Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 375




Chương 375

Hoắc trì Viễn chọn một nhà hàng trông có vẻ lịch sự, tao nhà dẫn Tề Mẫn Mẫn vào. Tề Lạc và Dương Nguyệt Quyên có cảm giác không thú vị nhưng cũng không tự tìm nhà hàng khác mà theo sau Hoắc trì Viễn và Tề Mẫn Mẫn vào trong.

Hoắc trì Viễn gọi vài món ngon, sau đó đưa thực đơn cho Tề Mẫn Mẫn, hỏi: “Muốn ăn gì?”

“Có tôm hùm đất không ạ?” Tề Mẫn Mẫn không cầm thực đơn mà hỏi luôn.

“Đúng là chỉ chung thủy với tôm hùm đất thôi!” Ánh mắt Hoắc trì Viễn cưng chiều nhìn Tề Mẫn Mẫn. Ở chung với cô lâu như vậy, anh hiểu được cô có thể ăn mãi tôm hùm đất mà không chán.

“Ăn ngon mà!” Tề Mẫn Mẫn làm nũng với Hoắc trì Viễn.

“Anh rể à, nếu trên bàn cơm có tôm hùm đất thì chị em sẽ không chạm vào món khác đâu!” Tề Lạc nhìn Hoắc trì Viễn lấy lòng nói.

“Ai nói chuyện với cô?” Tề Mẫn Mẫn lạnh lùng nhìn Tề Lạc một cái.

Cô thích ăn tôm hùm đất như thế nào thì Hoắc trì Viễn hiểu rất rõ, không cần Tề Lạc phải nói xen vào.

“Em chỉ muốn nói cho anh rể biết chị thích ăn cái gì thôi, không hề có ác ý gì cả!” Tề Lạc làm ra vẻ cực kỳ oan ức nhìn Tề Mẫn Mẫn.

Hoắc trì Viễn cầm lấy thực đơn trả lại cho nhân viên phục vụ: “Thêm một đĩa tôm hùm đất!”

Tề Lạc trừng to mắt nhìn thực đơn, trong lòng cảm thấy bất mãn. Tất cả những món Hoắc trì Viễn gọi đều là món Tề Mẫn Mẫn thích ăn, cũng không để cô ta gọi món nào đã trả lại thực đơn cho phục vụ.

Đây chính là cố ý làm lơ hai mẹ con cô ta rồi!

Cho nên Hoắc trì Viễn cũng chẳng ngăn cản mà để hai mẹ con cô ta cùng ăn cơm.

Có một cách khiến người ta không chịu nổi đó chính là coi người ta như không tồn tại.

Hoắc trì Viễn quá ngoan độc!

Khi đồ ăn được mang lên, Hoắc trì Viễn bắt đầu giúp Tề Mẫn Mẫn bóc tôm hùm đất, xứng danh một ông chồng cực kỳ yêu chiều vợ. Tề Mẫn Mẫn cảm động, nói nhỏ: “Hoắc trì Viễn, cảm ơn anh!”

“Ăn đi!” Khuôn mặt lạnh lùng của Hoắc trì Viễn hơi ngước lên, cầm con tôm hùm đất đã được bóc vỏ và chấm gia vị đưa đến bên miệng Tề Mẫn Mẫn.

Vẻ mặt Tề Mẫn Mẫn hạnh phúc, ăn con tôm hùm đất, mắt cũng ướt.

Tuy Hoắc trì Viễn đang diễn cho mẹ kế và Tề Lạc xem nhưng cô vẫn cực kỳ cảm động.

“Mẹ, đêm nay mẹ ở lại bệnh viện sao?” Tề Lạc đột nhiên mở miệng phá vỡ sự ấm áp này, hỏi mẹ.

“Ừm! Mẹ vẫn lo lắng ba con một mình ở lại bệnh viện. Hộ lý cũng không cẩn thận bằng người nhà được!” Dương Nguyệt Quyên gật đầu.

Tề Lạc cau mặt, khó xử nói: “Vậy con về kiểu gì đây?”

“Xe của mẹ ở bãi đỗ xe đó!” Dương Nguyệt Quyên vội vàng nói cho Tề Lạc.

“Nhưng con lái xe không thạo mà! Con không giống như chị, 13 tuổi đã lái xe rồi…… “ Tề Lạc không có ý tốt liếc mắt nhìn Tề Mẫn Mẫn, “Chị à, lúc đó chị lái xe có cảm thấy căng thẳng hay sợ hãi không?”

“Sợ hãi hay căng thẳng không phải là phản ứng bình thường sao?” Tề Mẫn Mẫn cười lạnh hỏi lại, hoàn toàn không coi sự uy hiếp kia là gì.

Tề Lạc đang muốn nhắc đến vụ tai nạn năm đó ra uy hiếp cô.

Cô cảm thấy cực kỳ may mắn khi đã nói rõ sự tình cho Hoắc trì Viễn nghe. Nếu không thì chỉ với những câu nói này của Tề Lạc, cũng đủ khiến cô sợ hãi rồi!