Vô Diêm Nam Tình Sự

Chương 53




Nhiều ngày không gặp, giờ nhìn thấy Trúc Dạ Tuần cảm giác thật thân thiết, nhưng Ninh Băng lại đột nhiên nhớ tới chuyện Thái Hậu, khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt lạnh xuống.

Trúc Dạ Tuần vẫn nhìn Ninh Băng, thấy hắn biểu tình biến hoá, có chút không hiểu.

“Làm sao vậy?” Trúc Dạ Tuần vẫn là đầu tiên lên tiếng hỏi, này tiểu mặt lạnh, có ý gì a.

“Vì sao ngươi lại nói Thái Hậu bệnh tình nguy kịch? Ngươi có biết vui đùa kiểu này là rất quá đáng hay không, ta cùng Thanh, thiếu chút nữa đứng tim mà chết.” Ninh Băng không biết Trúc Dạ Tuần là không có chừng mực như vậy.

“Cái kia không phải ta phát, vừa rồi ở Long Các Điện vương huynh cũng đã nghiêm mặt hỏi qua, chuyện này không biết là ai giở trò quỷ.” Trúc Dạ Tuần buồn bực, ai a, mạo danh gã, còn lấy thân thể Thái Hậu ra nói giỡn, điều tra ra, nhất định phải phạt thật nặng.

“Không phải ngươi? Đó là ai?” Ninh Băng vẻ mặt nghi vấn.

“Thật có lỗi, ta cũng muốn biết.” Trúc Dạ Tuần nhún nhún vai.

“Đã nói ngươi tuy rằng đầu óc không tốt, cũng không thể không biết suy nghĩ sâu cạn lấy thân thể Thái Hậu ra nói giỡn như vậy.” Ninh Băng than thở.

“Ngươi mới đầu óc không tốt, ta nói ngươi chừng nào thì mới có thể biến đổi biện pháp không tổn hại ta a.” Trúc Dạ Tuần bất mãn, năm mươi bước cười một trăm bước, đầu óc Ninh Băng hắn mới gọi là có vấn đề, nếu không, chính mình cũng không phải vất vả che giấu vài thứ như vậy, ai ai.

“Không tổn hại ngươi ta còn có cái gì lạc thú a, chẳng lẽ còn khen ngươi sao, ngươi nói ngươi ngoại trừ khuôn mặt xinh đẹp ra, còn có cái gì có thể làm cho người ta khích lệ chứ?” Ninh Băng mỗi lần thấy khuôn mặt xinh đẹp của Trúc Dạ Tuần đều không tự giác lắc đầu, ai ai, này không phải nam nhân a, yêu nghiệt.

“Đủ a, lớn lên như vậy cũng không phải ta nguyện ý, ta đây còn muốn huỷ dung a.” Trúc Dạ Tuần cũng đối dung mạo chính mình thật phẫn hận, cho nên hắn hâm mộ ca ca hắn, trưởng thành nam nhân như vậy, anh tuấn như vậy, ngay cả một Ninh Băng tầm thường thế này cũng đáng để ngưỡng mộ, tuy rằng không cường tráng lắm, nhưng dù sao cũng là khuôn mặt nam nhân nên có.

“Không cần làm vậy, ta nói với ngươi này, ta mới quen một nam nhân, khuôn mặt, cùng ngươi tám cân nửa lạng.” Kinh Lan, yêu nghiệt thứ hai, Minh Nguyệt quốc này sinh ra loại mĩ nhân như bọn họ thật đúng là chết không đền mạng người a.

Bất quá ông trời vẫn là thật công bình, hai người này, có một tật xấu, đó là đầu óc cũng không linh động gì cho lắm, đây là Ninh Băng thông qua quan sát mà tổng kết.

“Ngươi ở sau lưng vương huynh ta tìm nam nhân khác?” Trúc Dạ Tuần đề cao thanh âm lên tám độ, trong đầu tưởng tượng thấy cảnh Ninh Băng cùng một tên nam nhân đẹp mặt nào đó rúc vào cùng nhau, nháy mắt biến thành lão đại.

“Ngươi tên ngu ngốc này, ta nói ta quen biết một nam nhân yêu nghiệt xinh đẹp giống như ngươi, ai nói ta cùng hắn có  gì với nhau?” Ninh Băng thật sự không nhịn xuống ở trên đầu Trúc Dạ Tuần vỗ một cái tát.

“Ai yêu nghiệt a, ngươi nói ai yêu nghiệt.” Trúc Dạ Tuần biết chuyện không như tưởng tượng, lực chú ý lại dời đi.

…… Ninh Băng không nói lời nào, lấy ánh mắt yêu quái nhìn Trúc Dạ Tuần, mới không gặp bao lâu a, hắn cảm thấy chỉ số thông minh của Trúc Dạ Tuần xảy ra vấn đề, không nghĩ quan tâm đến gã.

Hai người giống như gà trống mắt to trừng mắt nhỏ, Linh Lung bưng trà nóng lên liền như vậy lăng lăng nhìn hai chủ tử.

Linh Lung vẫn là thật trấn định, đã quá quen thuộc, buông trà, nhắc nhở hai gà trống, ngồi xuống nghỉ ngơi, uống chút nước.

Hai người nhưng thật ra rất ăn ý, mặc kệ là trừng mắt, hay là uống trà.

Linh Lung thấy hai người khôi phục bình thường, lại tao nhã đi ra ngoài, tiếp tục làm việc của nàng.

“Tiểu tử chết tiệt, nghe nói ngươi đã trở lại?” Một thanh âm lớn giọng đánh vỡ hai người trong phòng đang trầm tĩnh uống trà.

Thái Hậu bệnh tình nguy kịch trong truyền thuyết hô to liền vào nhà, ánh mắt bức thẳng về phía Ninh Băng.

