Vô Định Trường An

Chương 67: Chương 67





Tiến vào cửa thành, tướng sĩ thủ thành liền theo ánh trăng thấy xa xa có người cưỡi ngựa chạy tới, bận bịu thông báo thống lĩnh: "Đại nhân! Có người đến !"
"Hu!" Tiêu Vô Định ghìm lại Tuyệt Địa, hôm nay ánh trăng rất sáng không cần đem theo đuốc cũng có thể một đường chạy băng băng, nàng rất nhanh liền đã đến cửa thành.

tướng sĩ thủ thành ở trên thành lầu hướng dưới hô: "Người tới là người phương nào? ! Ban đêm vào được thành, không biết ư!"
"Ta là Trấn Bắc Tướng quân Tiêu Vô Định, có chuyện quan trọng cần bẩm báo bệ hạ, mau chóng mở cửa!" Tiêu Vô Định mặt không đỏ tim không đập, đàng hoàng trịnh trọng nói hưu nói vượn.
Tướng sĩ thủ thành cũng biết việc Tiêu Vô Định lĩnh binh xuất chinh, vừa nghe nàng nói như vậy thì hai mặt nhìn nhau, quy củ là quy củ, nhưng nếu trì hoãn đại sự ai cũng đảm đương không nổi, không thể làm gì khác hơn là tra xét lệnh bài của nàng rồi cho nàng vào thành.

Tiêu Vô Định mặt không hề cảm xúc thu lệnh bài, xoay người lên ngựa, vừa kéo roi ngựa,một mạch chảy thẳng đến phủ Ung Ninh Công chúa .
bên trong phủ Công chúa, Mặc nhi Phi Nhi thấy điện hạ một bộ buồn bã ỉu xìu, hai mặt nhìn nhau nghĩ một lát, cuối cùng vẫn là đánh bạo tiến lên: "Điện hạ, nhàn rỗi như vậy không bằng đi ra ngoài đi dạo chút đi?"
Chu Cẩm Hà nhàn nhạt liếc các nàng, lại ngẩng đầu nhìn vầng trăng kia, nghĩ đến đây vẫn là Nguyên tiêu đầu tiên từ khi nàng xuất cung, từ khi phụ hoàng xưng đế nàng ở trong hoàng cung liền chưa từng gặp qua Nguyên tiêu dân gian náo nhiệt.

Như vậy nghĩ, nàng hơi thở dài, đứng dậy hướng về tẩm điện đi: "Cũng được, hiếm thấy Nguyên tiêu, thay y phục rồi đi ra ngoài nhìn một chút."
Mặc nhi Phi Nhi trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội đi theo nàng đi về tẩm điện.

Phi Nhi đem bộ y phục lần trước Chu Cẩm Hà chọn lấy ra giúp nàng thay y.

Mặc nhi thì thay nàng gài trâm lại nhàn nhạt trang điểm một chút, nhìn Điện hạ minh diễm trong gương đồng chỉ có thể thầm than trong lòng.


Tiêu Tướng quân không có phúc được thấy dánh dấp điện hạ xinh đẹp như vậy a.

Thu thập thoả đáng, người trong gương là hào quang cảm động cùng một bộ Hồng Y nhưng cũng chưa hòa tan được khí tràng lạnh nhạt của nàng, Chu Cẩm Hà trong con ngươi đều không mang theo nửa điểm ý cười, lạnh nhạt nói: "Đi thôi."
Chủ tớ ba người vừa lên xe ngựa mới ra cửa phủ, Chu Cẩm Hà bỗng nhiên nghe thấy có tiếng vó ngựa có chút quen thuộc, trong lòng nàng hơi động, phân phó: "Ngừng lại." Ra hiệu Phi Nhi xốc một bên mành lên rồi nhìn lại phía sau, lúc này liền sửng sốt:người kia thân mang huyền giáp dưới ánh trăng cưỡi một thân ngựa trắng chạy băng băng mà đến, không phải Tiêu Tướng quân người mà nàng tâm tâm niệm niệm thì là ai ? Chu Cẩm Hà viền mắt bỗng nhiên đỏ lên, chỉ cảm thấy tâm tình lúc nãy còn trống rỗng nhất thời liền bị lấp đầy, ấm áp.

