Vợ Của Ta Là Quận Chúa

Chương 112-113




112 】 Suy nghĩ của gia đinh quận mã phủ

Trước đó vài ngày phải dọn dẹp lại cả một thư phòng, giờ lại phải quét hết một sân đầy xác đom đóm, quận mã gia cùng quận chúa rốt cuộc đang làm cái gì vậy a.

【 113 】 Suy nghĩ của Tề Khả Dịch

Tâm nguyệt lớn nhất cả đời này của ta, trừ bỏ rong ruổi sa trường, trung quân đền nợ nước, còn một nguyện vọng nữa chính là -- Cưới được Ngưng nhi làm vợ.

Có là bởi chúng ta từ nhỏ mất đi mẫu thân, nên cả hai đồng cảm với nhau rất nhiều, mà những người khác không thể có được sự ăn ý đó.

Tấn vương gia coi thiên kim của mình như hòn ngọc quý trên tay, đây là điều mà toàn bộ người trong kinh thành đều biết. Trước đây chúng ta vì có quan hệ thế giao*, thường thường chơi đùa chung một chỗ. Thời gian thấm thoát qua đi, nàng đã bước vào tuổi dậy thì, lại càng khiến cho lòng người rung động. Lúc ấy, ta chỉ cảm thấy Ngưng nhi là một nữ tử độc đáo, khiến ta không khỏi muốn lại gần. Nhưng đến khi ta dần dần to lớn, chẳng còn là ngây thơ, ta mới cảm thấy Ngưng nhi tựa như một thiếu nữ bước ra từ trong thi phú, khiến cho người ta có thể vì nàng khốn khổ si mê vô cùng, và điều đó càng khiến cho ta không thể quên được. Mỗi khi ta nghe có người khen ngợi Ngưng nhi xinh đẹp, nội tâm ta cũng cảm thấy cao hứng rất nhiều, tựa như đối phương đang khen ngợi ta vậy. (*: quan hệ giữa hai gia đình)

Nhưng Ngưng nhi không chỉ có xinh đẹp, ở trên người nàng ta nhìn thấy rất nhiều điều. Nàng thích đọc sách, Vương gia lại chẳng quan tâm đến người ta thường nói "Nữ tử không tài đó là đức", mời tiên sinh đến dạy học cho nàng. Bởi thế nên dù thân là nữ tử, nhưng học thức của nàng không hề kém với nam nhân nào. Nàng không giống như các nữ tử khác, mà tuyệt đối bất đồng. Có những điều người ngoài không thể biết, chỉ có ta may mắn hiểu rõ điều này, hơn nữa còn là mê muội -- Đẹp nhất của Ngưng nhi không phải là khi đôi mắt trong của nàng đảo tới, hay ngoái đầu nhìn lại khẽ cười, mà là khi nàng cầm thư cùng ta biện luận, nét mặt nàng rất là quật cường.

Trong mắt ta trừ bỏ phụ thân, Ngưng nhi đối với ta là người thân nhất. Khi đó ta cũng đã âm thầm thề, đời này trừ bỏ hoàn thành sứ mệnh phụ thân ta giao cho từ nhỏ, muốn ta trở thành tướng quân đi trung quân báo quốc, điều thứ hai cần hoàn thành chính là, cùng Ngưng nhi kết thành phu thê.

Ngưng nhi là một thiếu nữ đáng yêu kiều diễm, có thể khiến hàng ngìn hàng vạn nam tử khúm núm ở dưới váy nàng. Nhưng Tấn vương gia đối với Ngưng nhi bảo hộ cưng chiều cực hạn, bình thường ngay cả cửa cũng không muốn nàng đi ra, lại càng kiên quyết cự tuyệt không ít hoàng thân quốc thích đến cửa cầu thân*. Tuy nhiên lại có nhiều lần, ở trước mặt cha ta Tấn vương gia đã nói, muốn cho Ngưng nhi cùng ta kết thành phu thê, để hai nhà càng thêm thân thiết. Tuy chưa chính thức định ra hôn ước, nhưng ta cũng vì những lời này của Tấn vương gia mà hưng phấn không thôi. (*: xin cưới)

Đến khi ta trưởng thành, cuối cùng đã được hoàng thượng lệnh làm tướng quân, điều này khiến ta vừa là cao hứng, lại vừa lo lắng rất nhiều. Cao hứng bởi vì cuối cùng ta đã trở thành tướng quân, có thể ra sức vì quân vì nước, cũng có thể dùng thân phận tướng quân danh vọng, đến để cầu hôn Ngưng nhi. Còn lo lắng bởi vì hoàng thượng muốn ta đến biên cương thủ vệ năm năm, cũng đồng nghĩa năm năm ta phải rời xa nàng. Lệnh của hoàng thượng, một phần vì muốn cho kẻ mới ra đời như ta ở trên sa trường chân chính rèn luyện, một phần cũng bởi ở biên cảnh Man tộc lần nữa xâm lăng, phái ta đến để diệt trừ.

Ta muốn trước khi đến chốn biên thùy, hoàn thành tâm nguyện của ta từ nhỏ, đó là đến phủ Vương gia cầu hôn. Như vậy sau khi ta chiến thắng trở về, liền có thể chính thức cưới Ngưng nhi làm vợ.

