Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 51: Chương 51






Nếu như anh quý trọng mình, làm sao có thể hung dữ với cô như thế.

Nếu như anh quý trọng mình, đêm qua sao lại khóc vì người khác.

Cúi đầu, dùng lực khuấy đảo bát cháo, vẻ mặt của cô có chút khó chịu: “Anh là đồ thối tha!”
Hoắc Trì Viễn mặc tây trang đi xuống lầu, nghe được cô nói, hơi hất mày: “Muốn tôi cắt người giấy cho em không, bên trên thì viết tên của tôi.


“A?” Tề Mẫn Mẫn không rõ ràng ngẩng đầu, nhìn về phía Hoắc Trì Viễn.

Rõ ràng trêu chọc lại bị anh nói ra.

Tề Mẫn Mẫn cười hì hì một tiếng, cô ôm bụng nằm úp sấp ở trên bàn, cười đến không kịp thở: “Chú à, cười lạnh nói không buồn cười đâu>”
“Vậy em vẫn cười?” Hoắc Trì Viễn hừ lạnh một tiếng, bắt đầu ăn sáng.

“Anh lại hung dữ với tôi, tôi liền làm như thế, mỗi ngày lấy kim đâm anh.


Tề Mẫn Mẫn thu hồi nụ cười, làm bộ hung ác nói.

“Theo em.


Dù sao đau cũng là ngón tay em.

” Hoắc Trì Viễn cúi đầu, mặt không chút thay đổi đáp lại.

“Không buồn cười.

” Tề Mẫn Mẫn quăng quăng miệng nhỏ, không cam lòng trừng mắt nhìn anh.

Anh lại biến thành lạnh lùng rồi.

Nếu không thích cô như thế, vì sao lại phải giữ cô lại?
Ngồi ở trong xe, Hoắc Trì Viễn một mực tập trung làm việc, không ngừng tiếp điện thoại.

Tề Mẫn Mẫn nhìn anh liên tục cau mày, có chút không kiên nhẫn.

“Cô nói cho Smith, chúng ta cho dù là tài liệu, chức năng đều không có gì chê trách, mà chúng ta còn có giá cả ưu thế.

Nếu anh ta vẫn muốn nhặt xương trong trứng chim, tôi chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi với anh ta! Muốn hợp tác với tôi thì phải có thành ý một chút!” Hoắc Trì Viễn lạnh lùng nói, sau đó cắt đứt điện thoại, vốn không cho Lynda cơ hội mở miệng.

Người đàn ông này lúc làm việc đúng là không thể trêu vào.


Tề Mẫn Mẫn sùng bái nhìn anh: “Chú à, công ty các anh sản xuất máy trợ tim sao?”
Hoắc Trì Viễn gật đầu: “Ngoài ra, chúng tôi không chỉ có sản phẩm của mình, mà còn nhập khẩu rất nhiều các sản phẩm máy móc chữa bệnh khác.


“Nếu tương lai tôi là bác sĩ có thể hợp tác với anh không?” Tề Mẫn Mẫn cười hỏi.

“Em muốn làm bác sĩ?” Hoắc Trì Viễn có chút buồn bực nhìn cô.

Tề Mẫn Mẫn dùng lực gật đầu: “Cho dù không làm bác sĩ, cũng sẽ làm dược sĩ.

Anh có biết công ty của ba tôi là sản xuất nước muối sinh lý và thuốc tây thuốc tiêm không.


Có lẽ là nghe được Tề Mẫn Mẫn nhắc tới ba cô, vẻ mặt của anh càng lạnh hơn: “Chỉ sợ em không có cách nào kế thừa sự nghiệp của cha.


“Chú à, anh đã đồng ý không xuống tay với tập đoàn Bằng Trình rồi.

” Tề Mẫn Mẫn bất mãn kháng nghị: “Lúc trước khi ký hiệp nghị kết hôn, chúng ta đã nói rõ.


“Có điều kiện!” Hoắc Trì Viễn lãnh khốc hừ một tiếng, nhắc nhở cô: “Nếu cô muốn ly hôn, ngày hôm sau tôi sẽ khiến cho tập đoàn Bằng Trình biến mất khỏi thành phố A.


“Tôi nhớ rồi!” Tề Mẫn Mẫn nổi giận lùi ra bên cạnh cửa xe, hai gò má ứng đỏ trừng mắt nhìn anh: “Qúai nhân, rõ ràng yêu người khác, cũng không chịu ly hôn với tôi.