Vô Địch Tiên Triều

Chương 68: Thiên ma đấu với thiên lôi cổ trống






Thời gian hai chén trà trôi qua, Hồng Cửu Nguyên cùng với Mã Đằng dẫn đầu đoàn người trên Thiên Thê Lộ, đã tới bậc thang thứ tám trăm.

Phía sau có Hạ Hầu kiên trì đuổi theo, nhưng nó tài nào cũng không thể theo kịp bước tiến của hai người Hồng Cửu Nguyên, ngược lại còn bị kéo ra xa phía sau một đoạn, bất ngờ hơn, phía sau Hạ Hầu lúc này còn có ba người khác đuổi theo.

Hai nam một nữ, trong đó một nam là Giang Nam, hai người còn lại không rõ danh tính.

Hạ Hầu kinh nộ, đám người này gần như là đuổi theo nó không bỏ, nhìn xu thế bọn nó rõ ràng còn dư lực, làm sao có thể, nó sinh ra là nhi tử của một thành chủ tại Đại Lê, từ nhỏ thiên tư vô song, tài nguyên tu luyện không thiếu, không cần phải lo bất cứ một việc gì ngoài chuyên tâm tu luyện.

Hạ Hầu nghiến răng, các ngươi không được phép đứng cùng hàng với ta.

Ba người cảm nhận được ánh mắt thù hận tới từ Hạ Hầu, bọn nó nở nụ cười chế giễu.

Giang Nam đưa lên ngón tay giữa, hai người còn lại có vẻ thân phận không tầm thường, khí chất từ người toát ra cao quý hơn hẳn Hạ Hầu, cái khí chất đó toát ra khiến Hạ Hầu tức điên.

Phía sau nữa là đám người Tô Đông Lưu, Đinh Bộ Lĩnh, Lý Tín, Lương, Trình Tú, bọn nó một đường bứt phá bỏ xa đám người thí luyện.

Ngược lại lúc này Trịnh Đông Lân trở thành người ở bậc thấp nhất, những người khác đã bỏ qua nó.

“Tên đó đang làm cái gì a ?”

“Trời xanh mây trắng, bỗng dưng muốn đứng lại ngắm cảnh ?”

“Đang khảo hoạch thì mắc bệnh động kinh ?”


Những người không qua được khảo hoạch, vẫn còn ở lại xem náo nhiệt, thấy Trịnh Đông Lân như bức tượng hồi lâu không cử động, bọn nó ngạc nhiên.

“Ta dám chắc hắn tới được cảnh giới hiện tại là do ăn đan dược, hoặc một loại thiên tài địa bảo nào đó, cho nên đạo tâm mới không vững chắc” Hạ Hàn cười lạnh, nó mở lời, đám thuộc hạ hùa nhau tuyên truyền.

“Tên đó ?” Không giống bọn người xem trò vui, Liên Thành phía trên con mắt ngạc nhiên nhìn Trịnh Đông Lân, nó cảm thấy tu vi của tên thiếu niên này liên tục tăng lên, dần dần ổn định vững chắc.

Không tập trung khảo hoạch, mà mượn nhờ khí tức của Thiên Lôi Cổ Trống rèn luyện cảnh giới, Liên Thành tấm tắc lấy làm ngạc nhiên, thiếu niên này khí phách không nhỏ a, người khác cố gắng thông qua khảo hoạch, người này ngược lại còn lo tu luyện.

Liên Thành dần dần hiếu kỳ nhìn Trịnh Đông Lân, xem hành động tiếp theo của nó, bọn người Hầu Viên lúc này cũng chú ý tới Trịnh Đông Lân.

“Sư huynh, tên thiếu niên tóc trắng đó không phải là đang tu luyện chứ ?” Hầu Viên kinh ngạc nói với Liên Thành.

“Đúng là hắn đang tu luyện” Liên Thành gật đầu, đám người kia cảm thấy kinh dị, người này không khỏi quá to gan lớn mật đi.

“Có hay không nhắc nhở hắn một cái ?” Một người khác nói, nếu tên này mãi cứ lo tu luyện, chỉ sơ lãng phí tinh lực, không thông qua được khảo hoạch, thật rất đáng tiếc.

“Không cần” Liên Thành lắc đầu nói, mỗi một quyết định đặt ra, thì phải chấp nhận kết quả của quyết định đó, đã muốn mượn nhờ Thiên Lôi Cổ Trống tu luyện, không qua được khảo hoạch, trách chỉ là trách chính mình.

Trịnh Đông Lân lúc này như là tách ra khỏi thế giới bên ngoài, tạp âm từ đông đúc người xem khảo hoạch không ảnh hưởng tới nó.

Trong đầu nó xuất hiện một thế giới màu đen như mực, không có mặt trời, không có bất cứ một thứ gì khác ngoài một vùng đất hoang vu trải dài mênh mông.

