Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 518




Chương 518

”Nhìn đến bọn nhỏ ân ái như vậy, tôi cũng thật sự cao hứng.” Tề Bằng Trình lau lau nước mắt.Ông nghĩ chỉ cần Hoắc trì Viễn không tổn thương Tề Mẫn Mẫn là được, không nghĩ tới kết quả lại mỹ mãn như vậy.

”Em nhìn thấy chị cùng anh rể ngọt ngào như vậy thật khiến em hâm mộ a!” Vẻ mặt Tề Lạc cực kỳ hâm mộ nhìn Hoắc trì Viễn.

”Cái này dù có hâm mộ thì cũng không làm được gì. Đây là duyên phận!” Hoắc Tương tươi cười nhìn thoáng qua Tề Lạc.

”Đúng vậy! Em còn nhỏ, trước không tính đến cái này. Em tin tưởng mình cũng sẽ gặp được MR. RIGHT của đời em.” Tề Lạc nghiêng đầu, khẽ cắn môi dưới, vẻ mặt đầy mong đợi.

Tề Mẫn Mẫn nghe Tề Lạc nói vậy, lập tức mở miệng: “Tề Lạc, cô biết thế là tốt. Đừng quấn lấy người ta khiến cho người khác cảm thấy cô thật hèn hạ.”

”Quấn quýt lấy người mình yêu ở chung một chỗ. Chị, chẳng lẽ chị không thích quấn lấy anh rể sao?” Tề Lạc bất mãn sẵng giọng.

”Vậy thì còn phải xem người mà cô muốn quấn lấy có thích cô hay không. Nếu không thích, vậy thì chính là đáng ghét.” Tề Mẫn Mẫn đáp trả cô ta bằng những lời nói thật sắc bén.

Cô không rõ Ninh Hạo là người thông minh như thế, sao có thể đáp ứng hẹn hò với Tề Lạc?

”Anh Ninh Hạo không phải spare tire> của bất kỳ người nào cả, em chỉ là thật lòng thích anh ấy. Anh ấy cũng hiểu được ý tứ của em.” Tề Lạc khiêu khích nhìn Tề Mẫn Mẫn, một bộ dáng“Tôi thích tôi liền trêu chọc anh ấy, cô quản được sao“.

Tề Bằng Trình không vui ho khan một tiếng.

Bà nội Hoắc cắt ngang hai người, cười nói.”Ông thông gia, nhà ông cũng thực có phúc.”

Đề tài thành công được chuyển dời đến trên người Tề Bằng Trình.

”Nhà có một cô con gái, đó là điều hạnh phúc.” Tề Bằng Trình ôm lấy bả vai Tề Mẫn Mẫn, thỏa mãn cười nói làm khuôn mặt ông như trở nên phúc hậu hơn.

Cái gì mà kêu nhà có một cô con gái, đó là hạnh phúc?

Ý tứ của ông là con nhỏ Tề Mẫn Mẫn kia là phúc khí của ông, trong lòng ông chỉ có một mình Tề Mẫn Mẫn là con gái?

Dương Nguyệt Quyên vô cùng bất mãn với câu nói của Tề Bằng Trình, lập tức nói với theo một câu: “Huống chi nhà chúng ta còn có hai cô con gái?”

Tề Bằng Trình cũng không có đáp lại Dương Nguyệt Quyên, chỉ là sủng nịch cúi đầu nhìn Tề Mẫn Mẫn.

Tề Lạc nhìn thấy khuôn mặt sáng lạn tươi cười của Tề Mẫn Mẫn, ghen tị trong lòng khiến cho mười ngón tay cô ta đều vặn vẹo.

Về mặt huyết thống mà nói, cô ta chỉ ít hơn Tề Mẫn Mẫn một cái nhiễm sắc thể, làm sao có thể kém đến như vậy? Mọi yêu thương chiều chuộng đều giành cho Tề Mẫn Mẫn, còn cô ta nhận được chỉ là lạnh nhạt cùng khinh thường.

”Đúng vậy! Là may mắn gấp bội.” Bà nội Hoắc thông minh phá cục diện bế tắc.

Hoắc trì Viễn nhìn thoáng qua Tề Lạc, lạnh lùng nhếch khóe môi. Anh đã nhìn ra ở Tề Lạc tâm cơ thâm trầm khiến cho người ta chán ghét. Thật không biết hai mẹ con Dương Nguyệt Quyên đây là thật thông minh hay là quá ngu dốt nữa.

Tề Mẫn Mẫn mệt mỏi ngáp một cái, dựa sát Tề Bằng Trình nói: “Ba, con gả cho người khác rồi, ba ở nhà phải tự mình chăm sóc bản thân nha.”

Tề Bằng Trình cảm động gật đầu. Con gái cũng đã biết quan tâm đến ông, thật sự là trưởng thành rồi.