Vô Định Trường An

Chương 58: Chương 58





Tới gần ngày tết là ngày tháng đoàn viên của gia đình, phàm là người có chút đúng mực liền hiểu được mà thu lại một chút vì vậy mà mấy ngày nay câu lan kỹ quán cũng vắng vẻ không ít.

Ôn Nguyên cũng không thèm để ý đến những đồng tiền lẻ kia,nàng thẳng thắn cho các tỷ muội cùng một đám quản sự cùng mấy gã sai vặt nghỉ ngơi, bọn họ thường xuyên ở trong Các cũng không có dịp ngắm phong cảnh kinh thành.

Trùng hợp mấy ngày nay khí trời tốt, còn có thể ngắm tuyết.

Lãm Nguyệt Lâu thì khác đến hôm nay vẫn mở cửa, chỉ là chuyện làm ăn cũng không nhộn nhịp như trước, nữ tử trong lâu cũng rơi vào thanh nhàn, thường xuyên tụ tập lại cùng nói chuyện phiếm.
Uyển Nương ở Lãm Nguyệt Lâu gần một năm, cũng nói chuyện cùng mấy tỉ muội, mấy ngày nay nàng làm như vô tình hỏi tới thông tin của tỷ muội khác,nghĩ là sẽ hỏi thăm được tin tức hữu dụng nhưng tin tức nay đã ít lại càng ít.

Ở trong thanh lâu như vậy nhiều ánh mắt phức tạp,có người ra vẻ khách nhân so với ăn mặc y phục dạ hành đúng là tốt hơn nhiều.

Thập Nhị thường đến Lãm Nguyệt Lâu, lúc này vừa vào liền thu hút đống tỷ muội vây lại,hắn thân là Viêm Vệ khó tránh khỏi có thời điểm phải giả thân phận.

Thừa Bình Đế năm đó sớm bảo người làm thỏa đáng, coi như nổi lên lòng nghi ngờ đối với Lục Tuấn Đức nhưng đến cùng vẫn tra không ra cái gì.

Thập Nhị trong miệng các nàng còn là Viêm thiếu gia phong lưu phóng khoáng vung tiền như rác .
Rượu quá ba tuần, Thập Nhị lấy lý do liền tách khỏi vài vị cô nương muốn cùng hắn đi làm chuyện tốt, loạng choà loạng choạng đi đến nhà xí sau viện.

Uyển Nương sớm chờ ở hậu viện hẻo lánh, nơi này hầu như không có người đến, mấy tháng trước nàng vô ý phát hiện,ban nãy liền cùng Thập Nhị hẹn ở chỗ này.

Cũng không lâu lắm, liền nghe tiếng nói của nam tử say rượu vọng lại,nàng nghe liền biết là Thập Nhị.

Thập Nhị cẩn thận chú ý bốn phía, xác nhận không có người mới hướng đi về phía Uyển Nương .

"Chỉ biết năm đó Phó Thanh Thời xác thực thường để Trầm Bích bồi tiếp,trước đêm Trầm Bích đột nhiên biến mất thì đêm đó cũng là cùng Phó Thanh Thời cùng một chỗ còn lại liền hỏi không ra, các tỷ muội trong lâu biết được cũng không nhiều,ngoài ra còn có một việc có chút kỳ lạ.

Vào tháng mười trong lâu lại có tỷ muội mất tích tên gọi là Trọng Cẩm, quản sự chỉ nói là nàng đã xuất giá đi rồi, nhưng đêm trước còn bồi tiếp Hình bộ Thượng Thư Tống Chi Ngôn đại nhân.