Lúc này, bỗng dưng trên bầu trời đen như mực phát sáng, tia sáng chói mắt màu xanh, một cái trống cổ trôi nổi trên bầu trời, là Thiên Lôi Cổ Trống.

Thiên Lôi Cổ Trống mỗi một tiếng động phát ra, đạo đạo lôi điện khủng bố giáng lâm đại địa, chợt một cánh tay đen kịt, cùng một màu với bầu trời ẩn hiện.

Cánh tay này không phải cánh tay của nhân loại, bởi vì trên nó mọc ra những móng vuốt sắc bén dọa người, hoa văn màu tím chằng chịt bao phủ, vô số đạo lôi điện chiếu sáng một vùng thiên địa, chiếu rọi toàn thân chủ nhân cánh tay.

Thân ảnh hiện ra hoàn toàn, không phải một nhân loại, mà là trong truyền thuyết, Thiên Ngoại Ma Đầu, Thiên Ma.

Thiên Ma này là lực lượng tinh thần kết tinh từ Thiên Ma Loạn Tâm Đại Pháp, hay nói cách khác, chính là ý chí của Trịnh Đông Lân.

Thiên Ma bay tới Thiên Lôi Cổ Trống, một cánh tay nắm lấy nó, Thiên Lôi Cổ Trống nổ lớn phản kháng, một đạo càng thêm khủng bố lôi điện đánh xuống Thiên Ma.

Ầm !

Dư thừa lôi điện đánh xuống đại địa, đất cát mù mịt tán loạn, trên thân Thiên Ma bốc lên khói trắng, làn da đen kịt bị lôi điện bổ ra một lỗ hỏng, bên trong máu màu tím chảy ra.

Thiên Ma giận dữ, hai cánh tay toàn lực một lần nữa nắm tới Thiên Lôi Cổ Trống, toàn thân Thiên Lôi Cổ Trống rung động dữ dội, muốn chấn cánh tay Thiên Ma buông ra.

Lôi điện dày đặc trên bầu trời, biến bầu trời đen như mực thoáng cái trở thành vùng đất ánh sáng.

Không ngừng lôi điện bổ xuống Thiên Ma, thống khổ là không thể nói, bên ngoài Trịnh Đông Lân trán nổi lên gân xanh, khuôn mặt tái nhợt.

Thiên Ma máu tím lúc này nhuộm toàn bộ người, nó gầm thét, so với đạo khủng bố lôi điện màu xanh, thân thể nó lộ ra nhỏ bé vô cùng.


Thiên Ma ngửa đầu nhìn trên trời chằng chịt như mạng nhện lôi điện đan xen, nó điên cuồng gào thét, như muốn bổ ra một vùng thiên địa hoàn toàn mới.

Thiên Lôi Cổ Trống kịch liệt chấn động, vô số lôi điện đánh xuống đại địa, thoáng cái như muốn hủy thiên diệt địa.

Thân thể Thiên Ma màu đen xuyên qua bên trong lôi điện, nó đau đớn, nhưng không bỏ cuộc, nó hai tay nắm tới Thiên Lôi Cổ Trống, cả hai ý chí đối kháng.

Lôi điện càng thêm dữ dội, đạo đạo lôi điện bá đạo bổ xuống mặt đất, Thiên Lôi Cổ Trống cùng với Thiên Ma có xu thế ngọc lành cùng vỡ.

Chợt, Thiên Ma nở nụ cười rộng tới mang tai, lộ ra hàm răng bén nhọn, hai mắt nó kéo dài, cắn tới Thiên Lôi Cổ Trống.

Hàm răng sắc bén xuyên thủng lớp đồng của Thiên Lôi Cổ Trống, Thiên Lôi Cổ Trống khí thế rơi xuống một đoạn dài, nó phản kháng kịch liệt.

Lôi điện bổ xuống Thiên Ma, có tới ngàn đạo lôi điện kinh khủng một lúc bổ xuống, Thiên Ma thịt bốc khói trắng.

Chợt, Trịnh Đông Lân bên ngoài phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt càng thêm tái nhợt, khí thế hỗn loạn.

“Không xong, hắn bị tẩu hỏa nhập ma ?” Bên trên, một người trông coi khảo hoạch thất thanh kêu lên, trước tới nay, Thư Viện khảo hoạch, khó là không tưởng, nhưng chưa có người chết.

Nhìn bộ dáng Trịnh Đông Lân, máu đỏ ngày một nhiều, nhuộm đỏ vạt áo, khí tức hỗn loạn không chịu nổi, sợ rằng sẽ chết ngay tức khắc.

