

Khiết Nghi hồ đồ thành như vậy rồi hả? Cả con gái của mình cũng đã gọi sai.

“Nhiên Nhiên?” Phu nhân Tưởng gật đầu, lại lắc đầu: “Không… không phải là… Chu Cầm, cậu đang nói ai?”

“Nhiên Nhiên.” Chu Cầm không nghĩ tới phu nhân Tưởng có thể nhận ra mình, vui mừng thiếu chút nữa rơi lệ: “Mình đang nói con gái bảo bối của chúng ta.”

“Đi tới… đã tới rồi…” Đột nhiên vẻ mặt của phu nhân Tưởng trở nên đờ đẫn, miệng không ngừng thì thào nói.

Chu Cầm biết phu nhân Tưởng lại nghĩ tới con gái, khẩn trương giang rộng đề tài, lôi kéo tay bà nói: “Đi, chúng ta xuống lầu, mình nấu bánh chẻo cho cậu. Nhân thịt heo rau hẹ, cậu thích nhất.”

Phu nhân Tưởng gật đầu, an tĩnh theo sát sau lưng Chu Cầm, theo bà xuống lầu.

Lúc nấu bánh chẻo, Chu Cầm len lén quan sát phu nhân Tưởng, nói với bác sĩ Vương: “Tôi cảm giác cảm xúc của bà ấy hôm nay có vẻ ổn địng, tiến bộ không ít so với lần trước tôi đến.”

“Uhm.” Bác sĩ Vương gật đầu, lại không nói thêm gì. Tề Mẫn Mẫn bảo ông tạm thời giữ bí mật, cho nên ông không thể nói ra nguyên nhân mà bệnh tình của phu nhân ổn định. Sau khi phu nhân Tưởng hoàn toàn khỏi bệnh, ông sẽ nói cho người của Hoắc gia biết nguyên nhân. Bây giờ còn không phải lúc.

Chu cầm nấu xong bánh chẻo, mang sang đi, nói với phu nhân Tưởng: “Khiết Nghi, cậu nếm thử đi, xem tay nghề của mình có như ngày xưa không.”

Phu nhân Tưởng kẹp lên một miếng bánh chẻo, nếm một miếng, ha ha cười: “Ăn ngon?  Mẫn Mẫn đâu? Chu Cầm, kêu nó xuống ăn đi.”

“Nhiên Nhiên còn đang ngủ.” Chu Cầm vỗ tay bà, trấn an cảm xúc của bà.

Tề Mẫn Mẫn vừa muốn đến biệt thự nhà họ Tưởng, chợt nghe thấy giọng nói của mẹ chồng, cô lập tức chốn đi, sợ bị nhìn thấy.