Vô Định Trường An

Chương 86: Chương 86





Cố Tường Hải trở về cung nhưng cũng hết đường xoay xở.

Vật kia xem ra chôn nhiều năm rồi, nếu đã qua nhiều năm tháng liền khó có thể truy ra, hậu cung bệ hạ luôn luôn yên bình, ai biết đây là quỷ kế của người mới vào cung hay là mối họa từ hậu cung tiền triều để lại? mấy vị Hoàng Đế tiền triều ngu ngốc vô năng, cả ngày ăn chơi chè chén cùng tần phi nô đùa, hậu cung nhiều người liền không yên ổn,việc thai sinh non tầng tầng lớp lớp, đến cuối cùng mấy vị Hoàng Đế cũng không còn lại bao nhiêu dòng dõi.

Chỉ là bệ hạ đã hạ lệnh để hắn hồi cung tra, kết quả như thế nào mới có thể để bệ hạ thoả mãn đây?
Cố Tường Hải mỗi ngày ở trong cung đợi cũng không phải biện pháp, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là viết mật thư cho Thừa Bình Đế: Bệ hạ, không biết trong cung còn có nương nương nào có loại độc hay không, không bằng nhân lúc các vị nương nương đang ở hành cung liền phái người đi tra,như vậy cũng không quấy rầy nương nương tĩnh dưỡng mà cũng làm cho bệ hạ cùng các nương nương yên tâm,ngài thấy được không?
Bên trong hành cung Thừa Bình Đế nhận được mật thư thì vừa vặn đang cùng Chu Cẩm Hà đánh cờ, hắn nhìn tin lông mày cau lại, Chu Cẩm Hà hiếu kỳ hỏi: "Cố công công gởi thư sao? thật biết giữ mặt mày?"
"Chỗ nào a, hắn là thực sự không có cách nào mới viết mật thư cho trẫm như vậy." Thừa Bình Đế thở dài một tiếng, đem tin đưa cho nàng.

Chu Cẩm Hà tiếp nhận nhìn, cũng bất đắc dĩ ngoắc ngoắc khóe miệng, trấn an nói: "Cố công công nói cũng không sai,điều tra xong ngài cùng mẫu hậu cũng sẽ an tâm."
"Aiz, được thôi, nếu trẫm đã nói để hắn toàn quyền xử lý, liền theo ý hắn vậy." Thừa Bình Đế đứng dậy đến bên cạnh bàn án chuẩn bị viết hồi âm cho hắn.

Chu Cẩm Hà liền cũng đứng dậy đến bên cạnh mài mực, nàng thân là nữ nhi đến cùng cũng không thể nhiều lời, nhắc đến dòng dõi luôn luôn là một vết thương ở trong lòng phụ hoàng, ngàn vạn không thể chạm vào, vạn nhất nói sai một câu trêu đến Thừa Bình Đế không vui thì thật không tốt.
Trong cung Cố Tường Hải nhận được mật thư, lúc này liền thở phào nhẹ nhõm, phân phó người mau mau đến các cung đều nhìn một lượt, một đám cung nhân khua chuông gõ mõ mang theo thái y đến cung các vị phi tần đào dông đao tây, kết quả là phát hiện xạ hương không chỉ một chỗ, tất cả các cung đều có.
"Sư phụ, lại phát hiện..." Tiểu Đức Tử nâng đồ vật mới đào lên đến trước mặt Cố Tường Hải, sắc mặt càng khó coi, "Chỉ còn lại trong cung của hoàng hậu nương nương..."
"Câm miệng!" Cố Tường Hải mạnh mẽ lườm hắn một cái, Tiểu Đức Tử lúc này im miệng rụt đầu.

Đã là hoàng hôn, những tia nắng còn sót lại của mặt trời chiều chiếu vào trên mặt của một đám cung nhân, chuỗi mồ hôi hột theo gò má lưu lại, toàn bộ viện tử yên tĩnh lạ kỳ, không có Cố Tường Hải lên tiếng cũng không ai dám nhiều lời thêm.


