Võ Đạo Tinh Hồn

Chương 32: Hoàng thành






Hoàng thành Sở Quốc, bao la vô tận, tung hoành nghìn vạn dặm, chính là thành trì lớn nhất Sở Quốc, nhân khẩu vô số, lớn hơn Thiên Ung Thành gấp mười lần, cực kỳ phồn hoa.



Lúc này, dưới chân Hoàng Thành, Tần Vấn Thiên phong trần mệt mỏi ngồi ở trên tuấn mã, ngẩng đầu, nhìn tường thành cao vót kia, trong lòng hơi có ba động.



Tường thành cao tới năm trượng, do tài liệu đặc thù xây lên, cường giả Luyện Thể cảnh đỉnh phong cũng mơ tưởng lay động được tường thành.



- Sư phụ, chúng ta đến rồi, vào thành đi.



Phong Bình thấp giọng nói, Tần Vấn Thiên khẽ gật đầu, hai người xuống ngựa đi bộ, xếp hàng bước vào Hoàng Thành, trong Hoàng Thành, thanh thạch lát thành đại đạo rộng chừng mấy chục mét, thanh âm thú hống liên tục không ngừng.



- Thật nhiều cường giả, không ít người trong bọn họ, tọa kỵ đều là Yêu thú.



Tần Vấn Thiên thở sâu, trong lòng mênh mông, cách đó không xa, có một con Yêu thú hình thể cực kỳ khổng lồ, chính là một Thanh Viên, Thanh Viên này đứng thẳng mà đi, ở trên vai nó đứng một thanh niên, uy phong bát diện.



Thanh Viên này là Yêu thú cấp bốn, tương đương Luân Mạch cảnh, nhưng chỉ là tọa kỵ.



Yêu thú phân chín cấp: Yêu thú cấp một có thể so với Luyện Thể cảnh hạ tam trọng; Yêu thú cấp hai có thể so với Luyện Thể cảnh trung tam trọng; Yêu thú cấp ba có thể so với Luyện Thể cảnh thượng tam trọng.



Cứ thế suy ra, Yêu thú cấp chín đã có thể so với Nguyên Phủ cảnh đỉnh phong, Yêu thú sau cấp chín, có thể hóa hình, rút đi Yêu Thể.



- Tiểu sư đệ.



Đúng lúc này, chỉ nghe một thanh âm truyền đến, ánh mắt của Tần Vấn Thiên chuyển qua, lập tức liền thấy bên đường có hai bóng người đi về phía hắn, là Đế Tinh Học Viện Nhược Hoan cùng với Đại Sơn.



Tần Vấn Thiên lộ ra một tia tiếu ý nói:



- Sao các ngươi lại tới đây?



- Còn không phải vì sư đệ ngươi.



Nhược Hoan đi tới kéo cánh tay của Tần Vấn Thiên, thân thể đẫy đà mềm mại cọ cọ, làm cho Tần Vấn Thiên cười khổ, sư tỷ này, thật đúng là...




- Diệp gia thường xuyên nhìn chằm chằm ở đây, lão sư đương nhiên phải cẩn thận chút, tỷ tỷ vì ngươi đã ăn khổ mấy ngày a.



Nhược Hoan thổ khí như lan, mị nhãn như tơ.



- Đa tạ sư tỷ.



Tần Vấn Thiên nói, trong lòng cảm kích, Mạc Thương lão sư nghĩ cực kỳ chu đáo, sợ Diệp gia ám toán hắn.



- Tiểu tử người còn có thể xấu hổ, không đùa giỡn ngươi nữa.



Nhược Hoan thấy Tần Vấn Thiên lúng túng liền buông tay ra, ánh mắt của nàng lập tức rơi vào Tuyết Cẩu trên vai hắn:



- Tiểu tử thật xinh đẹp, đến tỷ tỷ ôm một cái.



Ánh mắt Tuyết Cẩu hơi nheo lại, lập tức nhảy lên, nhào vào trong ngực Nhược Hoan, khiến người ta trợn mắt hốc mồm là, móng vuốt nhỏ của Tuyết Cẩu này lại đặt ở trên ngực Nhược Hoan, dường như gãi gãi cái gì, một khe rãnh xinh đẹp như ẩn như hiện, làm cho Tần Vấn Thiên xạm mặt lại, sao lại có cảm giác chứa chấp một sắc cẩu a...