Sự tình này là tỷ muội có giao hảo với nàng lén lút nói với ta, lời tuy như vậy nhưng ta suy đoán Trọng Cẩm e là đã chết rồi.Sau lưng Lãm Nguyệt Lâu so với bề ngoài thật sự dơ bẩn không thể tả, các tỷ muội tuy không biết rõ cụ thể sự tình, tuy nhiên đều có cảm nhận được một chút, chỉ là mọi người đều hiểu được không nên nói ra bên ngoài."
Nghe Uyển Nương nói xong, Thập Nhị cau mày gật gù, nói: "Được, ta chờ một lúc liền trở lại báo cáo điện hạ, ngài ở đây kính xin cẩn thận nhiều hơn."
Hai người vội vã nói xong liền một trước một sau rời đi, nhưng lại không hề biết ở trong một góc tối có một bóng người yểu điệu đem cuộc đối thoại của hai người thu hết vào trong tai, nhất thời trong lòng có suy nghĩ.
Buổi chiều trong thư phòng phủ Công chúa , tới gần ngày tết tuy rằng các nhà đều bận rộn nhưng Chu Cẩm Hà là Ung Ninh Công chúa nên cũng không nhiều thanh nhàn.

như thông lệ vào ngày hai chín sẽ là lễ tế tổ, trời vừa sáng nàng liền thay đổi triều phục tiến cung tế tổ, sau khi cùng Nhan Hậu tiếp kiến gia quyến trong nhà các đại thần thì đến tối muộn nàng mới trở về phủ,chỉ đơn giản dùng qua bữa tối, nhưng hôm nay cũng không như thường ngày sẽ đi trong viện để tiêu cơm mà lại hướng về Thiên viện đi.

Mặc nhi Phi Nhi sớm đã chuẩn bị tốt đồ vật nàng cần, chờ nàng tiến vào gian phòng liền lui đi ra đóng cửa lại canh giữ ở ngoài cửa.

Bên trong gian phòng được bày bố trang nhã đại khí giống như nơi ở của nam tử bình thường, có thể nhìn kĩ lại có mấy phần giống khuê phòng nữ nhi.Trong phòng không nhiễm một hạt bụi, nghĩ đến lúc nào cũng có người quét tước,ở một bên có bày dụng cuh để Tế Tự bên trên có một bài vị đơn giản, ghi "Bằng hữu Tiêu Trường An chi linh vị".

Linh vị như vậy thực sự không hợp quy củ, cũng không phải Chu Cẩm Hà mong muốn, nhưng có thể như thế nào đây?
Chu Cẩm Hà bày một loạt lễ vật Tế Tự xong nhưng vẫn quỳ gối trên bồ đoàn,nàng cũng không vội đứng lên trái lại khóe miệng cười mỉm lại nói ra những chuyện phát sinh gần đây giống như Trường An đang ở bên cạnh nàng.
"Ta thấy có mấy vị sĩ tử không tệ, kỳ thi mùa xuân năm sau nhất định có thành tích tốt.

Quốc Tử Giám cũng không thiếu tài tử như vậy vừa giúp thế lực ở trong triều của ta liền có thể lớn mạnh chút.

Aii, đáng tiếc Càn nhi còn cảm thấy ta đối xử tốt với hắn, nếu ngày sau xung đột vũ trang..." Chu Cẩm Hà bất đắc dĩ kéo kéo khóe miệng, nói: "Hoàng thất mà, từ xưa đều tránh không được huynh đệ tương tàn."
"Trường An, ta lần trước muốn nói với ngươi Tiêu Vô Định kia...!Bị thương tích khắp người cũng may còn được sư phụ nàng cứu, đáng tiếc ngươi không có vận khí như thế..." Chu Cẩm Hà lại nghĩ tới lúc mới nghe thấy tin dữ thì thấy Cố Nam Nhứ cho người đưa ngọc bội tới, đó là quà sinh thần nàng đưa cho Trường An,nàng từng nói cả đời sẽ mang theo.


Người truyền lời nói là đã phát hiện thi thể của một hài tử, nhưng trên người đã hoàn toàn không nhận dạng được chỉ có mãng bào Thế tử đã rách nát cùng vật trên người để xác nhận,đó là Tiêu Trường An.

Đồ vật nàng tặng Trường An từ trước đến giờ luôn quý trọng, nếu như không bỏ mình tất nhiên sẽ không vứt bỏ.

Chu Cẩm Hà tuy không muốn nhưng không thể không chấp nhận hiện thực.

Sau đó khi nàng lớn hơn một chút nàng cũng không chỉ một lần phái người điều tra nhưng đều là không thu hoạch được gì.

