Vô Địch Tiên Triều

Chương 64: cao thủ như mây






Toàn bộ sự chú ý một lần nữa đổi đối tượng, tất cả chăm chú nhìn vào thân ảnh của tiểu nhị.

Lại một tên hư hư thực thực cao thủ khác xuất hiện.

Tùy tiện một tên tiểu nhị bên trong khách sạn cũng là cao thủ, quả thực Ngọc Thành chính là cao thủ đầy đường, đâu đâu cũng thấy.

Đám người nghĩ mà khiếp sợ, chỉ sợ ở đây một tên ăn mày cũng là cao thủ thâm tàng bất lộ, nếu không may, giở mắt chó khinh người, chỉ sợ sẽ ăn quả đắng nuốt không trôi.

Bọn nó bất giác nuốt ực một cái, khi nãy không có đồ ăn còn một hồi mắng chửi, may là tên tiểu nhị đó không phải một kiếm giương lên bổ chết nó.

Hạ Hầu chân mày nghiêm trọng nhíu lại một chỗ, tên tiểu nhị này sơ bộ toát ra khí tức đã khiến nó bất an, khí tức này không một chút nào kém hơn nó, đặc biệt còn là khí tức của một tên kiếm tu.

Kiếm tu am hiểu sát phạt, sắc bén một đường, kiếm ra không thấy máu, quyết không ngừng bước.

Chính là vì sức công phạt khủng khiếp của kiếm tu, cho nên hầu hết võ giả đều nhượng bộ trước nó một phần.

“A !” Chợt thấy tiểu nhị kêu khẽ một tiếng, Hạ Hầu giật mình nắm chặt quạt xếp, chân khí dũng mãnh tuôn trào, sẵn sàng tiến vào trạng thái chiến đấu bất cứ lúc nào, mồ hôi trên trán rơi từng hột to.

Trịnh Đông Lân đồng thời bị tiểu nhị làm cho giật mình, chỉ thấy tiểu nhị nắm chặt chuôi kiếm, cố sức kéo ra khỏi mặt sàn.


“A, ta dùng quá sức, kiếm đâm sâu không kéo ra được, ai giúp ta một tay, xin đa tạ” Tiểu nhị cười khổ, khuôn mặt sầu khổ.

Lần này ta xuống núi là để lịch luyện giang hồ, sư phụ không cho bất kỳ một túi tiền dự trữ, ta ăn một bữa cơm không ngờ tiền thiếu lại nhiều như vậy, bất đắc dĩ làm một tên tiểu nhị trừ nợ, hiện tại muốn ngăn bọn hắn phá hư khách sạn, lại không nghĩ tới, chính ta mới là người góp công phá hoại, một lát nữa, lão bản sẽ còn trừ nợ ta.

Mã Đằng a Mã Đằng, ngươi mang một thân tinh thâm kiếm pháp, lẽ ra sau khi xuống núi, sẽ làm một phen danh chấn thiên hạ, sao có thể lưu lạc tới mức đi làm tiểu nhị.

Tiểu nhị thút thít, số ta thật khổ, sư phụ mau mau cứu ta.

Mã Đằng nhìn qua một tên khách quan, cảm thấy cực kỳ khó chịu, lão già, ngươi lấy đâu ra thuyết pháp một tên ăn mày đều tùy tiện lợi hại như ta, có biết là ta thân gặp bất hạnh mới lưu lạc tới hoàn cảnh phải làm tiểu nhị trừ nợ sống qua ngày.

A a, cái lão già này, ta mà không phải sợ bị trừ lương, ta chắc chắn móc con mắt ngươi, ngươi trừng ta cái rắm.

Trịnh Đông Lân : ?????????

Có cái lý thuyết nào hợp lý hơn không, ngươi tự mình cắm một kiếm, hiện tại cũng chính là ngươi không rút ra được.

Dứt khoát, Trịnh Đông Lân một tay nắm vào chuôi kiếm, kéo bổng nó lên, nó nhíu mày, thanh kiếm này thật nặng, như là bám rễ xuống lòng đất, thanh kiếm kéo ra, để lại một cái lỗ.

“Không xong, lão bản sẽ trừ lương ta” Mã Đằng khuôn mặt sầu muộn nói.

“Ta nói với lão bản ngươi một tiếng thế nào ?” Trịnh Đông Lân tò mò nói, thân phận tên tiểu nhị này có vẻ rất thần bí đi.

“Thật sao, vậy thì đa tạ ngươi, không được phép đánh nhau bên trong khách sạn” Mã Đằng nghe được Trịnh Đông Lân lời nói, vui vẻ ra mặt, nhặt lên thanh kiếm treo vào sau lưng, khuôn mặt trịnh trọng quay sang đối với Trịnh Đông Lân, Hạ Hầu một lần nữa.