Nhưng ta chưa bao giờ hướng Ngưng nhi nói về tình cảm ta đối với nàng, bởi vì đứng trước mặt giai nhân xinh đẹp động lòng người như vậy, đại trượng phu như ta lại xấu hổ không nói lên được lòng mình. Nhưng cuối cùng ta cũng có đủ dũng khí, vào trước lần chính thức cầu hôn, ta lén tìm Ngưng nhi nói chuyện.

Chính là, nàng lại nói ta không nên vội, đợi sau khi ta trở về sẽ cùng nói đến chuyện này.

Nghe những lời này, trong lòng ta một trận mất mát. Theo nàng nói chuyện ấp úng, ta cũng biết Ngưng nhi nàng không có yêu ta. Nhưng ít nhất là nàng cũng thích. Vô luận là địa vị, hay là mối quan hệ giữa cả hai, ta cũng tin tưởng nàng rồi cũng sẽ yêu ta, tất cả chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Vì vậy, ta không vội. Ta chỉ chờ mong sau khi mình đền nợ nước trở về, sẽ được gặp người trong lòng ta luôn tưởng nhớ.

Mà trong lòng ta cũng biết, Vương gia đã muốn nhận ta làm con rể rồi. Mọi người đều nói "Cha mẹ chi mệnh, môi chước chi ngôn", điều này khiến ta lại càng yên tâm hơn nữa, cố gắng ở trên chiến trường đạt được thành tích, trở về để cưới Ngưng nhi.

Nhưng sự tình lại không phát triển thuận lợi như ta từng nghĩ. Ở biên cương xa xôi sau khi nghe được tin, hoàng thượng cùng thừa tướng nhúng tay suýt gả Ngưng nhi cho kẻ khác, ta càng lo lắng không ngừng, chỉ nóng lòng muốn trở về ngay. Nhưng Vương gia tựa hồ tìm được một ngoại nhân đáng tin, để hắn thay mặt cưới Ngưng nhi làm vợ, cho ta dù không kịp trở về, cũng sẽ không lỡ mất nhân duyên với Ngưng nhi. Biết được tất cả chuyện này, ta mới thở dài nhẹ nhõm.

Năm năm qua đi ta cuối cùng trở về.

Thấy được Ngưng nhi bây giờ, càng khiến nguyện vọng được kết hôn cùng nàng trong ta trỗi dậy. Trước đây nàng là một thiếu nữ ngây ngô, dù vẫn như cũ đáng yêu kiều diễm, nhưng so với trước giờ càng thêm phong tư trác tuyệt. Vô luận giơ tay nhấc chân cũng là uyển chuyển nhẹ nhàng, đứng hay ngồi cũng là thùy mị đoan trang, làm cho lòng ta rung động không ngừng. Tuy bây giờ đối với người ngoài nàng đã gả, ngày sau làm phu nhân của ta sẽ đưa tới không thiếu lời nhàn ngôn vụn ngữ, nhưng ta một chút cũng không để tâm -- Ta chỉ cần Ngưng nhi trở thành nữ nhân của ta.

Nếu không phải Vương gia bị hoàng thượng phái đến Ký Châu, ta nguyện ý lập tức cưới Ngưng nhi làm vợ, để nàng không cần tiếp tục chịu đồn đãi bởi gả cho một giang hồ lang trung.

Nhưng thái độ của Ngưng nhi hiện giờ, lại cho ta hảo một trận mất mát.

Cùng giống như năm năm trước, cũng ở trong phủ tướng quân, khi ta cùng nàng nói về hôn sự hơn một tháng sau, nàng lại ấp úng, thậm chí còn nói "Cuộc sống bây giờ là điều nàng muốn", và nói ta không cần lo lắng cho nàng.

Có một thời gian ta từng nghĩ, hoài nghi có phải nàng thích giang hồ lang trung kia. Một kẻ nam nhân bị người ta gọi là "Tiểu bạch kiểm". Ta đã gặp hắn, lấy nam tử diện mạo để nhìn, thì quả thật bộ dạng thiên về dịu dàng, thậm chí, ta từng nghĩ vị lang trung này là "Nàng" chứ không phải "Hắn". Chính là nhất cử nhất động lại chẳng hề khác với nam tử, tuỳ tiện và không câu nệ tiểu tiết. Dựa theo những lời hắn nói, tựa hồ đọc sách cũng không nhiều, y thuật nhưng là không tệ.

Lấy từ đó để mà suy luận, ta rất nhanh bác bỏ suy nghĩ của mình. Bởi vì từ nhỏ thông thư hiếu lễ, quận chúa tuyệt đối sẽ không yêu một phố phường tiểu dân như vậy, nàng cần, là một người cùng nàng môn đăng hộ đối, một trượng phu (chồng) có thể cho nàng hảo danh phận.

Mà ta, chính là người được chọn.

Có lẽ, năm năm sau Ngưng nhi vẫn chẳng yêu ta, nhưng ta sẽ đợi sau khi cưới nàng làm thê tử, chậm rãi để nàng hiểu biết ta hơn, biết ta yêu nàng cỡ nào, biết ta có bao nhiêu muốn cho nàng trở thành nữ nhân hạnh phúc nhất.

Ngưng nhi yêu ta, cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.