Cố Tường Hải suy nghĩ một lúc, cười ha ha đến trước mặt một bên Phùng thái y, nói: "Hai ngày này làm phiền Phùng thái y, hôm nay cũng đã muộn, buổi tối thật không tiện làm việc.Trong cung của Hoàng Hậu nương nương liền lưu đến ngày mai lại đi tìm sau, ngài về nghỉ ngơi trước, ta ở chỗ này nhìn đám đồ đệ đem đồ vật phục hồi như cũ."
"Vâng, Cố công công, vậy ta hồi phủ trước, ngài cực khổ rồi." Phùng thái y hướng hắn hơi hành lễ, xoay người hướng về ngoài cung đi.

Cố Tường Hải chờ hắn đi rồi, nụ cười trên mặt nhất thời biến mất không còn tăm hơi, lạnh lùng phân phó: "Đem đất đều lấp lại như cũ đi, cẩn thận chút.Cung Hoàng Hậu nương nương ngày mai lại đi."
Một đám cung nhân không dám nhiều lời, dồn dập hành lễ đáp: "Vâng." Lại cầm lấy công cụ trên tay bắt đầu thu thập đất được đào lên.
Thời điểm bữa tối, Tiểu Đức Tử theo thường lệ cùng Cố Tường Hải cùng dùng cơm, theo lý thuyết hắn nên hầu hạ sư phụ dùng bữa, chỉ là Cố Tường Hải cũng đau lòng đồ đệ ngoan này, thấy hắn trong ngày thường lại hiếu thuận, liền miễn công việc này, sư đồ từ trước đến giờ là cùng dùng bữa.

Tiểu Đức Tử ngồi ở bên cạnh Cố Tường Hải, tay nâng bát ăn cơm thỉnh thoảng nhìn lén hắn mấy lần, muốn nói lại thôi.

Cố Tường Hải nhàn nhạt liếc hắn một cái, nói: "Có chuyện gì nói thẳng."
"Sư phụ...!Sẽ không phải là Hoàng Hậu nương nương chứ...!Nhìn không giống a..."
"Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, ai biết được? Bất kể là ai làm ra, chúng ta làm những việc này đều là việc đúng mực của hạ nhân." Cố Tường Hải khẽ thở dài,gắp một miếng thịt cho hắn, nói: " dùng bữa đi, giờ Tý kêu mấy tên tiểu tử kín miệng tới gặp ta."
Chuyện này nếu thực sự là Hoàng Hậu nương nương làm mà hắn còn dám gióng trống khua chiêng để người khác biết được, mặc kệ cuối cùng Hoàng Hậu nương nương sẽ làm sao nhưng vị trí thái giám này của hắn tất nhiên sẽ không làm tiếp được.

Không nói Hoàng Hậu nương nương sẽ không bỏ qua hắn, Công chúa điện hạ tất nhiên cũng không tha cho hắn, Thái tử điện hạ cùng Hoàng Hậu nương nương cảm tình không tệ, nghĩ đến sau này cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, quan trọng nhất chính là, tổn hại đến mặt mũi bệ hạ như vậy, ai cũng cứu không được hắn.

Vì lẽ đó mặc kệ trong cung Hoàng Hậu nương nương đến cùng là có hay không, ngày mai kiểm tra nhất định phải có.

Sáng sớm hôm sau, trong cung Nhan Hậu liền có đầy người, Cố Tường Hải cười ha ha đến trước mặt Phùng thái y, nói: "Hôm nay lại làm phiền Phùng thái y, chờ sự tình kết thúc, chúng ta sẽ hướng về bệ hạ tấu minh ngài mấy ngày nay gian lao."
"Nào có nào có, đây đều là việc nằm trong phận sự của ta, Cố công công khách khí."
Hai người đánh thái cực một lúc, Cố Tường Hải mới lại nói: "Không còn sớm, Phùng thái y liền bắt đầu đi? Sớm chút làm xong chúng ta cũng sẽ sớm chút báo cáo kết quả cho bệ hạ."
Trước tiên mấy ngày đi lại nhiều cung điện như vậy , một đám cung nhân đã sớm quen tay làm việc, làm theo điều mình cho là đúng ngay ngắn có thứ tự.
"Công công! Tìm thấy!"
Tiểu thái giám dùng ống tay áo xoa xoa mồ hôi trên mặt, dùng khăn tay đem vật kia gói lại đưa cho Phùng thái y, Phùng thái y tinh tế nhìn qua đưa cho Cố Tường Hải: "Cố công công, không sai."
Cố Tường Hải nhận lấy nhìn một chút,đây là đêm qua hắn cùng mấy người Tiểu Đức Tử để vào, đã như thế thì quả nhiên chính là Hoàng Hậu nương nương làm?
"Công công! Nơi này còn có!"
"Cái gì? ! Lấy tới!" Cố Tường Hải trong lòng bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh đến trước mặt tiểu thái giám kia tiếp nhận tinh tế nhìn.