“Lão bản, ngươi nghe chưa, lần này là ta không cố ý a, có vị công tử đó nói một lời công đạo” Mã Đằng tường thuật nhanh chóng với lão bản, lão bản vẻ mặt cười khổ.

“Hừ, đi thôi Hạ Hàn” Hạ Hầu hừ lạnh một tiếng, quạt xếp thu gọn, tiếp tục ở lại phân thắng thua với Trịnh Đông Lân không được, khách sạn cũng không còn chỗ, không nhất thiết phải ở lại làm xấu mặt thêm.

“Tiểu tử, ta biết ngươi sẽ tham gia Thư Viện khảo hoạch, chờ đó” Hạ Hầu lạnh lùng nói, phất lưng bỏ đi, phía sau Hạ Hàn đám người tấp nập rời đi.

Thoáng cái hai trăm người Hạ Hầu biến mất, khách sạn một lần nữa trở lại yên tĩnh.

“Đây là chìa khóa của công tử, phía trên có để số phòng” Lão bản khách sạn đưa ra chìa khóa, Trịnh Đông Lân nhận lấy, một hồi phân phối đầy đủ.

“Lão bản, ta có thể hay không thuê tiểu nhị của ngươi một lát ?” Trịnh Đông Lân mỉm cười, trong tay móc ra một lượng vàng, lão bản con mắt lấp lánh, không thể nào cưỡng lại.

“Ngươi có gì muốn nói với ta sao ?” Mã Đằng kinh ngạc nhìn Trịnh Đông Lân, không hiểu lấy.

“Ngồi xuống, ăn một tí điểm tâm đã” Trịnh Đông Lân nói, Nhị Thiên Tướng bước tới bên bàn, kéo ra một cái ghế, chung quanh ngồi lấy sáu người Trịnh Đông Lân, Đinh Bộ Lĩnh, Lý Tín, Tô Đông Lưu, Trình Tú, Lương.

Mỗi người chắp tay một chỗ, không khí như bị một tầng băng đông cứng, ngột ngạt, trầm trọng.


Mã Đằng không thể từ chối, dù sao người ta nói một lời công đạo cho nó, Mã Đằng ngồi xuống ghế, kinh ngạc, làm sao bọn người này khí thế như muốn ăn tươi nuốt sống nó.

“Các ngươi làm cái gì nhìn ta như thế chằm chằm, có gì dính trên mặt ta sao ?” Mã Đằng nghi hoặc, khí thế đám người Trịnh Đông Lân đủ khiến tất cả mọi người ở đây sợ chết khiếp, kể cả Nhị Thiên Tướng, đám kỵ binh, nhưng lại đối với Mã Đằng không có một tí ảnh hưởng.

“Huynh đệ, ta tin ngươi không phải một tên tiểu nhị bình thường đi ?” Trịnh Đông Lân lên tiếng, khí thế dày đặc bất ngờ biến mất không còn tăm hơi, hệt như chưa từng xuất hiện.

“Ngươi còn là một tên kiếm tu, khí thế ngươi không phải bất kỳ một tên tầm thường nào có thể sỡ hữu được” Tô Đông Lưu giành lời nói, đem Lục Hợp đặt lên trên bàn.

“Kiếm tốt” Mã Đằng tán thưởng, ánh mắt dò xét nhìn Lục Hợp từ đầu đến cuối.

Mã Đằng uống một ngụm trà, ánh mắt toát lên tia bùi ngùi, chậm rãi thở ra một hơi, bắt đầu kể.

“Huynh đệ, ta cảm thông với hoàn cảnh của ngươi, ngươi thật sự quá đáng thương” Trình Tú bắt lấy tay Mã Đằng cảm động nói.

“Không tới, không tới nỗi đó” Mã Đằng nhìn Trình Tú lệ nóng doanh tròng, suy nghĩ, ta thật sự có đáng thương như vậy sao.

“Số tiền ngươi mắc nợ lão bản, chúng ta sẽ giúp ngươi trả, nhưng buộc lại, ngươi phải tỷ thí với ta một trận” Tô Đông Lưu trầm giọng nói, chiến ý dâng cao.

Mã Đằng nhận ra chiến ý tới từ Tô Đông Lưu nhắm vào nó, nó chợt thu hết vẻ giễu cợt thường ngày, thay vào đó là chiến ý tới từ kiếm tu.

Là một kiếm tu, kiếm chính là sinh mệnh.

Không một ai được phép khinh nhờn kiếm.

“Kiếm ý thật tinh thuần” Tô Đông Lưu cùng Mã Đằng đồng loạt nói, cả hai nhận ra được kiếm ý từ đối phương, là một loại thuần túy kiếm ý.

Không biết ta với hắn, so với nhau, kiếm ý ai hơn nhau một bậc.

