Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 451




 

Chương 451

Tề Lạc không ngừng gật đầu: “Thật sự không cần nhìn! Em mệt rồi, hai người đi ngủ đi.”

“Em cũng đừng bị ác mộng làm tỉnh lại. Chị em vừa mới hạ sốt, không chịu nổi lăn qua lăn lại đâu.” Hoắc trì Viễn lạnh lùng nhìn Tề Lạc, trong mắt tràn ngập ý cảnh cáo.

“Tề Lạc biết rồi.” Tề Lạc nơm nớp lo sợ, gật đầu một cái.

“Em thấy nên mở đèn đi, đừng tắt!” Tề Mẫn Mẫn nhìn thoáng qua Tề Lạc, ngạo mạn nói: “Để em đỡ sợ hãi.”

“Tốn điện lắm?” Tề Lạc a một cái.

Tề Mẫn Mẫn để đèn, là vì càng tốt cho việc có thể theo dõi tất cả hoạt động của cô ở phòng khách.

Cô rất xấu rồi!

Một cơ hội cũng không cho cô.

“Hoắc trì Viễn có thể thuê được bảo an xuất thân từ FBI, tự nhiên cũng không nề hà chút tiền điện ấy. Mở lên đi!” Tề Mẫn Mẫn nói xong, dắt tay Hoắc trì Viễn, nhẹ nhàng đi lên lầu.

Hoắc trì Viễn sâu xa khó hiểu nhìn Tề Mẫn Mẫn một cái, theo Tề Mẫn Mẫn lên lầu.

Tề Lạc nắm chặt quả đấm ngồi trên ghế sofa, cũng không dám có vẻ mặt phức tạp, bởi vì cô sợ camera ghi lại.

Mở đèn lên, tất cả hành động và vẻ mặt của cô đều bị lộ ra ngoài, không cách nào che giấu.

Cô nằm lại sofa, kéo chăn đến trên mũi của mình, chỉ để lại đôi mắt, sau đó len lén quan sát bốn phía, quả nhiên trong gian phòng này có bố trí camera ở nhiều góc, những camera này đều có màu đỏ nhạt, chứng tỏ đang vận hành. Cô vậy mà ngốc nghếch không quan sát trước một chút.

Không tồi là vừa rồi cô đi vào phòng bếp không có bật đèn, toàn bộ đều tiến hành trong bóng tối, có lẽ camera không thể xem được.

Hôm nay cô biến thành tôm tép nhãi nhép trước mặt Hoắc trì Viễn, đều là do Tề Mẫn Mẫn làm hại!

Tề Mẫn Mẫn đúng là nha đầu hư hỏng!

Đừng rơi vào trong tay cô!

Nếu rơi vào tay cô, cô nhất định bắt cô ta hứng chịu gấp đôi.

Tề Mẫn Mẫn ngồi trên giường, cầm điều khiển bật màn hình theo dõi. Lúc cô nhìn thấy Tề Lạc ăn mù tạt mắt nhòa lệ thì không khỏi bội phục trợn mắt.

“Rốt cuộc nó muốn cái gì chứ?”

“Cái này chính là sự thua kém.” Hoắc trì Viễn mang một cái ly hoa quả nhỏ đến trước mặt Tề Mẫn Mẫn, ngồi bên cạnh cô, cưng chiều xoa nhẹ tóc cô.”Với chỉ số thông minh của em vĩnh viễn cũng không nghĩ ra biện pháp như vậy.”

“Cuối cùng em cũng biết mẹ em vì sao lại bại dưới tay Dương Nguyệt Quyên. Tâm cơ không phẳng như mặt nước.” Tề Mẫn Mẫn cắn một miếng quả, thở một hơi thật dài.

“Điều này còn phải có sự kiên định của đàn ông. Ba em rõ ràng không được.” Hoắc trì Viễn lạnh nhạt nói.

Trên người Tề Bằng Trình rõ ràng có những đặc trưng của những tay nhà giàu mới nổi. Có tiền là đi ra ngoài ngoại tình, kiêu ngạo cho rằng có tiền là có thể mua được thứ phù hợp hơn với đẳng cấp.

Năm đó anh hận Tề Bằng Trình như vậy, cũng một phần là vì loại kiêu hãnh “Ta có tiền, ta sẽ chơi ngươi đến cùng” trên người đối phương.

“Nhưng ông ấy lại là một người ba tốt.” Tề Mẫn Mẫn không muốn thừa nhận ba là người như vậy, tuy rằng đó là sự thật. Ba thương cô, làm tất cả đều là muốn tốt cho cô, cho nên dù ông ấy không phải là một người chồng tốt, phụ hai người vợ, nhưng cô vẫn muốn bảo vệ ông ấy. Nếu cô đồng tình với Hoắc trì Viễn, ba biết được chắc sẽ rất buồn.