Không lâu sau, Tiêu Vô Định liền đã đến ngừng ngựa bên cạnh, tung người xuống ngựa đến một bên cửa sổ xe, còn một thân khí thô nhưng vẫn làm nổi lên một vệt nụ cười Chu Cẩm Hà quen thuộc, hỏi: "Không biết là ta còn có vinh hạnh cùng điện hạ du ngoạn hay không?"
Chu Cẩm Hà ra hiệu Phi Nhi đem mành thả xuống, lúc này mới nở nụ cười, Mặc nhi Phi Nhi nhìn chỉ cảm thấy giống như băng sơn Tuyết Liên đột nhiên tỏa ra vậy, liền ngay cả thiên địa cũng vì đó mà thất sắc.

Hai người rất thức thời từ trong xe ngựa đi ra, để Tiêu Tướng quân đi vào,còn chính mình thì ngồi ở trên càng xe, phân phó phu xe hướng về phía Tây thị.
Tiêu Vô Định tiến vào xe ngựa, thấy dáng dấp Chu Cẩm Hà như vậy, không khỏi có chút sửng sốt,nhưng nàng lại nghĩ đến có lẽ Công chúa giận nàng, mới phục hồi tinh thần lại rồi đến bên người nàng ngồi xuống, ho nhẹ hai tiếng che giấu thất thố lúc nãy.
Chu Cẩm Hà nhìn trên trán nàng còn có mồ hôi, có lẽ là một đường vội vàng đến đây, liền cầm khăn tay rất tự nhiên thay nàng lau, hỏi: "Làm sao lúc này còn trở về?"
Tiêu Vô Định hưởng thụ đãi ngộ,ánh mắt cùng trong lòng đều là Công chúa điện hạ, cười nói: "Ta cùng tướng sĩ thủ thành nói, có việc gấp bẩm báo bệ hạ, bọn họ liền cho ta tới."
Lại còn đánh trống lảng sao.

Chu Cẩm Hà thấy nàng không đáp, cũng không hỏi, trái lại sẵng giọng: "Ngươi liền không sợ phụ hoàng trách cứ?"
"Ta là tuân theo bệ hạ giáo huấn, nên cùng điện hạ ở chung." Tiêu Vô Định lẽ thẳng khí hùng, chính là có báo lên nàng cũng không sợ, Thừa Bình Đế không đến nỗi bởi vì nàng tìm đến Công chúa điện hạ sẽ xử phạt nàng đâu chứ..
Chu Cẩm Hà thấy nàng có dáng vẻ ấy, xì một tiếng nở nụ cười, Tiêu Tướng quân vô lại cũng thật đáng yêu.


Tiêu Vô Định quan sát Chu Cẩm Hà tỉ mỉ, thấy nàng y phục như vậy thì một bên vui mừng vì mình đến kịp để không bỏ qua phong thái tuyệt hảo của nàng, một bên lại ảo não, chính mình thì ăn mặc một thân áo giáp đến , xem ra lạnh như băng không một chút nào xứng đôi.
"Ta kỳ thực, ngày hôm trước đến chỗ sư tỷ tìm được một bộ cẩm bào đỏ sậm, còn muốn mang cùng cây trâm huyết phách ngươi đưa..." Nói xong, Tiêu Vô Định cúi đầu khẽ c ắn môi dưới, một bộ không cam lòng,lộ ra một tư thái nữ nhi hiếm thấy trêu đến Chu Cẩm Hà trong lòng đều hóa thành một vũng nước, cười nắm chặt tay nàng, ôn nhu nói: "Như vậy cũng rất tốt, ngươi mặc áo giáp cũng rất ưa nhìn."
Được điện hạ an ủi Tiêu Tướng quân nghĩ lại xoắn xuýt cũng là không có ý nghĩa, cũng không nghĩ quá nhiều liền nắm chặt tay nàng, nên quý trọng thời gian quý hiếm này mới đúng .
Không lâu lắm đã đến Tây thị, Tiêu Vô Định trước tiên xuống xe ngựa đem giai nhân dìu xuống, nhân cơ hội liền không buông tay, nắm tay nàng đi vào.

Một đám người hầu đi theo phía sau xa xa hai người, tận lực không đi quấy rối.

Hai người khí chất đều là tuyệt hảo, huống hồ Tiêu Vô Định còn mặc áo giáp, trong khoảng thời gian ngắn đúng để không ít người chú ý đến, Tuy nhiên Đại Tấn dân phong cởi mở nên ở trên phố lớn nam nữ tay trong tay cũng không ít, hai người cũng không thèm để ý đến ánh mắt tò mò của mọi người.

