Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 428




Chương 428

Nick của Tề Mẫn Mẫn nhanh chóng tối sầm lại.

Ninh Hạo không khỏi thấy mất mát.

Cô quan tâm đến chuyện thi cử của anh, hi vọng anh có thể được kết quả cao. Đây chính là sự quan tâm giữa bạn bè thân thiết.

….

Hoắc trì Viễn bưng cháo thịt dê đi ra thì nhìn thấy Tề Mẫn Mẫn đang vuốt như bay trên màn hình IPAD, liền quan tâm hỏi:”Đang làm gi vậy?”

“Nói chuyện phiếm.” Tề Mẫn Mẫn cười trả lời,”Lớp trưởng quá giỏi! Đề thi khó như vậy mà cậu ấy làm được hết. Anh biết không, người ra đề đúng là có vấn đề, không nên ra đề vòng vo như vậy. Hôm qua có vài đề em mới đọc qua mà mụ mị chả hiểu gì.”

“Nếu không có khó khăn, làm sao em đạt được trình độ cao?” Hoắc trì Viễn cười nói.

“Cũng đúng!” Tề Mẫn Mẫn đặt IPAD sang một bên, chạy về phía Hoắc trì Viễn,”Cháo thơm quá!”

Ninh Hạo thu dọn xong sách vở, đang chuẩn bị rời khỏi MacDonald thì một cô bé mặc đồng phục cấp hai xuất hiện trước mặt cậu.

”Anh Ninh Hạo, đã lâu không gặp!” Tề Lạc nở nụ cười xinh đẹp, chào hỏi Ninh Hạo.

Ninh Hạo nhớ lại lúc ở St. Moritz Tề Lạc đã uy hiếp Tề Mẫn Mẫn, khuôn mặt cậu lạnh đi, gật đầu một cái, sau đó đeo ba lô lên lưng đi ra ngoài.

Tề Lạc lập tức đuổi theo, tay nắm chặt ba lô của cậu: “Anh Ninh Hạo, người ta đã đi theo anh cả buổi trưa, chưa uống ngụm nước nào. Anh đừng tàn nhẫn như vậy mà!”

Giọng điệu Tề Lạc cực kỳ mềm mại, đáng thương, tội nghiệp khiến cho người ta thương yêu.

”Cô đi theo tôi làm gì?” Ninh Hạo không kiên nhẫn hỏi.

Sau khi thi giữa kỳ, cậu chạy đến đứng trước cửa biệt thự của Hoắc trì Viễn, phân vân có nên thăm Tề Mẫn Mẫn hay không. Không ngờ Tề Lạc vẫn đi theo cậu.

Nếu đó là Tề Mẫn Mẫn thì cậu chắc chắn sẽ cảm thấy vui vẻ nhưng nếu là Tề Lạc, cậu cảm thấy phhieen ftoasi, muốn nhanh chóng thoái khỏi cô ta.

”Người ta đã hẹn anh hơn một tháng rồi nhưng anh vẫn nói bận rộn mà lấy cớ từ chối. Hôm nay đã thi xong giữa kỳ, cũng chẳng bận gì nữa, em muốn hẹn anh đi uống cà phê nhưng anh chẳng thèm nhận điện thoại của em. Cuối cùng, em phải đi tìm anh. Nhưng em không dám, sợ anh lại nói những lời khiến em tổn thương. Anh Ninh Hạo em biết mình kém hơn chị rất nhiều. Nhưng em thật sự thích anh! Anh lạnh nhạt khiến em rất khổ sở!”

Tề Lạc càng nói càng thương tâm, nước mắt bắt đầu giàn giụa. “Em biết chị nói với anh rằng em là người tâm cơ thâm trầm, khuyên anh đừng để ý đến em. Nhưng mà anh không nghĩ rằng em làm tất cả những việc đó là vì quá thích anh sao? Em tìm mọi cách để có thể rút ngắn khoảng cách với anh. Anh cứ quan tâm đến chị gái em nhiều như vậy chẳng phải là phí hoài sao?”

”Hiện tại tôi chỉ muốn tập trung vào kỳ thi đại học, không muốn yêu đương!” Ninh Hạo nhẹ nhàng đẩy tay Tề Lạc ra, lạnh mặt nói.

”Tình cảm của anh rể và chị gái em rất tốt, anh không có cơ hội đâu.

Chỉ cần em và mẹ không nói rõ chân tướng tai nạn xe cộ năm đó nói ra thì chị em vĩnh viễn vẫn là Cố phu nhân. Ninh Hạo, anh đừng cố chấp nữa!”

Đứng ở trước cửa MacDonald, Tề Lạc lớn tiếng nói, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của những người đi đường.

”Tình yêu đích thực sẽ chiến thắng tất cả!” Mặt Ninh Hạo không chút thay đổi nói, “Tôi tin tưởng không ai có thể phá hoại tình cảm giữa Tề Mẫn Mẫn và Hoắc trì Viễn!”