Vợ Của Ta Là Quận Chúa

Chương 149




N
1
【 149 】

"Vị công tử nào nhìn trúng Hồng Ức cô nương mời ra giá~" Bà mối đại mụ vẫn như trước cười sáng lạn, rồi lại nói, "Ai ra giá cao, Hồng Ức cô nương liền về người đó!"

Vừa dứt lời, bốn phía chung quanh lại vang lên tiếng hoan hô, đám nam nhân đáng khinh kia bắt đầu nói ra những lời khiến cho ta nghe phát bực --

"Mỹ nhân này mà về ta, khẳng định hảo vài ngày không xuống được giường!"

"Nếu ta có tiền, bao nhiêu cũng đều mua xuống!"

"Xem ánh mắt của nàng kìa, thực câu hồn!"

"Thật muốn sờ mặt nàng một cái, còn cặp chân trắng nõn kia..."

Toàn là những lời dâm uế, ta càng nghe càng không lọt được, chỉ có thể gắt gao nhìn chằm chằm vị nữ tử đang đứng bên cạnh Bà mối đại mụ kia. Ngũ quan đó, vẻ mặt đó, rõ ràng chính là Tư Đồ Ức. Nhưng, nhưng Tư Đồ Ức thế nào lại là hoa khôi kỹ viện? Nàng phải là một nữ nhân điên thường xuyên đột nhiên xuất hiện rồi biến mất, trên người nồng đậm hương khí và tiếng linh đan (chuông) mới đúng a! Như thế nào lại xuất hiện ở đây với thân phận này?!

"Thế nào." Hai nữ nhân bên cạnh ta lại bắt đầu líu ríu, "Vị công tử này, nhìn đến ngây ngốc sao? Chưa thấy qua mỹ nhân đẹp như vậy à?"

"Nàng, nàng sao lại..." Ta không thể tin hỏi, "Nàng sao lại là hoa khôi của các ngươi đây?"

"Công tử, nếu ngài nhìn trúng, mua nàng xuống là được thôi ~ Mua không được, cũng đừng ở đây giả điên giả dại." Các nàng vẻ mặt khinh thường nhìn ta, "Hồng Ức chính là hồng bài* của chúng ta, nam nhân nào cũng muốn đoạt được~" Nói rồi, hai nữ nhân tô son điểm phấn đó liền xoay người lắc mông mà đi.

(*: ý chỉ người được điểm danh gọi nhiều nhất trong thanh lâu)

Bắt đầu có người lục tục ra giá.

"Bốn trăm lượng bạc!!" Tiếng nói chói tai lại rót vào tai của ta, Bà mối đại mụ vẻ mặt vui mừng, cất cao giọng nói, "Vị đại gia này ra bốn trăm lượng bạc! Còn ai ra giá cao hơn không?"

Tiếng ra giá vang lên từng đợt, có người ra năm trăm lượng, có người lại ra sáu trăm, cũng có người chẳng biết xấu hổ ra sáu trăm hai mươi lượng...

Bất chợt có người hô lớn: "Một ngàn lượng!!"

Một ngàn lượng?!?!

Tất cả mọi người bị những lời này làm cho choáng váng, Bà mối đại mụ cũng ngây ngốc sững sờ, sau một lúc lâu mới kích động kêu lên: "Một ngàn lượng!! Hầu đại nhân ra giá một ngàn lượng!! Có ai ra giá cao hơn không?"

Đã một ngàn lượng rồi, còn hỏi có giá cao hơn không??

Đem nữ tử trở thành hàng hóa buôn bán, khuôn mặt của những nam nhân này đều lộ ra vẻ đói khát lang sói, mỗi kẻ đều là cười vui thích, đều là lộ ra vẻ thật dâm ô. Ta bất đắc dĩ nhìn về phía Tư Đồ Ức, nàng thế nhưng... Nở nụ cười? Lúc này trên khuôn mặt của Tư Đồ Ức tuy vẫn là vẻ lãnh đạm, nhưng khóe miệng rõ ràng có một tia mỉm cười quỷ dị.

Rốt cuộc là... Chuyện gì vậy?!