Phùng thái y cũng lông mày nhíu chặt đi tới, Cố Tường Hải xì một tiếng, mắng: "Đến cùng là người nào lại tâm địa ác độc như vậy! Ở trong cung Hoàng Hậu nương nương lại thả hai khối! Phùng thái y cực khổ rồi, những xạ hương này trước tiên giao do chúng ta bảo quản, chúng ta đi viết thư cho bệ hạ.

Tiểu Đức Tử, chú ý đem mọi thứ trong viện trở về hình dáng ban đầu!"
Dứt lời, Cố Tường Hải liền vội vội vàng vàng đi, cách đoàn người hắn mới vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn may không phải là Hoàng Hậu nương nương.

Chỉ là bây giờ trong các cung đều có, vậy rốt cuộc sẽ là ai xuống tay tàn nhẫn như vậy đây?
Sau khi Thừa Bình Đế nhận được mật thư liền giận dữ, cho Cố Tường Hải điều tra các cung một lần, kết quả là ngay cả cung điện Chu Cẩm Hà là Cẩm An Cung cũng có, can hệ trọng đại, Cố Tường Hải vội vã đào ra một đống xạ hương từ trong các cung,hắn nghĩ đến Phùng thái y là thiên kim thánh thủ nên liền mang theo hắn cùng mình trở lại hành cung để giải thích rõ ràng với Thừa Bình Đế.

" lẽ nào có lí đó! Đến cùng người nào! Nhiều xạ hương như vậy, thực sự là thật bạo tay!" Thừa Bình Đế nhìn một hộp đầy ắp ở trước mặt, tức giận đỏ cả mặt không nhịn được giậm chân.

