Vô Định Trường An

Chương 81: Chương 81





Được hơn tháng kể từ khi ở Tây Bắc lạnh lẽo về kinh thành.

Vào đầu tháng 3, Tiêu Vô Định cùng ba vạn Định Bắc Quân còn lại cuối cùng cũng trở lại kinh thành.

Đến dịch quán gần kinh thành nhất thì sắc trời đã tối, Tiêu Vô Định để các tướng sĩ dựng trại đóng quân, ngày mai đi gần nửa ngày nữa liền có thể vào kinh, các tướng sĩ một đường gian lao bây giờ rốt cục cũng thả lỏng không ít, cười cười nói nói rất là hòa hợp.
Tiêu Vô Định rất muốn trộm đạo vào thành gặp gỡ người ngày nhớ đêm mong ,một đường đi tới càng gần kinh thành nhớ nhung liền càng bức thiết, hận không thể bỏ lại đại quân còn mình thì giục ngựa hồi kinh trước, chỉ có điều cũng chỉ có thể nghĩ như vậy , vó ngựa vẫn không có dạt ra khỏi đội ngũ, quy củ theo đại quân bước tiến chậm rãi.

Chỉ là đến lúc nàng đem A Sử Na Cát Nhi cùng một đám tướng sĩ đều dàn xếp tốt thì đã không còn sớm, lại không nói đến việc phải chạy tới chạy lui, mà cũng không thể tiến vào thành.

Tiêu Vô Định bất đắc dĩ than thở một tiếng, không thể làm gì khác hơn là nhận mệnh trở về phòng, chuẩn bị rửa mặt nghỉ ngơi sáng sớm ngày mai lại về kinh thành sau.

Huống hồ một đường phong trần mệt mỏi này nàng cũng không kịp tắm rửa một phen, nàng thật không muốn lôi thôi như vậy đi gặp điện hạ.
Tiến vào gian phòng trong dịch quán đã được chuẩn bị , trên bàn bày một bao quần áo, Tiêu Vô Định mở ra nhìn , tất cả đều là bình bình lon lon, còn có một tờ giấy cùng một bao cánh hoa.

Nàng mở ra nhìn, là nàng trâm hoa tiểu Khải quen thuộc , bên trên viết cách dùng của những bình lon kia, cuối cùng còn có một câu: "Điện hạ cũng chỉ sử dụng như thế, tất cả tiêu tốn đều khấu trừ trong hoa hồng ." Tiêu Vô Định mỉm cười lắc lắc đầu, sư tỷ đây là sợ mình lôi thôi không ra hình thù gì làm nàng cùng điện hạ sợ sao? Nàng tiện tay mở ra những bình bình lon lon ngửi một cái, nhớ tới thời gian ở Thần Y Cốc từng nhìn thấy một quyển thư tịch chuyên ghi chép những thánh vật dưỡng nhan trong thư phòng, nàng biết đống này quả nhiên không phải vật phàm, lập tức lại nghĩ tới sư tỷ nói chia tổn thất từ hoa hồng, bỗng nhiên một trận thịt đau, cái kia nhiều lắm thiếu bạc a...!Tiêu Tướng quân bĩu môi, nàng bình thường cũng không cần, dùng qua lần này sau có thể không trả lại sư tỷ, cứ thiếu chút tiền cho nàng đi.

Lời tuy như vậy, nàng vẫn thật cao hứng cầm chồng bình bình lon lon kia hướng về sau tấm bình phong , trong thùng nước tắm đã chứa đầy nước nóng, nàng cũng muốn nhân cơ hội này trị thương một hồi, bằng không ngày mai điện hạ thấy lại làm nàng đau lòng thì thật không tốt.
Tính ra, hơn một năm nay nàng cũng không có cơ hội tắm kỹ càng một cái.