"Hầu đại nhân ra giá một ngàn lượng!" Bà mối đại mụ lại hô, kích động đến thanh âm cũng là run rẩy, "Không ai ra giá cao hơn, hảo! Hồng Ức cô nương được bán cho Hầu đại nhân với giá một ngàn lượng, ngày mai hai người ở tại Hương Duyên Các thành thân!!"

Hầu đại nhân?

Ngay lúc ta còn đang ngây ngẩn cả người, thì thấy một nam nhân mập mạp được mấy nữ tử kéo lên lầu các, hắn đứng ở bên cạnh cửa, xoay người vẻ mặt tươi cười nhìn xuống chúng ta.

Hầu Long?!!

Chính là tên mập mạp chết bầm Hầu Long?!

Chính là tên mập mạp Hầu Long cưới một thê tử còn dâng hai người thiếp?!

Chính là tên mập mạp Hầu Long tập võ từ nhỏ nhưng múa kiếm chưa được một nửa đã thở phì phò?!

Danh hoa cuối cùng bị người hái xuống, đám lang sói xung quanh chỉ có thể nhìn mà không thể động cũng bắt đầu tán đi, tiếng vui cười lại tiếp tục vang lên, còn ta thì vẫn đang đứng ngu ngơ bất động.

Tư Đồ Ức sẽ gả cho Hầu Long?!

Rốt cuộc thế giới này làm sao vậy?!

Không thể khống chế được mình, ta bước thật nhanh hướng lên lầu các, hai vị nữ tử trang điểm tươi đẹp vừa nãy lại tiến tới ngăn cản ta: "Công tử, muốn tìm vị cô nương nào a?"

"Ta, ta không phải... Ta là tới tìm Tư Đồ... Không đúng." Ta lắc lắc đầu, nói, "Ta tìm Hồng Ức cô nương, chúng ta có quen biết..."

Hai nàng ngẩn người, sau đó khinh thường cười nói: "Hồng Ức cô nương bây giờ đã là người của Hầu đại nhân, một ngàn lượng bạc, nếu ngài trả hơn số đó, Hồng Ức chính là của ngài, nếu không trả được, mời tìm cô nương khác đi ~"

"Ta cùng nàng thật sự quen biết." Ta có chút sốt ruột nói, "Ta, ta muốn gặp mặt nàng!"

"A Toàn." Một nữ nhân trong đó đột nhiên quay đầu hướng vào phòng hô, "Đi ra tiễn khách!"

Vừa dứt lời, một tráng hán cao lớn tức thì từ trong bước ra, trên mặt hắn còn lưu ba bốn vết sẹo, vết nào cũng thật rõ ràng. Như vậy so sánh, vết sẹo mờ mờ trên mi trái ta, cũng chỉ như là trẻ con trước hắn. Hắn bước từng đến gần, cuối cùng nghiêm mặt đứng trước ta, thanh âm bình tĩnh chậm rãi nói: "...Đi mau."

Ta không cam lòng hướng hắn giải thích: "Ta thật sự quen biết Hồng Ức cô nương, các ngươi nói cho nàng biết, là người họ Thành..."

"Thiếu gia, ngài tại sao lại ở chỗ này?" Đột nhiên, có một người chợt kéo ta lại, "Ta tìm ngài cả ngày!"

Thiếu gia? Ta có chút mờ mịt quay đầu lại, không ngờ là... A Hổ?

"Thiếu gia, ngài cần phải về, phu nhân đang tìm ngài đấy!" A Hổ vẻ mặt tươi cười nói với ta, sau đó quay đầu hướng hai vị nữ nhân cùng Nam nhân mặt sẹo kia nói, "Thực ngượng ngùng, để cho các ngươi phiền toái, bây giờ thiếu gia của chúng ta đi."

"Nhưng mà..." Không chờ ta biện giải, A Hổ không nói thêm lời liền kéo ta đi.

"A Hổ, ta..."

"Ngài tại sao lại chạy đến chỗ này." A Hổ cắt đứt lời ta, vừa lôi kéo ta vừa nói nhỏ, "Trời đã tối rồi!"

Lúc này ta mới ý thức được, trên trời ánh sao đều đã sáng lên, những căn nhà bên đường cũng là sáng trưng đèn đuốc, nguyên lai ta đã đi lâu như vậy a.

"Chính là, ta..."

