Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 768




 

Chương 768

“Nếu Hoắc tổng ghen tị thì có thể về với bà xã mà!” Lynda khiêu khích nhìn Hoắc trì Viễn.

“Hai người không hiểu đâu!” Hoắc trì Viễn không giải thích thêm cái gì ngoại trừ câu đó.

“Chúng tôi không hiểu gì chứ? Tốt xấu gì chúng tôi cũng có đôi có cặp!” Lynda nhìn Hoắc trì Viễn nói “Tôi biết, khi có hiểu lầm thì phải giải thích. Nếu không sự việc sẽ càng trở nên lớn hơn. Đợi đến lúc anh muốn giải thích thì e rằng đã là giai đoạn cuối rồi!”

“Hiện tại không phải là vấn đề hiểu lầm nữa!” Hoắc trì Viễn đau lòng nhắm mắt lại.

Đã có lúc anh cho rằng Tề Mẫn Mẫn cũng yêu anh, nhưng mà sau lưng anh, cô lại nói những lời vô tình như vậy.

Anh có thể thỏa mãn mong muốn của cô, không khiến cô khổ sở, mất đi tự do nữa!

“Không phải hiểu làm thì là gì chứ? Vấn đề duy nhất giữa hai người chính là Tề Mẫn Mẫn yêu anh nhưng anh chỉ yêu cô ấy một nửa…… À, không phải, chỉ đáp lại cô ấy một chút! Một cô gái bình thường nào đều sẽ đau lòng!” Lynda nói thật.

Lynda đã nói đúng chỗ đau của Hoắc trì Viễn.

Anh thực sự chỉ chia một phần tình yêu cho Tề Mẫn Mẫn?

Hoắc trì Viễn triệt để im lặng rồi.

Tưởng Y Nhiên là cùng anh hai mươi mấy năm tình cảm, cô ấy giống như một phần trong trí nhớ của anh, tất cả hồi ức đều có cô tham dự.

Mà Tề Mẫn Mẫn ở cùng anh chỉ một thời gian ngắn ngủi 4 tháng, thế nhưng lại im đậm trong anh những dấu vết khó phai. Chỉ cần anh nhắm mắt lại, trong đầu sẽ tự động hiện ra khuôn mặt tươi cười của cô, nghe thấy tiếng cười của cô, trong lòng anh lại xẹt qua một tia thống khổ.

Đối với anh Tưởng Y Nhiên cùng Tề Mẫn Mẫn, một người là thói quen làm bạn lâu dài, một người thì vẫn biết rõ là không nên ở chung một chỗ nhưng không cách nào có thể kháng cự được sức hút cũng lẫn nhau….

“Trịnh Húc, yêu cùng thích cậu phân chia như thế nào?” Thanh âm Hoắc trì Viễn khàn khàn hỏi.

“Yêu một người là muốn từng phút giây đều ở bên người ấy, muốn có được toàn bộ của người ấy; thích là cảm giác ở bên người ấy cực kỳ ấm áp, dù có chia xa cũng sẽ khong quá mức nhớ nhung.” Trịnh Húc suy nghĩ một phen, liền bình tĩnh trả lời.

Nghe được lời Trịnh Húc nói, Lynda lập tức ôm lấy mặt anh, bá đạo hỏi: “Vậy em đối với anh là loại nào?”

“Cả hai đều phải.” Trịnh Húc thành thực trả lời.

Lynda hơi hất mày, bất mãn kháng nghị: “Trịnh Húc, anh có thể nói dối. Vì sao phải thành thật như vậy.”

“Cuộc sống sinh sinh hoạt hằng ngày của anh và em đều cảm thấy ấm áp ngọt ngào, thời điểm chia xa anh sẽ nhớ em. Đúng là anh chưa có ý nghĩ muốn chiếm giữ lấy toàn bộ của em, bởi vì anh biết em là một người phụ nữ độc lập, không nên bị những thứ phàm phu tục tử như củi gạo dầu muối bình thường vây khốn. Anh có thể tham gia vào một phần hồi ức trong sinh mệnh của em thì anh đã rất thỏa mãn rồi. Nếu đây không được coi là tình yêu, thì chính là cả hai điều trên gộp lại.” Trịnh Húc nhàn nhạt cười nói, ánh mắt nhìn Lynda mang theo một thứ tình cảm nóng bỏng, giống như dòng nham thạch dưới lòng đất đang chờ được phun chảy.

“Đây là yêu!” Lynda giữ lấy khuôn mặt Trịnh húc, xúc động hôn anh.

Cô hiểu rõ ý tứ của Trịnh Húc. Anh không muốn để cuộc sống hôn nhân quấn lấy cô, luôn muốn cho cô đủ không gian để cô có thể giang rộng đôi cánh ước mơ của mình.

Chỉ có chân chính yêu một người, mới có thể vì người đó mà suy nghĩ chu đáo đến như vậy!

Cô xác định là cô không có yêu sai người!

Lần thay đổi tình cảm này là quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời của cô!