“Ngài không thể ôn nhu một chút sao?” Ninh Băng xoa xoa đầu, lão mẹ hắn, thật đúng là vui vẻ a.

“Còn dám ghét bỏ ta, ngươi lá gan không nhỏ a.” Thái Hậu khoanh tay trước ngực liếc mắt nhìn đứa con nho nhỏ của nàng.

“Nương, sao ngài lại đến đây? Vương huynh đang nơi nơi tìm ngài đó.” Trúc Dạ Tuần nhìn nương gã cũng là vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Tìm, cái mặt hắc ám nghiêm trang nói một đống lớn gì đó, lại đi rồi, thật không phải tri kỷ. Không đề cập tới hắn nữa, Băng nhi, đi nhiều ngày như vậy, có nhớ ta hay không a?” Thái Hậu vẻ mặt tươi cười nhìn con nàng.

“Nhớ rất là nhớ, nhớ đến sắp nhớ không ra.” Ninh Băng không nói gì trừng trần nhà.

“Không có người nhớ thương lão bà sắp chết như ta, ta thật đáng thương.” Thái Hậu ngồi xuống, bĩu môi.

“Linh Lung tham kiến Thái Hậu, Thái Hậu ngài uống trà.” Tiểu Linh Lung lại lặng lẽ bưng trà xuất hiện, trước mặt các chủ tử này, nàng đã sắp tu luyện thành tinh.

“Vẫn là nha đầu lanh canh này tri kỷ, ngươi nói thử xem, nuôi con có ích lợi gì, sao ta lại không có một nữ nhi chứ, ta thật mệnh khổ a.” Thái Hậu đấm ngực dậm chân.

Đối mặt tư thế làm trời làm đất của lão thái thái này, hai đứa con chỉ có thể bất đắc dĩ không nói gì, Linh Lung thông minh đã chạy trước, hai tiểu chủ tử, có thể thu phục đi, trước khi đi Linh Lung là lo lắng như thế này.

“Được rồi, nương, ngài cũng đừng thương tâm a, đều là con không tốt, đều là con lỗi, con về sau mỗi ngày đều cùng ngài, ngài muốn làm gì làm gì.” Trúc Dạ Tuần chạy nhanh tỏ thái độ.

Thái Hậu lập tức không nhúc nhích, nhìn Ninh Băng.

“Vậy còn ngươi?”

“Ta cùng Tuần giống nhau, tốt lắm đi, tuỳ thời chờ đợi sai phái.” Ninh Băng không thể không khuất phục khi thấy lão mẹ hắn hai mắt đẫm lệ lưng tròng.

“Này còn kém không nhiều lắm.” Thái Hậu tao nhã uống trà, giống như vừa rồi hết thảy, đều là ảo giác.

“Nương, thế văn kiện khẩn cấp thúc giục ca ca ta cùng Ninh Băng trở về, không phải ngài phát đó chứ?” Trúc Dạ Tuần sớm đã có loại suy đoán này, người khác, không có lá gan lớn như vậy.

“Gì mà văn kiện khẩn cấp, hai bất hiếu tử này không phải bởi vì nhớ nương quá mới trở về sao?” Thái Hậu biểu tình không giống như là nói dối.

“Chúng ta là thu được văn kiện khẩn cấp nói ngài bệnh tình nguy kịch, mới gấp gáp trở về, đây là lấy danh nghĩa của Tuần, cũng không phải ngài phát sao?” Ninh Băng vốn cũng nghĩ là do lão mẹ hắn làm, chẳng lẽ không đúng?

“Cái gì? Ta bệnh tình nguy kịch? Ai thiếu đạo đức như vậy? Tuần, không phải ngươi?” Thái Hậu trừng mắt tiểu nhi tử nhà nàng.

“Không phải ta, ta nào dám a.” Trúc Dạ Tuần chạy nhanh cho thấy lập trường, đúng là gã có nghĩ tới, bất quá không dám thực thi a, là ai đánh cắp ý tưởng của gã, gã cũng không biết.

“Thách ngươi cũng không dám nguyền rủa nương ngươi, ai lá gan lớn như vậy a, điều tra ra ta lột da rút gân, thật sự là không muốn sống chăng.” Thái Hậu biểu tình có chút dữ tợn.

“Nương, ngài có thể đổi biểu tình khác không?” Trúc Dạ Tuần nhỏ giọng nói, này biểu tình ăn tươi nuốt sống thật đúng là thích hợp nương gã, rất rất thật, gã có chút tin tưởng.

“A, giả vờ quá giống a, hảo, ta đổi biểu tình khác.” Thái Hậu nháy mắt biến hoá thành từ mẫu.

“Ngài vẫn là duy trì nguyên trạng đi.” Ninh Băng cảm thấy cái này càng giống khủng bố.

“Xú tiểu tử.” Đầu Ninh Băng liền trúng một cái tát.

“Ta đi đây, chỉ là đến xem bất hiếu tử ngươi, không thiếu cánh tay hay gãy chân, rất tốt.” Thái Hậu giống như ngọn gió liền không thấy ảnh.

“Đây là Thái Hậu sao? Thái Hậu nhà người khác cũng như vậy sao?” Ninh Băng có điểm hỏng mất, lão mẹ hắn, thật sự là, quá cường hãn.

“Nhà người khác không phải Thái Hậu, chỉ chúng ta có, nhận mệnh đi.” Đầu Trúc Dạ Tuần cũng có điểm đau.

Hai người rất ăn ý cầm lấy chén trà chính mình, giảm bớt cái đầu còn đau ê ẩm.

Ánh mắt đều nhìn về hướng mẫu thân vừa biến mất, trầm tư……