Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 414




Chương 414

Tề Mẫn Mẫn bị Hoắc trì Viễn nói đến không nhịn được cười, cười đến ngã nhào vào lòng anh.

Người chồng của cô có đôi lúc cũng thật đáng yêu.

“Lynda, nói vậy nghĩa là cô làm cơm rất ngon sao? Nếu không, cô ở lại đi? Cũng coi như một cơ hội giúp cô lấy lòng dạ dày Hoắc trì Viễn.”

“Công ty còn có việc cho Lynda. Nha đầu, em đừng lấy trợ thủ đắc lực của anh ra làm người hầu sai xử!” Hoắc trì Viễn xoa tóc Tề Mẫn Mẫn, buộc chặt khuôn mặt nói.

Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm le lưỡi với Hoắc trì Viễn: “Em đùa thôi. Dì Lynda bận rộn như vậy, sao em có thể để dì ấy nấu cơm cho em?”

“Nghịch ngợm!” Hoắc trì Viễn nhẹ nhàng cảnh cáo má của cô, trong con ngươi có sủng nịnh.

Lynda ăn giấm chua uống một ngụm cà phê.

“Lynda, Thẩm Công để lộ bí mật, tôi đã cho Trịnh Húc đi xử lý anh ta. Có thể một mình anh ta bận không qua nổi, cô về công ty giúp anh ta.” Hoắc trì Viễn lạnh lùng nhìn thoáng qua Lynda, ý bảo cô rời đi.

Lynda không phải người không biết gì, đặt cà phê xuống, ngượng ngùng đứng dậy: “Hoắc tổng, tôi đi trước. Đúng rồi, phòng tiêu thụ nói nhà máy ở bên Đức có chút vấn đề, tốt nhất là anh nên liên hệ với bên kia, không cần ảnh hưởng đến thời gian giao hàng của chúng ta.”

“Biết rồi.” Hoắc trì Viễn lãnh đạm gật đầu.

Hoắc trì Viễn và Tề Mẫn Mẫn hoàn toàn không để cho Lynda chen vào, mà sự lạnh lùng của Hoắc trì Viễn chính là thương tổn lớn nhất của Lynda. Cô biết cho dù mình đẹp đến mấy cũng không lọt được vào mắt Hoắc trì Viễn. Tuy đã sớm hiểu rõ đạo lý này, nhưng lòng của cô vẫn đau đớn như hoa bị ong hút mật.

Không muốn lại bị thương tổn, cô cầm cặp hồ sơ rời đi.

Nhìn thấy Lynda rời đi, Tề Mẫn Mẫn nháy mắt một cái với Hoắc trì Viễn: “Người phụ nữ xinh đẹp như vậy, sao anh lại không động tâm!

“Còn có thể có em được sao?” Hoắc trì Viễn lạnh lùng trả lời. Anh đặt Y Nhiên ở trong lòng suốt năm năm, cho tới bây giờ đều chưa từng động tâm với người con gái nào khác. Nếu không có như vậy, anh đã không biết mình nuôi dưỡng biết bao tình nhân. Đâu nào đến lượt Tề Mẫn Mẫn làm vợ của anh!

“Đúng… em phải cảm ơn Lynda. Nếu không phải cô ấy không đủ sức hấp dẫn, làm sao đến lượt em?” Tề Mẫn Mẫn kiêu ngạo cười rộ lên. Ngẫm lại Lynda thầm mến Cố Mac năm năm rồi vẫn chưa tu thành chính quả, cô lớn tiếng cười. Hoắc trì Viễn không thích cô, nhưng vẫn hận cô, người phụ nữ bên cạnh anh cũng chỉ có một. những người phụ nữ khác cũng không thể cướp anh đi được.

Nghe được Tề Mẫn Mẫn nói, Hoắc trì Viễn nhíu mày: “Lòng tự tin tràn đầy!”

Sức hấp dẫn của Lynda, người mù cũng có thể nhìn ra được, xinh đẹp khiến cho hormone của người đàn ông dễ dàng lên cao, cũng không phải người bình thường có thể sánh được. Tề Mẫn Mẫn vậy mà nói Lynda không đủ sức hấp dẫn. Đây là cô đang tin tưởng anh hay đang quá tự tin về bản thân mình.

“Là tin tưởng anh.” Tề Mẫn Mẫn cười sà vào lòng anh, mở sách vở bắt đầu học bài.

Hoắc trì Viễn đặt mootjt ay ở bụng cô, mắt cười nhạt, khóe miệng khẽ nhếch lên, đầy vẻ cưng chiều.

Tay cầm lấy văn kiện ở bên cạnh tiếp tục nghiên cứu, nhưng tay trái không hề rời khỏi bụng của cô. Anh cứ ôm cô như vậy, hưởng thụ sự yên lặng ở thời khắc này.

Một nửa tháng lao lực vất vả, anh có khát vọng về sự yên lặng này biết bao nhiêu, chỉ có chính anh hiểu rõ.

Có lẽ, anh nên nghe lời Hoắc Nhiên, đặt hận thù xuống thôi.

Y Nhiên, em có đồng ý không!

Trong mắt anh tự nhiên xuất hiện một khuôn mặt tinh xảo, đang dùng một đôi mắt u oán nhìn anh, từng bước một lui về phía sau, từng chút một lắc đầu…