A Hổ lại lần nữa tức giận cắt đứt, giọng buồn bực nói: "Ngài vẫn là bớt tranh cãi đi, chúng ta phải mau trở về quận mã phủ, quận chúa ở trong phủ đang vội vã tìm ngài!"

"Ngưng nhi đã về?" Tim ta chợt 'Thình thịch' nhảy.

"Về từ sớm!" A Hổ thở dài, "Vừa về liền tìm ngài, nhưng lại không biết ngài chạy đi đâu, quận chúa vừa làm cơm cho ngài vừa đợi, nhưng vẫn không thấy ngài về. Ta chỉ là thử qua bên này tìm, không ngờ lại là tìm được, ngài sao lại chạy đến loại địa phương này chứ?"

Trong đầu nhất thời một mảnh hỗn loạn, kỹ viện, Tư Đồ Ức, Nam nhân mặt sẹo, A Hổ, Tấn Ngưng... Tất cả như vô số vật cùng lúc ở trong đầu ta quay cuồng, làm ta không có cách nào suy nghĩ thêm.

"Ngài tự mình giải thích với quận chúa đi." Bất tri bất giác chúng ta đã về đến quận mã phủ, A Hổ thở dài rồi nói, "Ta không giúp được ngài."

"Nhược Hề!" Hắn vừa nói hết lời, quận chúa đứng ở trước cửa đã hô tên ta.

Nàng vẫn chưa thay áo bào, nhìn ta với vẻ mặt lo lắng.

"Ngưng, Ngưng nhi..." Ta sững sờ nguyên tại chỗ, không dám bước tới gần.

A Hổ một bên lắc đầu, một bên yên lặng thối lui.

"Ngươi chạy đi nơi nào vậy?" Tấn Ngưng vẻ mặt sốt ruột, nàng vừa đến gần vừa nhẹ giọng hỏi, "Không phải ta dặn ngươi hảo hảo ở trong phủ chờ ta về sao?"

"Ách... Ta..." Nhìn thấy Tấn Ngưng đang đến càng gần, bởi vì trong lòng là không yên tĩnh khiến ta tự giác thối lui.

"Nhược Hề?" Thấy ta phản ứng như vậy, Tấn Ngưng lặng đi một chút, sau đó nàng hỏi, "Ngươi làm sao vậy?"

Ta xấu hổ cười: "Không, không có gì..."

Nàng lại đến gần từng bước, không chờ ta kịp phản ứng, liền kéo lấy ống tay áo ta, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Trên người ngươi vì sao thơm như vậy?" Nói rồi, nàng đưa mặt đến ngửi ngửi trên cổ của ta.

Xong đời.

Là mùi của hai nữ nhân kia cọ vào để lại cho ta!

Quả nhiên, mặt của Tấn Ngưng trầm xuống, nàng thấp giọng hỏi: "Ngươi rốt cuộc đã đi nơi nào?"

"Ta, ta..." Rõ ràng điều gì ta cũng không làm, vì sao phải khẩn trương như vậy chứ?!

"...Nói a?" Tấn Ngưng gắt gao nắm chặt bờ vai ta, lông mày nàng nhíu lại, không buông tha hỏi.

Nhưng ta như cũ không nói lên lời.

"Làm gì khẩn trương như vậy." Tấn Ngưng bỗng nở nụ cười, nàng nhìn ta ôn nhu nói, "Nhìn ngươi sợ tới toát cả mồ hôi... Có phải đi cửa hàng son phấn mua đồ cho ta không?"

Ta sững sờ nguyên tại chỗ, cái gì với cái gì chứ... Cửa hàng son phấn? Đồ?

"Mau vào." Tấn Ngưng dắt tay ta hướng vào trong quận mã phủ, nói, "Hôm nay ta nấu món mà ngươi thích nhất, ngươi đoán là gì?"

"Ta..." Vẫn á khẩu không trả lời được, ta chỉ có thể sững sờ để Tấn Ngưng dắt đi.

Rốt cuộc, chuyện gì xảy ra vậy?

"Nhược Hề." Ở trong đại sảnh, Thành phu nhân đã sớm ngồi bên cạnh bàn, sau khi thấy ta nàng liền mở miệng hỏi, "Ngươi chạy đến nơi nào vậy, Ngưng nhi tìm ngươi nửa ngày."

Ta nhất thời không biết phải trả lời sao.

