Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 532




Chương 532

Cho dù làm không đúng, đó cũng là kết quả sự cố gắng của cô. Lúc này đây, cô không muốn nhận sự giúp đỡ của Ninh Hạo. cô cũng muốn biết được trình độ thực sự của mình.

“Tĩnh tâm lại, đọc qua đề bài nhiều lần.” Ninh Hạo nhẹ giọng dặn dò, anh nhìn thoáng qua bài thi, liền hiểu rõ suy nghĩ của Tề Mẫn Mẫn có vấn đề: “đỀ NÀY cậu cần nghĩ lại đi.”

Tề Mẫn Mẫn cố gắng nhớ lại lúc trước mình từng được học, thật sự đọc lại đề bài mấy lần, đột nhiên hiểu ra. ở bài sau, cô sùng bái nhìn Ninh Hạo: “Lớp trưởng, cậu thật lợi hại.”

“Là tự cậu giải ra, không liên quan đến mình.” Ninh Hạo dịu dàng cười nói, trong mắt có chút tán thưởng với Tề Mẫn Mẫn.

“Nếu như không có cậu, chỉ sợ ba năm liên tục mình đều ở cuối cùng.” Tề Mẫn Mẫn cảm kích cười hắc hắc hai tiếng.

Tề Mẫn Mẫn đột nhiên cảm thấy bụng không được thoải mái, liền buông bút, nói với Ninh Hạo:”Tớ đi WC.”

Ninh Hạo nhíu mày lo lắng nhìn Tề Mẫn Mẫn:”Hôm nay cậu sao vậy? Cậu đã đi WC mấy lần rồi.”

“Chắc là trưa nay ăn phải cái gì rồi.” Tề Mẫn Mẫn nói xong, ôm bụng chạy nhanh vào toalet.

Sau khi giải quyết xong, cô có chút phờ phạc đi ra khỏi toalet, nhìn thấy Ninh Hạo đang lo lắng đứng ở hành lang. Cô lập tức ngượng ngùng đỏ mặt:”Lớp trưởng.”

“Tớ xin cô giáo ở phòng y tế một ít thuốc. Cậu uống đi.” Ninh Hạo cầm trong tay một túi thuốc, đưa cho Tề Mẫn Mẫn.

“Cám ơn lớp trưởng.”

“Trưa nay ăn cơm cậu có ở cùng Hạ Minh Minh không?” Ninh Hạo nhìn Tề Mẫn Mẫn ánh mắt phức tạp.

“Không có. tớ ngồi đằng trước Vương Giai Tuệ. Làm sao vậy?” Tề Mẫn Mẫn không hiểu tại sao Ninh Hạo lại nói đến Hạ Minh Minh.

“Vậy cậu có đang ăn dở mà lại chạy đi đau không?” Ninh Hạo nghiêm túc hỏi. Nghe Vương Giai Tuệ ngồi đằng sau Tề Mẫn Mẫn, anh liền có chút hiểu ra.

“Tớ ra ngoài nghe điện thoại.” Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt nói. Giữa trưa lúc ăn cơm, Hoắc trì Viễn có gọi cho cô một cuộc điện thoại, hỏi cô ăn có ngon không, có nhớ anh hay không, cô ngại bạn học trước mặt nhiều như thế sẽ nghe thấy, liền chạy ra hành lang chôc không có người.

“Rõ rồi. Chính là hai kẻ khốn kiếp Vương Giai Tuệ và Hạ Minh Minh kia!” Ninh Hạo tức giận nắm chặt tay.

“Lớp trưởng, cậu nói Vương Giai Tuệ đã bỏ thứ gì vào đồ ăn của tớ?” Tề Mẫn Mẫn khiếp sợ há hốc mồm.

Bởi vì điều kiện gia đình cũng tốt, nên bình thường cô ở trong lớp khá trầm, chưa bao giờ có xung đột trực tiếp với bạn học ngoại trừ Hạ Minh Minh. Hạ Minh Minh rõ ràng đã khiêu khích giới hạn của cô một lần nữa, làm cho cô muốn nhịn cũng không nhịn nổi nữa. Cô chưa bao giờ làm gì tổn hại đến Hạ Minh Minh, không ngờ đối phương lại ra thủ đoạn hèn hạ này, dám thông đồng với Vương Giai Tuệ bỏ thuốc vào đồ ăn của cô.

Đúng lúc cô đang bị cảm, lại bị đi ngoài nên trong người cực kỳ mệt mỏi, một chút khí lực cũng không có.

Đều tại Hạ Minh Minh hãm hại!

“Mau về uống thuốc.” Ninh Hạo không trả lời Tề Mẫn Mẫn, muốn ra lệnh cho cô uống thuốc trước.”Hạ Minh Minh và Vương Giai Tuệ để tớ lo. Cậu an tâm đọc sách đi.”

“Đừng. Ninh Hạo, chuyện này chỉ có tớ có thể giải quyết.” Tề Mẫn Mẫn nghiêm túc nói.

Cô không gây chuyện, nhưng nếu ai dám trêu chọc cô, cô sẽ đáp trả thật nghiêm khắc.