Tô Đông Lưu thầm nghĩ, nó hiện tại cảnh giới là Thất Đẳng Trung Kỳ, Mã Đằng chính là Cửu Đẳng Hậu Kỳ.

So với nó cao hơn hai đẳng, nhưng kiếm ý không dựa vào cảnh giới chất lên, mà kiếm ý chính là lĩnh hội của một kiếm tu về kiếm.

“Được, ta đồng ý” Mã Đằng gật đầu, dù sao làm một tên tiểu nhị thật uất ức, đánh một trận vẫn là không sao.

“Tốt, lão bản đây là mười lượng vàng, có đủ hay không ?” Tô Đông Lưu búng tay, kỵ binh đem lên vàng bạc đặt trên quầy.

“Đầy đủ, đầy đủ” Lão bản gật đầu liên tục, số tiền này dư sức đủ để thuê trăm tên tiểu nhị, nói chi là một mình Mã Đằng, quá có lời.

“Mã Đằng, ngươi xuống núi lịch lãm, có dự định hay không tham gia Thư Viện khảo hoạch ?” Đinh Bộ Lĩnh hỏi, nó là một người ham muốn sự khiêu chiến, có Mã Đằng xuất hiện, áp lực tuy trầm trọng mà thật dấy lên nhiệt huyết.

“Tốt, ta cũng không biết bắt đầu từ đâu” Mã Đằng đồng ý.


“Lần này Thư Viện khảo hoạch không biết có hay không nhiều cao thủ ?” Lương lên tiếng ngẫm nghĩ, trước mắt đã có hai tên Cửu Đẳng võ giả, sợ rằng không ngừng ở đó.

“Là có rất nhiều, ta làm tiểu nhị ở đây cũng đã hai tuần lễ, gặp không thiếu người có ý định tham dự Thư Viện khảo hoạch như các ngươi” Mã Đằng nói.

Trịnh Đông Lân chân mày nhướng lên, nó còn tưởng chỉ bằng cảnh giới của nó hiện tại, Bát Đẳng Sơ Kỳ đã đủ trấn quan ải một phương, không nghĩ tới vẫn là quá xem thường anh tài thiên hạ, nhìn xem bên trong Ngọc Thành, cao thủ như mây.

“Ngươi có thấy tên ăn mày đằng kia ?” Mã Đằng chỉ phía bên ngoài khách sạn, nơi bên cạnh góc tường thành.

“Ta thấy, ta thấy, có phải tên ăn mày đang bị chó cắn” Trình Tú hớn hở tranh công nói, dạo gần đây nó cảnh giới thấp nhất trong đám người Trịnh Đông Lân, thật sự vô cùng biệt khuất, hiện tại muốn giành giật một cái gì đó thể hiện bản thân.

Mã Đằng khóe miệng run rẩy, đại ca, ngươi có hay không khinh thường người trong thiên hạ quá đáng, ta là chỉ tên ăn mày ngồi xếp bằng hướng bên kia.

Trịnh Đông Lân nhìn theo hướng tay Mã Đằng, thấy được một tên ăn mày, quần áo chắp vá lung tung, tóc tài bù xù tùy ý xõa loạn, một thanh gậy trúc đặt trên hai chân, hai mắt nhắm nghiền không quan tâm người đi đường, không giống những tên ăn mày khác làm ra vẻ đáng thương cầu xin.

Người này khí thế rất bất phàm.

Trịnh Đông Lân con mắt nổi lên tia ánh sáng màu vàng, nhìn qua Mã Đằng, người nay khí vận màu đỏ đậm, không sai, nhìn sang tên ăn mày kia, không ngờ chính là vàng nhạt.

Còn cao hơn Mã Đằng một bậc, quá bất ngờ.

“Ta nghe nói rằng hắn chính là thiếu chủ Cái Bang, lần này quyết định thay đổi các đời bang chủ hành sự, bản thân muốn lập nên nghiệp lớn, dự định tham gia Thư Viện khảo hoạch” Mã Đằng thông tin linh hoạt nói.

“Cái Bang” Đám người Trịnh Đông Lân chấn động, là bên trong truyền thuyết Cái Bang.

So với người khác, Trịnh Đông Lân càng thêm chấn động, nó đọc tiểu thuyết biết rằng, Cái Bang so với các bang phái khác trong giang hồ càng cao hơn một bậc, được xưng Thiên Hạ Đệ Nhất Bang, Hàng Long Thập Bát Chưởng chính là từ tay Cái Bang xuất ra.

Cứ tưởng rằng Cái Bang chỉ là truyền thuyết thêu dệt, không nghĩ là thật có.

Lần này, Hàng Long Thập Bát Chưởng chính thức đụng tới người Cái Bang.