Nhược Hoan sửng sốt một chút, lập tức cười khanh khách, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Tần Vấn Thiên, làm cho Tần Vấn Thiên xấu hổ không gì sánh được.



- Ngươi thật hiểu tâm tư của chủ nhân, bất quá gan lớn hơn hắn.



Nhược Hoan ôm Tuyết Cẩu nói, cái trán của Tần Vấn Thiên tràn đầy hắc tuyến, mà lúc này, chỉ thấy Nhược Hoan huýt sáo một cái, trong hư không có tiếng ưng minh truyền đến, sau đó một con Hắc Ưng đáp xuống, rơi ở trước người Nhược Hoan.



- Tần sư đệ, ta là Đại Sơn, Nhược Hoan chính là như vậy, quen là tốt rồi, chúng ta lên đi.



Đại Sơn tựa như hàm hậu hơn nhiều, nhìn Tần Vấn Thiên nhếch miệng cười, Tần Vấn Thiên gật đầu, nghĩ thầm đi cùng với Nhược Hoan phải bảo trì định lực, mê hoặc quá lớn.



- Hoàng Thành rất lớn, không phi hành, không biết phải đi bao lâu, chúng ta đi tới, thuận tiện giới thiệu cho ngươi Hoàng Thành này.



Đại Sơn cười nói, rất là hiền hoà, ngày đó Tần Vấn Thiên tận mắt thấy Đại Sơn gọi ra Yêu Viên Tinh Hồn cùng với Thạch Nhân Tinh Hồn, sức chiến đấu cực kỳ cuồng bạo, phòng ngự cao đáng sợ.



Tần Vấn Thiên bỏ qua tuấn mã, bốn người cùng nhau bước lên Hắc Ưng, Hắc Ưng kêu to một tiếng, phóng lên trời, cuồn cuộn bay về phía trước, trong khoảnh khắc một trận cương phong quét đến, làm cho trường bào phần phật.



- Tần sư đệ, đừng nhìn Hoàng Thành rất lớn, nhưng phân bố rất có quy luật, bây giờ chúng ta ở khu vực này là “Khu dân nghèo”, cũng là nói người không có quyền thế, cùng với người tới Hoàng Thành làm ăn, khu vực này lớn nhất, nhân khẩu dày đặc nhất, chiếm một nửa Hoàng Thành, nhân số mấy chục triệu.



Đại Sơn nói làm Tần Vấn Thiên thất kinh, từ trên cao nhìn xuống, phía dưới phồn hoa thắng cảnh, cao lầu các vũ, người đến người đi như nước chảy, Yêu thú thay đi bộ cực kỳ thường thấy, địa phương phồn hoa như thế, Thiên Ung Thành cũng không cách nào so sánh, nhưng đây là “Khu dân nghèo” .



- Hoàng Thành tổng cộng có thể phân bảy đại khu, “Khu dân nghèo” là khu thứ nhất; ngư long hỗn tạp hỗn loạn, khu thứ hai là cửu đại Học viện Vũ phủ cùng với vô số gia tộc thế lực, khu thứ ba là Tinh Hà Công Hội, Thần Binh Các cùng với một vài gia tộc lớn, khu thứ tư là vương công quý tộc, quan to hiển quý, khu thứ năm là Hoàng cung, khu thứ sáu là Hắc Ám Sâm Lâm, còn khu thứ bảy…



Đại Sơn đại khái nói ra cách cục của Hoàng Thành, sau đó bắt đầu nói tỉ mỉ, nguyên lai ở ngoài Sở Quốc Hoàng Thành chính là Hắc Ám Sâm Lâm, Hoàng Thành có nửa bên thành trì bị Hắc Ám Sâm Lâm bao vây, nói cách khác, Hoàng cung, khu quý tộc, Tinh Hà Công Hội, Thần Binh Các, chín đại Vũ phủ Học viện, ngoại vi của bọn họ, đều là một vùng đồng dạng, đối mặt Hắc Ám Sâm Lâm nguy hiểm.



Bọn họ đối mặt Hắc Ám Sâm Lâm, coi là Lịch Luyện Chi Địa.