Dù đã qua nhiều năm như vậy, mỗi khi nhớ tới vẫn cứ không nhịn được mà rơi lệ.
Một lát sau, Chu Cẩm Hà hít sâu mấy cái để bình phục tâm tình, lau đi nước mắt trên mặt một lần nữa mỉm cười, đưa tay khẽ vuốt tên trên linh vị, lẩm bẩm nói: "Trường An...!Ta có phải nên thả xuống? Ngươi không ở đây nhưng ta còn phải sống sót...!Lão sư khuyên ta thương lấy người trước mắt...!Chỉ là bất luận thế nào, ngươi lúc nào cũng là độc nhất vô nhị trong lòng ta, đừng sợ, ta chắc chắn sẽ không quên ngươi,nếu như có kiếp sau nhất định ta phải tìm ngươi thật sớm,một khắc cũng không rời."
Một lúc lâu sau, Chu Cẩm Hà mới từ trong phòng đi ra, vừa ra tới Phi Nhi liền thông báo: "Điện hạ, Tề đại nhân phái người đến đưa tin."
Chu Cẩm Hà tiếp nhận vừa mở ra vừa hướng về thư phòng đi, Mặc nhi nhanh chóng tới giúp nàng phủ thêm áo choàng, cũng may Thiên viện cách thư phòng không xa rất nhanh liền đã đến.

Chu Cẩm Hà về chỗ ngồi vừa nhìn trong thư chỉ có ngăn ngắn mấy chữ: "Đã kết án, vô tội, năm sau tuyên án." Thấy thế, Chu Cẩm Hà cười lạnh một tiếng, nàng sớm đoán được sẽ như vậy, tiện tay đem tin đưa cho Mặc nhi.

Mặc nhi liền ở một bên đốt,lúc này lại nghe thấy bên ngoài có người bẩm báo: "Điện hạ, Thập Nhị trở về."
"Cho vào."
Thập Nhị mới thay quần áo trên người lúc đi Lãm Nguyệt Lâu hắn sợ mùi rượu cùng son phấn ảnh hưởng điện hạ, quỳ ở xa xa đem tình huống Uyển Nương nói bẩm báo rõ ràng.

Chu Cẩm Hà nghe xong liền nở nụ cười làm mấy người ở đây không rõ là làm sao.
"Chiêu này của Thừa tướng đại nhân đúng là mười lần như một, trước tiên có Phó Nham sau có Tống Chi Ngôn, không biết là còn có kỹ nữ vô tội chết hay không đây."
Tháng mười có chiêu này, Thừa tướng đại nhân cũng thật là mưu tính sâu xa, đã như thế Đồng nhi tất nhiên gặp bất hạnh rồi,nếu vậy thì phải từ bên trong Lục phủ bắt đầu mới được.


Nàng lúc này phân phó Mặc nhi mài mực viết thư, phân phó Thập Tam đưa đi cho Lục Duy Trinh.
Xong xuôi chính sự, Chu Cẩm Hà nhớ tới việc hai ngày trước nghiêng đầu hỏi Mặc nhi: "Đoản kiếm đã đưa đi chưa?"
"Đã đưa rồi, Tiêu Tướng quân nói nàng còn bệnh bất tiện không thể tới gặp điện hạ, chờ tốt hơn một chút sẽ đến gặp điện hạ cám ơn."
Này, không tệ a.

Công chúa đối với chuyện Tiêu Tướng quân nhận đoản kiếm lại không liều lĩnh ra ngoài, cử chỉ hết sức hài lòng, lại hỏi: "Nàng bệnh khỏe chưa?"
"Ta đã bắt xem mạch, nóng đã lui liền không có gì đáng ngại nữa, chỉ cần tĩnh dưỡng mấy ngày uống chút thuốc liền không sao.

Tiêu Tướng quân thân thể khỏe mạnh nên bị bệnh cũng khỏe rất nhanh."
Công chúa hài gật đầu,nàng nhìn sắc trời không còn sớm liền trở về phòng ngủ đi ngủ, ngày mai lại là một ngày bận rộn.
Bình thường giao thừa bách quan đều là ở trong nhà cùng người nhà đón giao thừa, chỉ là mỗi lần Trường Sa Vương vào kinh thì quan Tam phẩm trở lên sẽ vào cung.Các quan lớn còn mang người nhà cùng vào cung, quân thần nói chuyện vui vẻ không khí vô cùng náo nhiệt.

