Võ Đạo Đan Tôn

Chương 1199: Phát giác lẫn nhau (2)




- Đủ rồi, dừng tay đi.

Vô Song Vương nói với Băng Đao Vương.

- Chiến đấu còn chưa kết thúc, ta sẽ khiến hắn phải hối hận.

Băng Đao Vương ánh mắt lạnh như băng, trạng thái bị đối phương áp chế khiến hắn thập phần khó chịu.

- Để cho ta tới đi.

Vô Song Vương đi ra, khí thế trên người càng ngày càng thịnh, thời gian dần trôi qua hóa thành một mảnh đại dương mênh mông, khí thế hùng hậu kia phảng phất như một tòa biển cả, từ trên trời giáng xuống.

- Khí thế thật đáng sợ, người này đến tột cùng là ai?

Không Linh Vương lúc trước chiếm được thượng phong giờ phút này sắc mặt lại vô cùng ngưng trọng, hắn có dự cảm, thực lực người này cực kỳ đáng sợ, mình chống lại hắn chỉ sợ không địch lại mười chiêu.

- Nếu là linh dược khác, tặng cho các ngươi cũng không sao, bất quá nếu là vì Dưỡng Hồn Thảo, cũng đáng cho ta xuất thủ.

Cổ Luân Vương cũng bước ra, đang thời khắc mấu chốt truy tung Lâm Tiêu, hắn tự nhiên không muốn phức tạp, nhưng Dưỡng Hồn Thảo lại là thứ hắn nhất định phải có.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt hai người ầm ầm đụng vào nhau trong hư không.

- Lão phu tung hoành Man Hoang Cổ Địa nhiều năm như vậy, cuồng vọng như các hạ còn là lần đầu tiên nhìn thấy, vậy hãy để cho lão phu kiến thức xem, ngươi đến tột cùng có năng lực gì, lại dám lớn lối như thế.

Vô Song Vương cũng nở nụ cười lạnh, hắn thân là một trong thập đại Vương giả đỉnh phong thành Nhân Minh, ngoại trừ Vương giả Sinh Tử tam trọng, còn chưa từng sợ bất luận kẻ nào cả.

Ầm ầm

Cơ hồ cùng trong nháy mắt, hai người đều xuất thủ. . .

Hạch tâm khu vực hài cốt.

Giờ phút này, Lâm Tiêu đang nấp trong mảnh hài cốt tàn toái, khoanh chân mà ngồi.

Ở trong đầu hắn, Tứ đại Thiên Hỏa im im lặng lặng thiêu đốt lên, sau khi hấp thu nhiều oan hồn chi lực như vậy, Lâm Tiêu cảm nhận được rõ ràng, bổn nguyên của Thiên Ma Phệ Hồn Diễm cường đại hơn trọn vẹn gấp đôi, bao trùm trên Tam đại Thiên Hỏa khác, tản ra khí tức khủng bố.

- Không nghĩ tới Cổ Tộc chiến trường vậy mà trở thành chỗ tu luyện của Thiên Ma Phệ Hồn Diễm rồi.

Lâm Tiêu khóe miệng mỉm cười, đồng thời trong nội tâm cũng không khỏi hiếu kỳ, nếu không ngừng hấp thu oan hồn, Thiên Ma Phệ Hồn Diễm sẽ diễn hóa thành bộ dạng gì đây? Thiên Hỏa có thể tiến hóa hay không?

Những cái này đối với Lâm Tiêu mà nói đều là ẩn số.

- Phân thân Toản Địa Giáp còn gần nửa ngày nữa sẽ đến, lại chờ một lát đi.

Mở mắt ra, Lâm Tiêu lẩm bẩm nói

Đột nhiên, một hồi Chân Nguyên chấn động rất nhỏ từ đằng xa truyền đến.

- Ân? Khí tức Chân Nguyên thật là khủng khiếp, đến tột cùng là ai đang giao thủ?

Lâm Tiêu sắc mặt hơi đổi, khí tức Chân Nguyên truyền tới tuy rằng rất là yếu ớt, nhưng chất lượng lại vô cùng đáng sợ, hơn xa ba người Long Trượng Vương mà hắn đánh bại ở thành Nhân Minh.

- Dùng Thông Thiên Nhãn quan sát một chút xem.

Đứng người lên, chính giữa mi tâm Lâm Tiêu đột nhiên mở ra một đạo khe hở, vỡ ra một cái miệng nhỏ, phảng phất như mở ra con mắt thứ ba thần bí, một nhúm hồn chỉ màu tím từ trong trán phóng ra ngoài.

Hồn quang vô ảnh vô hình, lập tức đảo qua phạm vi ba ngàn dặm, thu tất cả vào tầm mắt.

Thông Thiên Nhãn chính là võ học Vương phẩm, tình huống bình thường, có thể quan sát động tĩnh trong hơn vạn dặm, nhưng nơi này lại là bên trong Cổ Tộc chiến trường, ngay cả hồn pháp quyết như Thông Thiên Nhãn cũng bị áp chế, bất quá phạm vi ba ngàn dặm phạm đã đủ rồi, bản thân Lâm Tiêu chỉ có thể nhìn trộm động tĩnh trong vòng trăm dặm.