Tiêu Vô Định đem bao cánh hoa rải vào trong nước rồi cởϊ qυầи áo bước vào dục dũng, cảm thụ nước nóng vây quanh toàn thân xua tan lạnh giá cùng uể oải, thư thích thở dài một tiếng,cảm giác như có sư tỷ ở đây giúp xoa bóp vai vậy.
Nàng đang ngâm, chợt nghe thấy có tiếng gõ cửa, bên ngoài là Vương Hấp Nhạc âm thanh có chút không dễ chịu : "Tướng quân, có người tặng đồ cho ngài."
Tặng đồ? Tiêu Vô Định đầu óc mơ hồ,đồ vật sư tỷ đã đưa qua, lẽ nào là điện hạ? Không thể nào?
"có nói là người phương nào không ?"
"Không có, chỉ nói cho ngài."
"Ta biết rồi , ngươi đặt ngoài cửa đi, ta tắm rửa xong lại lấy."
"Được , vậy ta thả ngoài cửa, Tướng quân sớm chút nghỉ ngơi aa." Dứt lời, Vương Hấp Nhạc thở phào nhẹ nhõm liền tay không đi về.

Tiêu Vô Định ngâm mình ở trong thùng nước tắm nhẹ nhắm mắt lại,lưng tựa vào thành bồn tắm , mặc kệ có chuyện gì,bây giờ nàng mệt đến không được, ai cũng không thể quấy nhiễu nàng tắm được .
Nhắm mắt lại nàng liền có chút mệt mỏi, dựa vào dục dũng ngủ quên lúc nào không hay.

Mơ mơ màng màng, cảm thấy có một đôi tay mềm mại ấm áp khẽ vuốt lên vai nàng nhẹ nhàng bóp, cường độ vừa đúng.


Tiêu Vô Định chỉ nghĩ là mình đang nằm mơ, lúc nãy còn nghĩ đến mà vào lúc này liền mơ thấy, nàng an tâm hưởng thụ, chỉ là nghĩ đi nghĩ lại đột nhiên cảm giác thấy không đúng,nàng bỗng nhiên tỉnh táo lại,xúc cảm trên vai kia vẫn cứ rõ ràng.

Đây đâu phải nằm mơ, rõ ràng chính là thật sự có người.

Tiêu Vô Định mở mắt ra cũng không dám manh động, không biết người đến là ai.
cảm nhận được bả vai nàng bỗng nhiên cứng ngắc liền biết nàng tỉnh rồi, Chu Cẩm Hà khẽ mỉm cười , mở miệng: "Là ta."
Cái gì? ? ? ! ! ! Tiêu Vô Định nghe vậy, toàn bộ thân thể càng cứng ngắc, suýt chút nữa bị dọa sợ, làm sao điện hạ đột nhiên đi vào đây , trọng điểm là nàng còn đang tắm a! Không đúng, nàng đi vào mà mình còn không phát hiện, nhất định là tiểu tử Vương Hấp Nhạc kia đồng lõa cố ý đến nói chuyện cùng nàng để cho điện hạ lén vào rồi !
Tiêu Vô Định tuy rằng kinh hỉ Chu Cẩm Hà đến , nhưng vừa nghĩ tới tình cảnh của chính mình giờ khắc này , mặt nhất thời hồng như tôm luộc , nàng nghĩ cũng còn may là lúc nãy đã rải cánh hoa, nếu không thì sẽ thật lúng túng aa...
Chu Cẩm Hà cũng có chút ngượng ngùng nhưng nhìn nàng sốt sắng như vậy, bỗng nhiên nở nụ cười, động tác trên tay tiếp tục, cười hỏi nàng: "Sợ cái gì? Ta cũng sẽ không ăn ngươi."
Ngài muốn ăn ta ta cũng không sợ aa...!Tiêu Vô Định trong lòng yên lặng oán thầm, thực sự là thiên đạo luân hồi, trời xanh không bỏ qua ai...!Khi còn bé lơ đãng gặp được nàng tắm rửa, vào lúc này lại như vậy, quả thật là không phải không báo mà là thời điểm chưa tới mà thôi...!Tiêu Vô Định yên lặng cúi thấp xuống hơi co lại, kể cả cằm cũng vùi vào trong nước.
Trên tay bỗng nhiên không nắm được bờ vai trắng mịn kia, Chu Cẩm Hà nhìn thấy động tác của người trước mắt thì nổi lên một trận buồn cười, đưa tay nhẹ véo lỗ tai nàng cười nói: "Ngươi rải nhiều cánh hoa như vậy , ta cái gì cũng nhìn không thấy, thẹn thùng cái gì? Lên đây ta xoa bóp cho ngươi ."
Lần trước nàng lơ đãng đụng tới lỗ tai thì cả người Tiêu Vô Định đã có một trận tê dại, huống hồ giờ khắc này tai đều ở trong tay nàng, cả người Tiêu Vô Định đều muốn nhũn ra, không thể làm gì khác hơn là đầu hàng đi lên, yếu ớt nói: "Nàng buông tai ta ra..."
Tiêu Tướng quân thẹn thùng như vậy, vẫn là không nên đùa nàng.