“Tên kia hắn thổ huyết”

“Hắn thực lực không đủ, nhưng muốn ép thân thể mình chịu đựng, hiện tại liền muốn không chịu nổi”

“Kết thúc, tội gì một lần khảo hoạch, lại phải đánh đổi cả mạng sống của mình, tuổi trẻ nông nỗi”

Đám người xem Trịnh Đông Lân thổ huyết, nhao nhao lên tiếng.

“Đông Lân” Đám người Tô Đông Lưu chấn kinh, chợt dừng bước chân.

Mã Đằng nhận ân của Trịnh Đông Lân, tuy không nói là nhiều, nhưng nó vẫn nhớ rõ, trên chân mày lộ ra tia lo lắng.

Hạ Hầu cười lạnh, xem như tiểu tử ngươi may mắn, không phải do chính tay ta giết chết.

“Tên kia sắp chết rồi, đáng đời” Hạ Hàn cười to sung sướng chỉ trỏ, phía sau thuộc hạ dồn dập rùm beng.

“Không, các ngươi nhìn xem hắn” Liên Thành bình tĩnh nói, đám người Hầu Viên nhìn lại Trịnh Đông Lân, thấy nó khí thế chợt ổn định, càng thêm vững chắc, sắc mặt hồng hào nhanh chóng kéo lên.

Bên trong thế giới tinh thần của Trịnh Đông Lân, Thiên Ma lúc này một cánh tay xuyên thủng qua Thiên Lôi Cổ Trống.

Thiên Lôi Cổ Trống khí tức dần yếu ớt không tả nổi, toàn thân bị Thiên Ma làm cho rách nát, lôi điện dày đặc trên bầu trời biến mất.

Thiên Ma mắt hiện lên tia vui vẻ, nó mở miệng to hút lấy Thiên Lôi Cổ Trống, bỗng dưng Thiên Lôi Cổ Trống hóa thành đám mờ nhạt ánh sáng chui vào trong miệng Thiên Ma.

Thiên Ma hài lòng, ‘ợ’ một cái, trên người vết thương toàn bộ biến mất.

Bên ngoài Trịnh Đông Lân, tóc trắng không gió tự bay, khí tức bùng nổ một đoạn, đột phá Bát Đẳng Đỉnh Phong.


“Tốt” Trịnh Đông Lân mừng rỡ, không nghĩ tới vòng đầu khảo hoạch đã đưa tới cơ duyên, hấp thụ Thiên Lôi Cổ Trống, dường như nó có thêm một loại năng lực mới.

Tinh Thần Sóng Âm !

Ngưng tụ tinh thần lực biến thành sóng âm, sóng âm phát nổ, như là có hàng loạt lôi điện bổ xuống thế giới tinh thần của đối thủ.

Nhẹ thì tinh thần thất thủ, nặng thì tổn thương, biến thành một tên ngu ngốc.

Trịnh Đông Lân chắp tay phía sau, chân khẽ dùng lực, cả người như mũi tên phóng lên phía trên Thông Thiên Lộ.

“Hắn đột phá cảnh giới ?” Hầu Viên kinh sợ.

“Đột phá, thiếu niên này không tầm thường, là một viên ngọc quý, nếu căn cốt hắn tốt như đạo tâm hắn” Liên Thành tán thưởng, chỉ thấy Trịnh Đông Lân từ hàng cuối đám người, nhanh chóng đuổi tới bọn người Tô Đông Lưu.

“Hắn nhanh quá, làm sao đột nhiên biến càng mạnh ?” Bọn người xem chuyện sợ hãi.

Bọn nó trơ mắt nhìn Trịnh Đông Lân hóa thành tàn ảnh màu trắng vượt qua, mái tóc màu trắng lúc này cực kỳ bắt mắt.

“Ta không sao” Trịnh Đông Lân trấn an bọn người Tô Đông Lưu, dưới chân dồn thêm lực, đuổi tới ba người phía sau Hạ Hầu.

Giang Nam ba người nhìn qua Trịnh Đông Lân kinh ngạc, người này làm sao lại sinh long hoạt hổ rồi ?

Chợt, Trịnh Đông Lân cũng hóa thành tàn ảnh màu trắng vượt qua bọn nó, đuổi tới Hạ Hầu.

Hạ Hầu căm ghét nhìn Trịnh Đông Lân, khí lực trong người nó bị nhen nhóm bừng cháy, tốc độ thêm nhanh chóng, kéo ra khoảng cách với Trịnh Đông Lân.

Trịnh Đông Lân tăng thêm tốc độ, đuổi tới Hạ Hầu, Hạ Hầu kinh sợ, Trịnh Đông Lân tốc độ đã đuổi tới nó.

Không !

Hạ Hầu phẫn nộ, con mắt đỏ ngầu, Trịnh Đông Lân phốc cái cho nó hít bụi.

Hồng Cửu Nguyên, Mã Đằng ngạc nhiên, có một người khác đuổi tới đuôi bọn nó.