"Nàng ra ngoài phố mua đồ cho con." Tấn Ngưng thay ta đáp, "Nương, chúng ta bắt đầu dùng bữa tối đi."

Ta tiếp tục không lời nào để nói.

Bữa ăn bỗng nhiên trở nên vô cùng câu nệ. Tuy Thành phu nhân không có gì, nhưng Tấn Ngưng chắc chắn là không ổn. Nàng luôn luôn cười, cười đến cực kỳ câu hồn. Không chỉ có thế, nàng rõ ràng làm đồ ta thích ăn nhất là 'Tây Hồ thố ngư', nhưng lại cố tình chỉ gắp vào chén cho ta món rau cần mà ta ghét nhất, còn cười quyến rũ khuyên ta ăn nhiều. Và ta thì chỉ có thể yên lặng vừa bái đồ ăn, vừa ngồi đổ mồ hôi lạnh -- Bởi vì lòng ta đã sớm minh bạch... Ta chết chắc rồi.

Quả nhiên khi vừa về phòng ngủ, mặt Tấn Ngưng tức thì chìm xuống. Nàng không nói một lời, chỉ chậm rãi ngồi xuống bên bàn, sau đó ngồi thẳng thân mình dậy, nâng lên đầu, dùng cặp mắt thật to của mình thẳng tắp nhìn chằm chằm ta, như muốn nhìn thấu hết mọi bí mật.

Nàng tức giận.

"Ngưng nhi?" Ta sợ hãi hô nàng một tiếng.

Không có trả lời.

Thảm.

Vội vàng lấy lòng ngồi xuống bên cạnh Tấn Ngưng, ta vươn tay muốn cầm lấy tay nàng, nhưng lại bị đối phương cự tuyệt.

Nàng thản nhiên nói: "Không cần dùng bàn tay ngươi chạm qua nữ nhân khác -- tới chạm ta."

"Ngưng nhi." Ta luống cuống nói, "Ta không có chạm qua nữ nhân khác..."

"Vậy mùi trên người của ngươi từ đâu mà tới? Làm sao có được?" Nàng lạnh giọng hỏi.

"Ta, ta..." Cắn chặt răng, nói, "Ta, ta đi... Kỹ viện."

Tấn Ngưng sửng sốt, mặt của nàng tức thì trắng bệch.

"Nhưng mà ta chỉ ngang qua!" Ta vội giải thích, "Thực sự chỉ là ngang qua thôi, ta không có ý đặc biệt đến đó!"

Nàng nghe rồi, sắc mặt vẫn khó coi như trước, chỉ có thanh âm bình tĩnh hỏi: "Ngươi đi vào?"

Ta căng thẳng đến bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ: "Không có, đương nhiên ta không đi vào, ta vốn định vào..."

"Vốn định vào?!" Tấn Ngưng lắng nghe lời ta, càng ngày càng kích động.

"Không phải, Ngưng nhi, ta..." Ta vội vàng nghiêng mình muốn nắm lấy tay quận chúa, nhưng lại bị nàng giãy mở ra, nàng nói: "Ta nói là ngươi đừng chạm ta!!"

Ta vội thu tay về, không dám tiếp tục nữa.

"Ngươi, làm sao ngươi có thể đối với ta như vậy..." Hốc mắt Tấn Ngưng đỏ bừng, thanh âm nàng run rẩy nói, "Chúng ta, chúng ta mới, mới..."

"Ngưng nhi, ngươi nghe ta giải thích được không." Ta chỉ có thể nhẹ giọng cầu xin.

Nàng mím chặt môi mỏng, vẻ mặt nhìn ta đầy oán hận.

"Ta thật sự không biết nơi đó có gian kỹ viện." Ta nghiêm túc giải thích, "Lúc ngang qua, đột nhiên có hai nữ nhân ngăn ta lại, nói ta hãy vào nhìn một chút, lúc này ta mới mơ hồ biết mình đi qua loại địa phương nào."

Người trước mặt vẫn như cũ gắt gao nhìn chăm chú, nàng không nói lời nào.

"Ta đương nhiên muốn ngay lập tức rời khỏi, nhưng, nhưng mà..." Ta không biết nên nói thế nào về những điều mình thấy ở Hương Duyên Các, đành giống như nói hưu nói vượn kể ra, "Nhưng mà ngươi có biết ta nhìn thấy ai không?"