Hoàng Thành rất lớn, thế lực lớn nhỏ vô số, mà khu vực của cửu đại Học viện Vũ phủ, là ở khu vực trung tâm của toàn bộ Hoàng Thành.



Tốc độ bay lượn của Hắc Ưng cực kỳ khủng bố, nhưng sau hai canh giờ, bọn họ mới ngừng lại, quanh quẩn ở trên không trung.



- Y nha.



- Hống.



Tiếng hét lớn của Yêu thú cùng với tiếng hô không ngừng, Tần Vấn Thiên thấy trong hư không xoay quanh bầy Yêu thú cùng với phía dưới có rất nhiều tọa kỵ Yêu thú, con ngươi không khỏi co lại, thật nhiều cường giả, thật nhiều Yêu thú.



- Đây là địa phương nào?



Trong lòng Tần Vấn Thiên khiếp sợ, hắn thấy có rất nhiều đại đạo đồng thời đi thông một đại môn to lớn, đại môn rộng mở, mặc dù có rất nhiều người, nhưng trên không trung không có Yêu thú xoay quanh.



- Ha ha, chúng ta đã qua khu thứ nhất cùng khu thứ hai, phía trước chính là phiến khu của chín đại Vũ phủ Học viện, qua cánh cửa kia, mới xem như là khu vực nòng cốt của Hoàng Thành, bên cánh cửa kia, đối với người bình thường là cấm phi hành, chỉ có cường giả Nguyên Phủ cảnh mới có đặc quyền, mà sau cánh cửa kia, chính là mục đích của chúng ta, chỗ các Học viện Vũ phủ chiêu sinh khảo hạch.



- Đi, chúng ta đi xuống.




Nhược Hoan vừa dứt lời, Hắc Ưng liền đáp xuống, hàng lâm ở trên mặt đất, đám người như nước chảy đều đi về phía cánh cửa kia.



- Ngày đầu xuân là thời điểm Học viện Vũ phủ chiêu sinh, rất nhiều thanh niên tuấn kiệt của Sở Quốc sẽ lựa chọn tới nơi này, người làm sao có thể không nhiều.



Tần Vấn Thiên nói thầm một tiếng, hắn ở Thiên Ung Thành, không phải cũng có vô số người hướng tới Vũ phủ Học viện ở Hoàng Thành sao.



- Tần sư đệ không cần khảo hạch nữa, đi thẳng đến chỗ lão sư khảo hạch nhận Đế Tinh ngọc bài, sau đó liền có thể đi học viện, Đế Tinh ngọc bài này chính là đặc trưng của Đế Tinh Học Viện ta, vô cùng trọng yếu, chỉ có thời điểm chiêu sinh hàng năm mới cho phép lão sư khảo hạch mang ở trên người, bởi vậy Mạc Thương lão sư không có cho ngươi.



Đại Sơn đi trên đường, nhìn Tần Vấn Thiên nói.



- Vâng.



Tần Vấn Thiên khẽ gật đầu, lúc này đám người lại chen chúc tới.



- Chuyện gì xảy ra?



Đại Sơn nhíu mày, quay đầu lại, lập tức thấy dòng người nhanh chóng phân tán qua hai bên, phía sau có Long Mã kéo nhuyễn kiệu đi tới, vô số người nhón chân nhìn qua.



- Là nha đầu kia, khó trách náo nhiệt như vậy.



Nhược Hoan cười nhạt, nhuyễn kiệu kia chậm rãi đi tới trước, qua lụa mỏng tựa hồ có thể thấy bên trong như ẩn như hiện có hai thân ảnh uyển chuyển.



- Hưu...u...u.



Tuyết Cẩu ở trong ngực Nhược Hoan xông ra ngoài, lao thẳng đến cỗ kiệu kia, chui vào trong đó, một màn này làm Tần Vấn Thiên sửng sốt một chút.



Trong kiệu, Mạc Khuynh Thành thấy một thân ảnh tuyết trắng trực tiếp nhào vào trong ngực nàng, không khỏi ngây ngẩn cả người, sau đó vui mừng nói:



- Tiểu tử này, sao ngươi lại tới đây.



Mà Nặc Lan bên cạnh nàng thì đảo cặp mắt trắng dã:



- Tên tiểu hỗn đản này thật đúng là bám dai như đỉa.