Tiêu Vô Định trái lại đem tay nàng càng nắm chặt hơn một chút, làm như ở đây tuyên thệ chủ quyền vậy.

Chu Cẩm Hà cảm nhận được động tác của nàng, khẽ mỉm cười hướng về nàng bên kia nhích lại gần hơn.
Hai người tuổi tuy không lớn, tâm trí so với bạn cùng lứa tuổi lại trưởng thành hơn không ít, nhìn trên đường náo nhiệt cũng chỉ là mỉm cười nhìn, cũng không có ý nghĩ sẽ đi vào tham gia chút náo nhiệt.

Cùng với đám người tiến vào xem chút đồ vật không tính là mới mẻ, các nàng tình nguyện lẳng lặng ở bên nhau như vậy.


Hai người liền như vậy lẳng lặng đi theo đường phố, không lâu lắm đã đến bờ sông, có không ít người ở đây thả hoa đăng.

Chu Cẩm Hà kéo kéo Tiêu Vô Định làm cho nàng dừng lại, Phi Nhi liền lập tức theo tới.
"Điện hạ."
"Đi mua hoa đăng đi."
"Vâng." Phi Nhi đáp một tiếng, rất nhanh liền mua hoa đăng trở về, Chu Cẩm Hà dắt Tiêu Vô Định đến bờ sông, từ trong tay Phi Nhi tiếp nhận hoa đăng đã nhen lửa,nàng buông tay Tiêu Vô Định ra, cùng với người chung quanh đem hoa đăng thả vào giữa sông, hai tay tạo thành chữ thập nhắm mắt ước nguyện.

Ước rằng: "nàng đi thuận buồm xuôi gió, thuận lợi phá địch, bình an sớm ngày chiến thắng trở về".
Tiêu Vô Định đem tất cả những thứ này đặt ở trong mắt, khóe miệng ngậm lấy ý cười, điện hạ từ trước đến giờ luôn ôn nhu như vậy.

Tiêu Vô Định tâm trạng hơi động, bước chân hơi chếch lên đến phía sau Chu Cẩm Hà liền đưa tay ôm eo nàng, đây là lần đầu tiên các nàng ôm ấp kể từ lần chân chính xác định quan hệ kia.

Nàng so với Chu Cẩm Hà cao hơn,lúc này nàng hơi cúi thấp đầu, ở bên tai nàng khẽ nói: "Chờ ta trở lại." (trời ơi,..xỉu)
Khí tức ấm áp phả vào tai trắng mịn tinh xảo của Chu Cẩm Hà .nhưng nàng cũng không rảnh bận tâm tê dại kia, bởi vì một câu nói này nàng liền đỏ cả vành mắt.
"Chờ ta trở lại." Câu nói này, Trường An cũng đã nói,sáng sớm ngày ấy đang cùng nàng từ biệt,ôm ấp ấm áp cùng ngữ điệu quen thuộc giống như việc chỉ mới phát sinh hôm qua đây thôi, nhưng nàng rốt cuộc cũng không có trở về, phụ vương nàng cùng mười vạn đại quân cùng chôn thây tại chiến trường chém gϊếŧ máu tanh.
Nàng nhịn xuống nước mắt đang trực trào, cực lực đè x uống thanh âm nghẹn ngào, như không có chuyện gì xảy ra nói: "Ngươi phải sớm trở về, bằng không ta có mới nới cũ, tất nhiên sẽ quên ngươi."
Nàng là có mới nới cũ thì cõi đời này liền không có người thâm tình.

Tiêu Vô Định biết nàng nhớ tới việc năm đó, trong lòng hổ thẹn không ngớt, nhưng lại không cách nào nói với nàng chân tướng, không thể làm gì khác hơn là ôm chặt nàng, càng thêm ôn nhu, nhẹ giọng nói: "Đây là tất nhiên, ta chắc chắn mau chóng trở lại, ta còn nợ nàng một bữa thịt nướng đó, chờ trời thu ta liền trở về rồi chúng ta đi săn thú ,được không?"
Chu cẩm Hà nghe vậy, nước mắt cuối cùng cũng không nhịn được nữa, theo gò má chảy xuống nhưng vẫn cứ giả vờ lạnh nhạt: "Ta nhớ kỹ ,nếu ngươi nuốt lời, ta sẽ không tha cho ngươi!"