Chu Cẩm Hà trời vừa sáng đã vào cung cùng Chu Cẩm Càn đi vấn an Thừa Bình Đế và Nhan Hậu, sau đó lại là một loạt lễ tiết rườm rà thực sự mệt người, nàng ngồi lâu nên cũng lười ứng phó với một đám trưởng bối liền cùng Nhan Hậu Cố Nam Nhứ nói nhỏ mang theo Đoạn Trường Ninh hai người "Trốn" đi ra ngoài, tiểu cô nương còn cố ý nghịch ngợm hướng về Chu Cẩm Càn lén lút làm quỷ mặt,nàng nhìn ra hắn đang hâm mộ nhưng lại không thể biểu lộ, trên mặt thì thực hiện hết lễ tiết nhưng tâm sớm không biết phi đi đến đâu rồi.
Bây giờ còn có thứ đáng xem chính là vườn mai, Chu Cẩm Hà mang Đoạn Trường Ninh lên kiệu phân phó hướng về mai viên đi.

Tiểu cô nương luôn yêu thích kề cận người khác, bình thường nàng kề cận mẫu phi vào lúc này liền kề cận Chu Cẩm Hà, ôm cánh tay của nàng líu ra líu ríu hỏi liên tục.

Chu Cẩm Hà cũng không cảm thấy phiền, mỉm cười từng cái trả lời nàng.
"Cẩm nhi tỷ tỷ, ngài có thể mang Ninh nhi đi tìm Tiêu Tướng quân chơi được không?"
Chu Cẩm Hà không nghĩ tiểu cô nương sẽ nói câu này, thấy buồn cười, hỏi: "Làm sao? yêu thích nàng như vậy sao?"
"Hì hì, " tiểu cô nương hơi có chút thật xấu hổ uốn éo, đầu tựa ở trên cánh tay nàng, dùng mắt to như nước trong veo nhìn nàng, le lưỡi một cái, nói: "Ninh nhi cũng chẳng biết vì sao, thấy Tiêu Tướng quân liền cảm thấy thân cận, mẫu phi nói nếu tỷ tỷ lớn lên cũng sẽ là Đại Tướng quân mặc áo giáp, Ninh nhi cảm thấy tỷ tỷ nếu còn thì cũng sẽ như Tiêu Tướng quân vậy."
Chu Cẩm Hà cười chỉ trỏ cái trán nàng, nói: "miệng lưỡi lanh lợi ." Nàng đảo mắt nhìn về phía phương xa trên mặt tuy vẫn là cười nhưng ý cười trong mắt lại theo khói bếp ở xa xa lượn lờ bay lên tan thành mây khói.

Nàng đột nhiên nhớ tới lần đầu gặp gỡ Tiêu Vô Định cũng cảm thấy, nàng giống như Trường An.
Đã đến vườn hoa mai, xa xa liền thấy Hồng Mai bạch mai hoà lẫn, đã có không ít hoa nở có mùi thơm thoang thoảng mơ hồ bay đến, thấm ruột thấm gan.


Tiểu cô nương tính tình hoạt bát, tuy rằng ngày thường ở trước mặt người ngoài phải khép nép mười phần nhưng vào lúc này cũng không người ngoài, liền oa một tiếng mừng rỡ chạy đi,nàng mặc áo khoác trắng thuần nhảy nhót nhanh nhẹn như một con thỏ nhỏ.

Chu Cẩm Hà không thể làm gì khác hơn là cho người theo sát nàng sợ nàng bị ngã, chính mình chậm đi phía sau.

Mấy ngày nay đến người đến mai viên không nhiều, tuyết đọng dày đặc không bị dẫm lên, lúc này dưới chân Chu Cẩm Hà phát ra tiếng sột xoạt theo từng bước chân.