Trong tầm mắt Lâm Tiêu, lập tức quan sát được song phương đang giao chiến.

- Ân, đây là?

Ánh mắt Lâm Tiêu bỗng nhiên ngưng tụ.

Trong hư không, hai đại cường giả chém giết cùng một chỗ, song phương đã tiến vào trạng thái vô cùng gây cấn, đôi thiết chưởng của Vô Song Vương thẳng tiến không lùi, ẩn chứa lực lượng hủy diệt cực kỳ khủng bố, mà công kích của Cổ Luân Vương lại cực kỳ thần bí, giơ tay nhấc chân thậm chí có thể ảnh hưởng đến thần hồn của người, tràn đầy quỷ dị.

Hai đại cao thủ này, lực lượng bất cứ người nào đều ở trên cường giả nắm giữ hai mươi tám đạo Không Gian Đạo Văn như Long Trượng Vương, chỉ từ Không Gian Đạo Văn mà xem, hai người này hiển nhiên đều đạt đến ba mươi đạo Không Gian Đạo Văn, cách Vương giả tam trọng chỉ có một bước ngắn, song phương so đấu với nhau, hiển nhiên là ở tạo nghệ phương diện áo nghĩa.

- Cổ Tộc chiến trường lúc nào lại có hai cao thủ như vậy chứ?

Lâm Tiêu trời sinh tính cảnh giác, hai đại cao thủ này cách mình chỉ vẻn vẹn có hai nghìn dặm, đối với Vương giả Sinh Tử cảnh mà nói, khoảng cách như vậy căn bản không là gì, rất khó nói đây có phải là trùng hợp không.

- Thông Thiên Nhãn, ngưng.

Lâm Tiêu tăng lớn linh hồn phát ra, nhìn quét qua bốn người khác trừ Vô Song Vương và Cổ Luân Vương.

- Ân? Khi tức linh hồn này là Văn Dược Vương. . . Còn có Thiết Kiếm Vương, sao lại là bọn hắn?

Phủ thêm áo choàng, mang lên mặt nạ, chỉ có thể che dấu dung mạo của mình, một ít võ giả cường đại thậm chí có thể cải biến khí tức Chân Nguyên bản thân, nhưng dù cải biến thế nào, khí tức linh hồn vẫn không thể nào đổi được.

Lâm Tiêu tu luyện Thông Thiên Nhãn và Hồn Quyết đối với khí tức linh hồn thập phần mẫn cảm, liếc mắt đã nhận ra trong đội ngũ song phương có Văn Dược Vương và Thiết Kiếm Vương mình từng gặp qua, Lâm Tiêu nhạy cảm cỡ nào chứ, lập tức đã hiểu được nguyên do hai chi đội ngũ này đi vào Man Hoang Cổ Địa.

- Thiết Kiếm Vương này thật đúng là âm hồn bất tán, ta không đi tìm hắn, tự hắn lại đưa đến đây, xem ra, hai người khác là trợ thủ hắn mời đến rồi.

Lâm Tiêu như có điều suy nghĩ, về phần mục đích của Văn Dược Vương hắn cũng hiểu rõ, cũng may hai phương không biết vì sao lại xảy ra xung đột, mới khiến cho mình phát giác ra, nếu không dùng thực lực của đối phương âm thầm đánh lén thì mình tuy rằng không sợ, nhưng khó tránh khỏi sẽ có chút thiệt thòi, hiện giờ sao. . .

- Đến đúng lúc lắm, nếu đã đến, vậy thì giải quyết tất cả các ngươi tại Cổ Tộc chiến trường này đi.

Lâm Tiêu ánh mắt lạnh lùng.

Trên chiến trường song phương.

Hai phe Văn Dược Vương và Thiết Kiếm Vương chém giết với nhau cũng hấp dẫn không ít Vương giả lịch lãm rèn luyện ở phụ cận.

- Không tốt, là cường giả nhân loại.

- Đi mau.

Vài đầu Yêu vương và Vương giả Man tộc ở xa xa thấy được liền sợ tới mức xoay người rời đi, ngược lại vài tên Vương giả nhân loại lại phân tán ở xa, khiếp sợ quan sát, nhao nhao nghị luận với nhau.

- Tiểu tử, thật sự có tài, khó trách cuồng vọng như thế.

- Ngươi cũng không tệ.

Vô Song Vương và Cổ Luân Vương lại lần nữa đối bính một cái, dưới sóng xung kích khủng bố, song phương từng người lui lại vài trăm mét, áo bào trên người rách rưới, ngưng trọng nhìn qua đối phương.

Trải qua giao thủ trong khoảng thời gian này, hai người cũng đều hiểu được thực lực của nhau, là một đối thủ khó chơi.

- Ân?

Lúc Thông Thiên Nhãn của Lâm Tiêu không ngừng đảo qua thân hình Cổ Luân Vương, Cổ Luân Vương hình như có nhận thấy nhìn về phía Lâm Tiêu.