Công chúa điện hạ cười tủm tỉm buông lỏng tay, đưa tay lấy những cánh hoa đỏ tươi ở trên bả vai xuống, bỗng nhiên nghĩ, Tiêu Tướng quân trắng như thế, trên người mà có điểm hồng thì thật là đẹp mắt...
Một lát sau, Tiêu Vô Định mới rốt cục thanh tĩnh lại mà hưởng thụ đãi ngộ,nàng nhắm mắt mỉm cười , niềm vui bất ngờ này thực sự rất có lợi.

Nàng hưởng thụ như vậy nhưng Công chúa điện hạ thì không.

Tiêu Vô Định nguyên bản đã gầy, hơn một năm nay dằn vặt lại càng gầy đi không ít,xương vai nổi lên rõ ràng, Công chúa nhìn thấy vậy liền một trận đau lòng, ngừng lại động tác trên tay, một cái tay vòng qua trước vây quanh cổ của nàng rồi cả người tựa vào lưng nàng, một lúc lâu không nói.
Tiêu Vô Định cảm nhận được sự đau lòng của nàng, chỉ cảm thấy nếu có khổ cực hơn cũng không đáng kể, đưa tay ôm cánh tay của nàng, ôn nhu nói: "Ta đã trở về."
Chu Cẩm Hà ôm nàng cảm thụ nhiệt độ, khóe miệng khẽ nhếch, đáp nhẹ: "Ừm."
Cuối cùng Tiêu Tướng quân vẫn không thể nào dùng chồng bình bình lon lon kia, mỹ nhân đang ở trước mặt, ai còn tâm tư mà đi dằn vặt cái đống kia chứ? Chu Cẩm Hà lui ra để Tiêu Vô Định đổi lại y phục, chờ nàng đi ra liền cười hướng nàng vẫy tay, nói: "Đến đây, ta lau tóc cho ngươi ." Tiêu Vô Định nhìn thấy cửa sổ mở liền biết là Viêm Vệ đưa nàng ấy đi vào từ chỗ này ,Tiêu Vô Định thuận theo đến nàng bên cạnh người ngồi xuống, Chu Cẩm Hà cầm khăn cẩn thận thay nàng lau tóc, hai người cùng nói chuyện phiếm, yên bình mà mỹ hảo.
"Ta thấy,tên Hoàn Tử kia ném đi Công chúa phủ được rồi, lúc trước ở Đột Quyết còn uy hϊếp ta là phải viết thư cáo trạng cho nàng." Nhớ tới tháng ngày bị uy hϊếp , Tiêu Vô Định hừ nhẹ hai tiếng,chờ hồi kinh phải tính sổ mới được .
"Ngươi đây chính là chó cắn Lã Động Tân* không nhìn được lòng tốt, được thôi , để hắn đi Công chúa phủ, ta đang không biết ban thưởng hắn như thế nào ." (*Không hiểu được lòng tốt người khác )
Nghe vậy, Tiêu Vô Định bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Ai, điện hạ thu mua lòng người a, mạt tướng bái phục chịu thua."
Vào lúc này còn biết cùng với nàng ầm ĩ, Chu Cẩm Hà bóp một cái vào eo nàng, cười mắng: "Còn ở trước mặt ta càu nhàu , tránh ra, không lau cho ngươi."
Tóc nàng cũng đã sắp khô rồi, Tiêu Vô Định cười hì hì đứng dậy kéo nàng đến bên giường ngồi xuống, từ phía sau lưng ôm nàng vào lòng, đem đầu vùi vào cần cổ trắng nõn kia, lẩm bẩm nói: "Để ta ôm một cái."
Chu Cẩm Hà thuận theo ngả vào trong lòng nàng,nhắm mắt lại, hai người không tiếp tục nói nữa,cực kỳ quý trọng thời khắc này.
Một lúc lâu, Chu Cẩm Hà nghiêng đầu liếc nhìn ngoài cửa sổ, trăng đã lên giữa trời, tuy rằng không muốn nhưng nàng vẫn là vỗ nhẹ nhẹ Tiêu Vô Định, nói: "Được rồi, ngươi nên đi ngủ ngày mai còn phải dậy sớm, ta hồi kinh chờ ngươi."
"Lúc này mà còn muốn hồi kinh?" Tiêu Vô Định sững sờ, liếc nhìn sắc trời, lúc này hồi kinh thì tối nay nàng cũng không cách nào nghỉ ngơi.
"Không được, ta không yên lòng."