Nàng nhớ tới những năm ở Trường Sa rất ít có tuyết rơi cùng khỏi nói tới là tuyết đọng nhiều như vậy , mỗi lần vào ngày tuyết rơi Trường An đều sẽ cao hứng ở lai bên ngoài rất lâu, nàng tuy không giống Trường Ninh nhảy nhót như vậy nhưng cũng cao hứng đến cực điểm.
Đoạn Trường Ninh vui chơi chạy qua lại mấy cây mai, tiếng cười như chuông bạc.

Chu Cẩm Hà nghe được cũng mỉm cười, gọi nàng: "Chậm một chút, đừng để bị ngã!"
Đoạn Trường Ninh xa xa đáp một tiếng lại chạy ra rừng mai,lúc này đã đến vùng đất trống ở giữa còn có đình, bỗng nhiên thấy bên trong có một bóng người khoác áo màu xanh lam,nàng mừng rỡ kêu một tiếng: "A!" bước chân ngắn tăng nhanh tốc độ chạy tới, nhưng không nghĩ dưới chân trượt đi liền bị ngã vào trong tuyết.
Tiêu Vô Định ở trong đình yên tĩnh thưởng hoa, bỗng nhiên nghe thấy động tĩnh liền biết là Đoạn Trường Ninh cùng Chu Cẩm Hà tới.

Nghe thấy tiếng cười suиɠ sướиɠ của Đoạn Trường Ninh, nàng lúc này liền muốn rời đi nhưng nếu là giờ khắc này rời đi,nhất định sẽ làm Chu Cẩm Hà khả nghi,nàng đang do dự thì đứa bé kia đã chạy ra khỏi rừng mai hướng về bên này.
Thấy nàng bỗng nhiên bị ngã xuống đất, Tiêu Vô Định theo bản năng liền đứng lên chân trái mới hơi nhấc lên lại hạ xuống, dừng một chút nàng lại bước lên, trong lòng thầm mắng chính mình một tiếng.
Đoạn Trường Ninh cả người nằm trên mặt đất, tuyết lạnh lẽo dán vào mặt, nàng chỉ cảm giác cả người mình đều bị vùi trong tuyết tuy không thấy đau, nhưng bị ngã trước mặt Cẩm nhi tỷ tỷ Tiêu Tướng quân cùng nhiều nô tài như vậy cũng thật mất mặt, tiểu cô nương oan ức viền mắt đỏ lên, hận không thể tìm cái khe nứt mà chui xuống,thấy vậy,nàng liền nằm ở đó không nhúc nhích.

Bỗng nhiên có một đôi tay ấm áp nhấc nàng lên lại nhẹ nhàng lau đi tuyết dính trên mặt nàng.

Đoạn Trường Ninh vốn tưởng là cung nhân nhưng không nghĩ người này lại là Tiêu Tướng quân,người lúc nãy nàng tâm tâm niệm niệm muốn gặp .
Tiêu Vô Định đến cùng vẫn là tiến lên dỡ nàng dậy, lau đi tuyết trên mặt, thấy nàng con mắt ửng đỏ, trong lòng bất đắc dĩ than thở, hành lễ nói: "Tham kiến Quận chúa, Quận chúa bị đau ở đâu?"
"Tiêu Tướng quân miễn lễ." Đoạn Trường Ninh lắc lắc đầu, đem nước mắt lại nín trở lại, quay đầu thấy Chu Cẩm Hà lại đây, sợ bị nàng mắng liền xẹp xẹp miệng ủy khuất nói: "Cẩm nhi tỷ tỷ..."
Thấy nàng dáng dấp kia, Chu Cẩm Hà xì một tiếng cười xoa xoa mặt nàng, nói: "Được, bây giờ mới thật sự là thỏ, đau ở đâu?"
"Không có, tuyết mềm mại, không đau..."
Chu Cẩm Hà dở khóc dở cười, tiểu cô nương này cảm thấy mình thích mắng người sao?"Được rồi, đừng giả bộ đáng thương nữa ta không mắng ngươi, chỉ là ngã một lần thì hãy rút kinh nghiệm, câu nói này có từng nghe qua?"
"Dạ! Ninh nhi nhớ kỹ!" Vừa nghe Cẩm nhi tỷ tỷ nói không mắng nàng, Đoạn Trường Ninh lại khôi phục tinh thần gật gù, quả thực không chạy nữa.