"Ừm, mặc cho nàng xử trí." Tiêu Vô Định giờ khắc này chỉ muốn đem Chu Cẩm Hà biến thành một con thỏ nho nhỏ, đến chỗ nào đều có thể mang theo mới được, trong kinh này nhiều người mơ ước điện hạ như vậy, thả điện hạ ở trong bầy sói như vậy nàng há có thể không lo lắng? Tiêu Vô Định bất đắc dĩ thở dài, đem Chu Cẩm Hà xoay lại chăm chú ôm vào trong ngực,nhẹ hôn một cái lỗ tai của nàng, cực điểm ôn nhu.
Chu Cẩm Hà đem đầu vùi vào bả vai nàng,áo giáp lạnh lẽo ôm cũng không thoải mái, nàng giơ tay ôm lấy eo nàng, cũng không phải là mềm mại tinh tế .Nàng bất mãn chu mỏ, nức nở nói: "Vào lúc này, ta lại không thích ngươi mặc áo giáp."
Trêu đến Tiêu Vô Định không nhịn được cười, khẽ vuốt tóc dài đen nhánh của nàng, ôn nhu nói: "Vậy lần sau thay đổi thường phục lại ôm nàng."
Làm sao lúc này lại không phải cái đầu gỗ như ngày thường đây? Chu Cẩm Hà bất mãn gõ gõ khôi giáp cứng rắn, hừ nhẹ nói: "Ngươi phong hàn còn chưa khỏi hẳn nên chú ý chút, đừng đến lúc đó còn chưa tới chiến trường thì đã bị bệnh, còn có trên chiến trường cũng chú ý chút, đừng để bị thương..."
"Ừm, ta sẽ, ta làm sao cam lòng để nàng lo lắng đây? Nàng ở kinh thành cũng phải bảo trọng,nếu như có vấn đề liền tìm sư tỷ hỗ trợ, không cần khách khí với nàng." Tiêu Vô Định mỉm cười, ôn nhu dặn nàng rất nhiều.
Một đường hồi phủ, hai người vẫn chưa lên xe mà nắm tay chậm rãi đi, chỉ là bước chân dù chậm nhưng cũng sẽ có lúc đến.

Mắt nhìn tấm biển "phủ Ung Ninh Công chúa" xuất hiện ở trước mắt, Chu Cẩm Hà do dự mãi, khẽ cắn răng nắm tay nàng bước nhanh đi rất nhanh liền đã đến trước cửa.
"Được rồi, ta đã đến ngươi mau mau hồi phủ đi, sáng sớm ngày mai còn phải dậy sớm, không còn mấy canh giờ để nghỉ ngơi." Nàng lúc nãy đã khóc nên con mắt còn hồng hồng.

Tiêu Vô Định nhìn thấy vậy ánh mắt đầy vẻ đau lòng, đưa tay khẽ vuốt con mắt sáng ngời kia, ôn nhu nói: "Thời gian sau này ta không ở đây thì đừng khóc, được không?" Ta không có cách nào ôm nàng, không có cách nào an ủi nàng.
Một câu nói này, rất nhanh lại đem nước mắt của Công chúa thật vất vả mới nuốt trở lại một lần nữa chảy ra, Chu Cẩm Hà âm thầm ảo não, làm sao hôm nay mình thất thố như thế chứ, nàng vội thả lỏng tay nàng ra ,nói: "Đi mau, ta mệt rồi phải hồi phủ đi ngủ."
"Được." Tiêu Vô Định trên mặt mang theo sủng nịch cười, lùi lại phía sau mấy bước, đứng dưới bậc thang ngẩng đầu nhìn nàng: "Nàng vào đi."
Chu Cẩm Hà lắc lắc đầu, ngữ khí kiên định không thể nghi ngờ: "Ngươi đi trước."
Thấy nàng như vậy, Tiêu Vô Định không thể làm gì khác hơn là tiếp nhận găng tay từ trong tay gã sai vặt một lần nữa mang theo, vươn mình lên Tuyệt Địa, mỉm cười cười nói: "Chờ ta trở lại." Liền vừa kéo roi ngựa vừa hướng cửa thành chạy đi.
Chu Cẩm Hà yên tĩnh đứng ở đó nhìn theo nàng biến mất ở góc đường, mới xoay người trở về phủ.
Tiêu Vô Định, nếu ngươi dám không trở lại, cho dù phải đuổi tới âm tào địa phủ, cũng tuyệt tha cho ngươi!
-------------------------
Đến đây mình sẽ thay đổi cách xưng hô của Vô Định, còn Cẩm Hà thì vẫn vậy .Nhưng tướng quân chỉ ôm thôi là hơi buồn nha ????????????