Tấn Ngưng không có nửa điểm ý tứ muốn hỏi 'Ta nhìn thấy ai', nàng chỉ là mím chặt đôi môi, chờ ta nói tiếp.

"Ta thế nhưng thấy được Tư Đồ Ức!" Ta mở to hai mắt nói, cho đến bây giờ vẫn cảm thấy được là khó tin, "Ngưng nhi, ngươi còn nhớ Tư Đồ Ức chứ?"

"...Tư Đồ cô nương?" Tấn Ngưng nhíu nhíu mày, sau đó thản nhiên hỏi, "Nàng cùng việc ngươi đi dạo kỹ viện thì có liên quan gì?"

"Ta không có đi dạo kỹ viện." Ta bất đắc dĩ buồn bã nói, "Ta thật không có dạo kỹ viện, Ngưng nhi, ngươi nhất định phải tin ta..."

"Nói tiếp." Tấn Ngưng không kiên nhẫn thúc giục, vẻ tức giận trên mặt nàng dường như đã tiêu tan chút.

"Ta thật không có dạo kỹ viện, ta chỉ là thấy Tư Đồ Ức đứng ở trên 'Hương Duyên Các'... Cũng chính là lầu trên của gian kỹ viện kia, bên cạnh có một đại mụ nói... Tư Đồ Ức là hoa khôi của các nàng, muốn cử hành đại hội tuyển thân..."

"Đại hội tuyển thân?" Lông mày Tấn Ngưng nhăn lại.

"Ân." Ta gật gật đầu, "Nói cái gì là Tư Đồ Ức tên là 'Hồng Ức', ai ra giá cao có thể mua xuống nàng... Nhưng nàng là Tư Đồ Ức a! Làm sao có thể để người khác mua xuống chứ?"

Cặp mày liễu của Tấn Ngưng nhíu lại: "...Người khác không thể mua, là ngươi muốn mua?"

"Không phải a, Ngưng nhi!" Ta có chút tức giận gãi gãi đầu, vì sao ta nói mà nàng không thể hiểu đây?!

"Được rồi." Nàng thở dài một hơi, nhẹ giọng nói, "Có lẽ ngươi nhìn lầm người rồi, Tư Đồ cô nương làm sao là nữ tử thanh lâu?"

"Đúng vậy, đúng vậy." Ta không khỏi phụ họa, "Tư Đồ Ức làm sao là nữ tử thanh lâu chứ?!"

Tấn Ngưng tiếp tục lời ta, thản nhiên nói: "Tư Đồ cô nương phải là người được ngươi cứu từ bên vách núi, sau đó luôn nửa đêm tìm tới báo ân, mỹ nữ kiêm nữ hiệp võ công vô cùng cao cường mới đúng... Có phải không, Nhược Hề?"

"Đúng vậy, đúng vậy..." Vừa đáp xong, ta mới nghe được hàm ý khác trong lời Tấn Ngưng, vội bất đắc dĩ nói, "Ngưng nhi, ta là chân thật!"

"Ngươi nhất định là lầm người rồi, Tư Đồ cô nương làm sao xuất hiện ở trong thanh lâu chứ?" Nàng thở dài, nói, "Thế gian này có rất nhiều người lớn lên giống nhau, ngươi cần gì phải canh cánh trong lòng?"

Ta không phản bác được, chỉ có thể rầu rĩ nhìn Tấn Ngưng.

Chẳng lẽ ta thật sự nhìn lầm người rồi? Nhưng nét mặt đó, ngũ quan đó, chắc chắn đúng là Tư Đồ Ức a!

"Sau này ngươi không được đến nơi đó nữa." Tấn Ngưng nhíu mày, sẳng giọng, "Có nghe hay không?"

"Nhưng mà..."

Tấn Ngưng cắt đứt lời ta, hỏi lại: "Ta nói ngươi có nghe hay không?"

Ta chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.

"Nhanh đi tắm rửa đi." Tấn Ngưng nói rồi, đứng dậy cởi ngoại bào ra, sau đó đến bên giường đổi lại áo ngắn, "Trên người của ngươi thối chết, mau đi tẩy sạch hương vị đó rồi trở về ngủ."

12

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3S.Com

Trước Sau