Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 509




Chương 509

Hoắc trì Viễn nâng mặt cô lên, cười nói: “Nhóc con, vẫn không cảm thấy đủ. Làm sao bây giờ?”“Em…… em đi vệ sinh!” Tề Mẫn Mẫn nghe thấy Hoắc trì Viễn còn muốn lập tức sợ tới mức bò qua người anh xuống giường, chịu đựng đau đớn giữa hai chân vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Không trốn là đứa ngốc. Giờ phút này Hoắc trì Viễn giống như một con sói đói, nếu cô còn ở lại sẽ bị anh ăn đến xương cốt cũng không còn.

Hoắc trì Viễn nhanh nhẹn đứng dậy, đuổi theo ôm Tề Mẫn Mẫn lên: “Trên sàn nhà lạnh. Bây giờ không phải mùa hè không được phép đi chân không xuống nữa!”

”Người ta mót quá nên quên mà!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt vùi vào lồng ngực Hoắc trì Viễn, xấu hổ nói.

Tại sao cô có thể không biết xấu hổ mà nói với đàn ông cô đang mót chứ?

Quả nhiên, khi nghe cô nói xong, ngực Hoắc trì Viễn rung lên, bên tai cô vang lên tiếng cười cố nén.

Hoắc trì Viễn đặt Tề Mẫn Mẫn lên bồn cầu, trầm giọng nói. “Xong thì gọi anh!”

Tề Mẫn Mẫn nhìn Hoắc trì Viễn lui ra ngoài rồi đóng cửa lại mới vội vàng giải quyết nhu cầu của bạn thân. Sau đó, cô nói với Hoắc trì Viễn đang đứng ngoài cửa. “Chú à, em xong rồi!”

Nghe thấy giọng cô, Hoắc trì Viễn đi vào, ôm cô về phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cười nói: “Đây là lần đầu tiên anh hầu hạ một cô gái đó!”

”Anh đừng nói nữa có được không hả?” Tề Mẫn Mẫn xấu hổ giận giữ nói.

”Được! Không nói nữa. Chúng ta tiếp tục làm việc chưa xong!” Hoắc trì Viễn áp Tề Mẫn Mẫn ở dưới thân, mê hoặc nói.

”Không cần!” Tề Mẫn Mẫn vội vàng tránh khỏi lòng anh, lui về phía bên kia giường, quấn chăn kín người.

”Không được rồi!” Hoắc trì Viễn mở lòng bàn tay cho Tề Mẫn Mẫn nhìn. Trong lòng bàn tay anh là quà mà tối qua Hoắc Nhiên tặng.

”Không!” Tề Mẫn Mẫn dùng lực lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên hồng.

Hoắc trì Viễn thoải mái kéo chăn, đè lên Tề Mẫn Mẫn, nhiệt tình hôn môi cô.

—— Lúc Tề Mẫn Mẫn tỉnh lại thì thấy mặt trời đã rọi vào giường, có lẽ sắp 12 giờ chăng? Cô ngẩng đầu, thấy Hoắc trì Viễn đang ôm chặt cô, nghịch ngợm giật giật râu mới mọc của anh: “Người xấu! Có biết đau không hả? Có muốn em xoa cho anh không?”

Hoắc trì Viễn bị Tề Mẫn Mẫn làm đau mà tỉnh dậy nghe cô nói vậy không khỏi bật cười: “Nhóc con, sáng nay anh cũng không khiến em đau mà!”

Thật đúng là nhóc con thích ghi thù.

Không phải chỉ vì tối qua anh muốn cô nhiều lần thôi sao?

Vậy mà cô có thể nhẫn tâm giật râu anh.

Tề Mẫn Mẫn dùng sức đạp cho Hoắc trì Viễn một cái: “Còn nói nữa sao?”

Hoắc trì Viễn giữ chân Tề Mẫn Mẫn lại, dùng sức ôm chặt eo cô, cười nói:“Đây là sinh hoạt vợ chồng bình thường không cần thiết phải ngượng ngùng!”

”Không thể nói chuyện này với những người bác sĩ như anh. Da mặt quá dày!” Tề Mẫn Mẫn dùng sức nhéo má Hoắc trì Viễn, bất mãn kháng nghị.

”Anh nhớ là ai đó nói với anh muốn làm bác sĩ nha!” Hoắc trì Viễn nhướng mày, cười hỏi. “Là người nào muốn gia nhập với chúng ta?”

”Không nhớ rõ!” Tề Mẫn Mẫn che tai, đỏ mặt phủ nhận. Quả thật cô muốn làm bác sĩ, vừa rồi còn nói da mặt bác sĩ rất dày, không phải tự măng sminfh sao? Cô thật khờ.

”Để anh nhớ lại xem nào…… “ Hoắc trì Viễn cầm hai tay của Tề Mẫn Mẫn, áp lên đỉnh đầu cô, xấu xa cười nói, “Cô ấy có một đôi mắt rất to, cực kỳ tùy hứng, rất thích cười…… “