Mạc Khuynh Thành trừng Nặc Lan một cái, cười rung động lòng người, chỉ thấy nàng đưa tay kéo màn che, nhất thời ánh mắt của rất nhiều người đều đọng lại.



- Thật đẹp.



- Đây là Sở Quốc đệ nhất mỹ nữ, quá đẹp, nếu như có thể cùng nàng chung giường chung gối, ngày thứ hai chết cũng cam tâm.



- Nữ nhân này thật xinh đẹp.



Tần Vấn Thiên gặp qua mỹ nữ cũng không ít, Tần Dao, Bạch Thu Tuyết, đều là mỹ nhân của Thiên Ung Thành, nhưng nếu như so với thiếu nữ trước mắt, đều có vẻ hơi ảm đạm phai mờ.



Mạc Khuynh Thành cũng thấy Tần Vấn Thiên, nhìn hắn nhẹ nhàng cười, sau đó kéo màn che lại.



- Nàng nở nụ cười với ta.



Bên cạnh Tần Vấn Thiên, có một người thần sắc ngây ngô.



- Hình như là cười với ta.



Nghe được người xung quanh nói, Tần Vấn Thiên nháy mắt một cái, lẽ nào hắn cũng như người chung quanh gặp ảo giác? Vừa rồi hắn cảm giác nữ nhân kia nhìn hắn cười.



- Đẹp không?



Một thanh âm vang lên.



- Đẹp.



Tần Vấn Thiên rất tự nhiên nói, nhưng thần sắc lập tức cứng đờ, quay đầu lại cười khổ nhìn Nhược Hoan nói:




- Sư tỷ cũng rất đẹp.



Bất quá Nhược Hoan hiển nhiên không để mình bị đẩy vòng vòng, cười hì hì theo dõi hắn.



- Lấy mị lực của sư tỷ, tuyệt đối hấp dẫn nam nhân hơn nàng.



Tần Vấn Thiên run run nói.



- Miệng rất ngọt nha.



Nhược Hoan cười yếu ớt nói:



- Bất quá nha đầu kia, tuyệt đối là họa thủy, cũng khó trách ngươi nhất thời thất thần, nếu như ta là nam nhân, cũng sẽ ưa thích Sở Quốc đệ nhất mỹ nữ này.



- Hắc hắc.



Đại Sơn ở bên cạnh gãi gãi đầu, tựa hồ cực kỳ nhận đồng.



- Bất quá cũng chỉ ngẫm lại mà thôi, trong Kinh Thành Thập Tú có mấy người muốn nhúng chàm, nhưng không có một ai được xem trọng, người bình thường muốn truy nàng, có lẽ sẽ chết rất thê thảm.



- Coi như ngươi có tự mình hiểu lấy.



Nhược Hoan cười khanh khách, mà lúc này, Tuyết Cẩu lại hóa thành một đạo Huyễn Ảnh tung vào trong ngực nàng.



- Quả nhiên là sắc cẩu.



Nhược Hoan trừng tiểu tử kia một cái, chỉ thấy thân thể tiểu tử kia chui chui ở trong ngực nàng, đôi mắt cực kỳ ủy khuất nhìn nàng, làm cho lòng người muốn hòa tan.



Trong kiệu, Nặc Lan nhìn Mạc Khuynh Thành hỏi:



- Thật là hắn?



- Ân, không nghĩ đến hắn cũng tới Hoàng Thành, tiểu gia hỏa kia theo hắn cùng đi.



Mạc Khuynh Thành khẽ gật đầu:



- Không biết hắn tới Hoàng Thành làm gì.



- Thế nào, Mạc đại mỹ nữ của chúng ta quan tâm.



Nặc Lan cười hì hì nhìn Mạc Khuynh Thành nói.



- Nào có.



Mạc Khuynh Thành trừng Nặc Lan một cái.



- Cũng đúng, chung quy Mạc đại mỹ nữ của chúng ta cứu người khác một mạng, lại còn có quan hệ xác thịt, quan tâm cũng là bình thường, chỉ tiếc, tên kia căn bản không nhận thức ngươi.



Nặc Lan tiếp tục cười nói, Mạc Khuynh Thành cười khổ lắc đầu, nàng chỉ là có chút hiếu kỳ mà thôi.