Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 511




Chương 511

Tề Mẫn Mẫn dùng sức hít hít cái mũi, trừ mùi xạ hương nồng đậm trên người Hoắc trì Viễn, cái gì cô cũng không ngửi thấy.

”Em không biết rằng người khác phái luôn hấp dẫn lẫn nhau sao? Hương thơm trên cơ thể em cũng chỉ có anh mới ngửi được. Hoắc trì Viễn cười cười, nhéo lấy đôi má của Tề Mẫn Mẫn.

Sự hồn nhiên trong trẻo của cô luôn khiến tâm hồn và thể xác anh được thoải mái.

Có lẽ anh đã chán ngấy với chốn thương trường người lừa ta gạt, đấu đá lẫn nhau, cho nên anh lại càng thích Tề Mẫn Mẫn đơn thuần thiện lương như vậy hơn.

”Em đây là ngửi thấy mùi hôi nách….không phải là từ trê người anh đấy chứ?” Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm cười hỏi.

”Hôi nách?” Hoắc trì Viễn tắt bếp, một tay nhấc Tề Mẫn Mẫn lên, đôi mắt đầy nguy hiểm uy hiếp cô, “Thật sự là hôi nách?”

Tề Mẫn Mẫn khẩn trương, bối rối phủ nhận: “Em… Em, chắc khứu giác em có vấn đề. Không phải hôi nách! Là hương thơm! Là hương thơm đầy nam tính”

Nhìn đến ánh mắt muốn ăn thịt người của anh, cô có chút sợ hãi! Cô không muốn nhận loại trừng phạt kia nữa!

Hoắc trì Viễn thỏa mãn đặt Tề Mẫn Mẫn lên trên bàn bếp, dùng sức mút lấy môi cô, một lúc lâu sau, thanh âm khàn khàn vang bên tai cô: “Thật muốn ăn em!”

”Rán thịt bò…Thịt bò chín rồi!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt nhắc nhở anh cô đang rất đói bụng, cô không phải là cơm trưa của anh.

Hoắc trì Viễn đặt thịt bò vào trong đĩa, rắc lên trên chút rau dưa, tiện thể vác Tề Mẫn Mẫn cùng nhau đi ra ngoài phòng bếp.

Tề Mẫn Mẫn cúi đầu dùng sức vỗ lưng Hoắc trì Viễn, bất mãn kháng nghị: “Mau thả em xuống!”

Anh làm sao có thể như vậy? Cô lại không có làm chuyện gì sai, anh tại sao lại khiêng cô ra khỏi phòng bếp??.

Cũng may là dì quản gia cùng bảo vệ đều nghỉ hết, nếu không thì cô sẽ ngượng đến chết mất!

Hoắc trì Viễn không buông Tề Mẫn Mẫn ra, ngược lại đặt mâm xuống trước, sau đó ngồi xuống, đặt cô lên trên chân mình, nhàn nhã vòng tay qua người cô cắt bò bít tết.

“Em cũng đói bụng!” Tề Mẫn Mẫn thấy Hoắc trì Viễn cắt một miếng bò bít tết rồi thả vào miệng mình, đang thương tội nghiệp nháy mắt, dùng lực nuốt từng miếng nước bọt.

Hoắc trì Viễn làm bò bít tết xem ra ngon quá.

Hoắc trì Viễn tà tà nhếch môi cười: “Muốn ăn không?”

Tề Mẫn Mẫn dùng lực gật đầu một cái. Tiêu hao thể lực cả đêm, bọn họ đói đến nỗi ngực dán vào lưng rồi.

“Há mồm!” Hoắc trì Viễn đổi hướng của dĩa ăn, đưa tới bên môi Tề Mẫn Mẫn, vẻ mặt cưng chiều ra lệnh.

Tề Mẫn Mẫn vui vẻ cắn thịt bò, tươi cười trên mặt lập tức sáng lạn như ánh mặt trời. Cô vừa ăn vừa giơ ngón cái lên với Hoắc trì Viễn: “Ăn ngon!”

Hoắc trì Viễn nhàn nhạt cười một lần nữa ôm chặt lấy cô, cầm tay cô cắt bò bít tết.

Rốt cuộc cũng lấp đầy cái bụng, Tề Mẫn Mẫn nhét vào bên miệng Hoắc trì Viễn: “Anh cũng ăn đi.”

“Anh càng muốn ăn…em” Hoắc trì Viễn cười cắn bò bít tết, từ từ nhấm nuốt.

“Lại không ăn cơm đi, em không đút anh nữa.” Tề Mẫn Mẫn chống nạnh, hung hãn ra lệnh.

Hoắc trì Viễn không hề xem nhẹ phiếm hồng trên mặt Tề Mẫn Mẫn, môi mỏng dần nhếch lên 15 độ, tà tà cười nói: “Nha đầu không tâm can! Anh vừa đút em ăn no!”