"xì, ta mang theo Viêm Vệ đến đây, có cái gì mà không yên lòng? Mau mau nghỉ ngơi đi, mệt mỏi lâu như vậy rồi." Chu Cẩm Hà cười tủm tỉm đáp, chuẩn bị đứng dậy nhưng lại bị Tiêu Vô Định kéo xuống ,Tiêu tướng quân bình thường bình tĩnh thận trọng mà giờ khắc này lại hiện ra mấy phần tùy hứng, nói: "Không được, ta chính là không yên lòng." Nàng sẽ không thừa nhận là không nỡ để điện hạ đi .
"Liền ngủ nơi này, sáng sớm ngày mai lại đi, ta bảo đảm sẽ không táy máy tay chân." Nói xong, Tiêu Tướng quân còn giơ hai tay lên, ánh mắt chân thành nhìn nàng, làm Chu Cẩm Hà lại xì nở nụ cười, lúc này mới lại ngồi xuống.

Thấy nàng không đi , Tiêu Tướng quân giống như hài đồng đạt được kẹo vậy, vui vẻ ra mặt lại đem kẹo ngọt ôm trở về trong lòng không buông tay.
Lời tuy như vậy, nhưng thật sự đến lúc tắt đèn đi ngủ thì hai người đều có chút sốt sắng,giường bên trong dịch quán không lớn, chỉ đủ hai người vai sóng vai nằm song song , Tiêu Tướng quân bỗng nhiên căng thẳng, cả người cứng ngắc không dám làm một cử động nhỏ nào.Công chúa điện hạ cũng giống như vậy, chỉ có điều so với Tiêu Tướng quân tốt hơn một chút, hai người nhắm mắt hồi lâu cũng không ngủ được.

Công chúa điện hạ thở dài một tiếng, nếu cứ như vậy thì đêm nay cũng đừng nghĩ đến ngủ, nàng ngồi dậy, nói: "Ta vẫn nên trở về, bằng không đêm nay ngươi sẽ ngủ không được."
"Ai nói! cũng không phải chưa ngủ qua!"
Tiêu Vô Định cuống lên, đứng dậy đem nàng kéo về trong lòng ôm, thầm mắng mình không có tiền đồ, khi còn bé cũng không biết cùng ngủ bao nhiêu lần, làm sao lúc này lại căng thẳng như vậy? Tiêu Tướng quân một bên nỗ lực để cho mình trấn tĩnh lại, Chu Cẩm Hà bị hành động này của nàng chọc cho cười khanh khách , ngoan ngoãn nằm trong lòng nàng cười đến không ngậm miệng lại được, trêu đến Tiêu Vô Định cũng không nhịn được cười, một hồi lâu, hai người mới chìm vào giấc ngủ.
Trời vừa mới sáng, Tiêu Vô Định liền mở mắt ra, người trong lòng vẫn ngủ say sưa.

Tiêu Vô Định bất động vì lo sẽ đánh thức nàng, mắt nhìn nàng chằm chằm không chớp ,làm như chớ mắt một cái thì Công chúa điện hạ sẽ biến mất vậy.

Công chúa trời sinh quyến rũ da trắng ,xinh đẹp, sống mũi cao thẳng, lông mi lại dày, đôi môi đỏ đầy đặn đáng yêu, nhìn vô cùng mê người.

Tiêu Tướng quân nhìn nhìn, nhất thời không kìm lòng được liền cúi người hôn lên một cái rồi lại lập tức lui về, nhìn thấy Công chúa vẫn chưa có dấu hiệu bị đánh thức , mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt giống như một hài đồng ăn vụng kẹo vậy, nụ cười thỏa mãn mà ngọt ngào.