Cố Tường Hải vội vàng tiến lên vuốt lưng cho hắn, Nhan Hậu ở một bên cũng là kinh ngạc không ngớt: "Nói như thế, trong cung vẫn không có hài tử là vì những vật bẩn thỉu này? !"
"Có lẽ..Đúng là vậy." Phùng thái y một mực cung kính đáp.
"Thực sự là lẽ nào có lí đó! Đem kẻ cầm đầu tìm ra! Trẫm phải đem hắn chém thành muôn mảnh!"
Tiêu Vô Định cùng Chu Cẩm Hà mới đến cửa đại điện liền nghe thấy Thừa Bình Đế cuồng bạo gào thét bên trong,, hai người hai mặt nhìn nhau, để người thông báo một hồi lâu mới đi vào.Chu Cẩm Hà trong lòng căng thẳng, không hiểu tình hình đến cùng ra sao mà có thể làm cho Thừa Bình Đế nổi giận như vậy.
"Phụ hoàng,sảy ra chuyện gì?" Chu Cẩm Hà vừa vào đại điện liền thấy Thừa Bình Đế mặt đỏ chót, mà Nhan Hậu ở một bên cũng tức giận không ngớt, thấy nàng lại đây bỗng nhiên viền mắt liền đỏ lên, vẫy tay để nàng qua, muốn nói lại thôi, mới trấn an nói: "Cẩm nhi, đừng sợ, tất nhiên sẽ không sao, sẽ không sao."
"Đến cùng là chuyện gì a mẫu hậu?" Chu Cẩm Hà thực sự là đầu óc mơ hồ, không rõ nhìn Thừa Bình Đế cùng Nhan Hậu.
Nhan Hậu nói câu kia làm cho trong lòng Tiêu Vô Định giật mình, liền vội vàng tiến lên hỏi: "Nương nương, đến cùng xảy ra chuyện gì? Điện hạ không phải đang khỏe mạnh ở chỗ này sao?"
Cố Tường Hải nhìn thấy dáng dấp kia, tiến lên giải thích: "Điện hạ, Tiêu Tướng quân, nô tài phụng mệnh kiểm tra các cung, phát hiện không chỉ ở trong cung của Nguyễn Tu nghi mà bên trong các cung điện đều có xạ hương, bao gồm cả cung điện của nương nương cùng...!Cẩm An Cung."
"Cái gì? !" Chu Cẩm Hà cùng Tiêu Vô Định nghe vậy, từ trước đến giờ hai người luôn trấn định cũng đều kinh ngạc không thôi, khó có thể tin được, tại sao có thể có nhiều xạ hương ở trong cung như vậy? Liền cả trong cung của Chu Cẩm Hà cũng có?
Thừa Bình Đế thở dài, tiến lên nắm chặt tay của nữ nhi, trấn an nói: "Cẩm nhi, đừng sợ, chờ một lúc trẫm liền để thái y đi trong cung của con,tập hợp lại nhân tài của thái y viện, thân thể tất nhiên có thể điều dưỡng được, trẫm còn chờ ôm ngoại tôn đây."
Tiêu Vô Định lông mày nhíu chặt, nàng không biết xạ hương kia đến cùng là kế sách của ai giữa ban ngày này, tuy rằng nàng cùng Chu Cẩm Hà cũng không thể có hài tử, chỉ là sau này...!Điện hạ muốn ngồi vững hoàng vị, tất nhiên cần người thừa kế, huống hồ, ngày sau nàng không ở bên cạnh thì vẫn luôn có người sẽ bồi tiếp điện hạ, nếu thật sự không thể có hài tử...!Nàng cũng không nghĩ ngợi nhiều , tiến lên vài bước ôm vai Chu Cẩm Hà , ôn nhu an ủi: "Điện hạ đừng sợ, tất cả cứ chờ để thái y xem lại nói."
Chu Cẩm Hà nguyên bản là kinh ngạc sao lại có nhiều xạ hương như thế, đã như thế cũng không biết Thừa Bình Đế không con nối dõi đến cùng là bởi vì do bản thân hay là bởi vì một đống xạ hương này, lúc trước quyết định cùng Tiêu Vô Định cùng một chỗ thì nàng cũng từng cân nhắc qua vấn đề dòng dõi, các nàng tất nhiên không thể có hài tử, mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng so với Tiêu Vô Định cũng không coi là cái gì, huống hồ nếu như muốn hài tử nhưng mà nàng rõ ràng biết được thân phận hai người , lại vẫn như vậy.Nàng bỗng nhiên nổi lên tâm tư trêu chọc, giả vờ ủ rũ cúi thấp, một lát mới nói: "Các vị nương nương trong cung cũng sớm chẩn đoán bệnh đi, nhi thần...!Phụ hoàng,nếu thân thể nhi thần ngày sau thật sự không ổn, mong rằng ngài chấp thuận cho Tiêu Tướng quân nạp thϊếp..."
"Nói gì vậy? ! Ta không đồng ý!" Tiêu Vô Định vạn vạn không nghĩ tới Chu Cẩm Hà sẽ nói như thế, trong lúc nhất thời càng đã quên đây là đang ở trước mặt Thừa Bình Đế cùng Nhan Hậu, biết rõ thân phận hai người lại vẫn nói ra là cho nàng nạp thϊếp.

Tiêu Vô Định hận không thể cắn nàng một cái, để Công chúa phục hồi lại trí nhớ mới thôi.
Phản ứng này của nàng rơi vào trong mắt Thừa Bình Đế cùng Nhan Hậu , đúng cái càng hài lòng với Phò mã tương lai.

Thừa Bình Đế vỗ vỗ vai Chu Cẩm Hà, nói: "Được rồi, bi quan như thế làm chi? Cũng không cần chờ trở lại.


Phùng thái y, lại đây bắt mạch cho Cẩm nhi trước đi!"
"Dạ." Phùng thái y nghe vậy nhanh chóng tới trước.

Chu Cẩm Hà hết sức phối hợp nâng tay, một hồi lâu, hắn hồi bẩm nói: "Bệ hạ, nương nương, xạ hương kia ở trong cung thời gian đã lâu, cũng may điện hạ chuyển đi Công chúa phủ, điện hạ tuổi còn trẻ, thân thể từ trước đến giờ đều khỏe mạnh, để vi thần mở chút thuốc điều trị, bệ hạ ngày sau tất nhiên có thể ôm ngoại tôn."
Nghe vậy, tất cả mọi người trong điện đều thở phào nhẹ nhõm, Thừa Bình Đế vui mừng nói: "Ha ha ha, được! Ngươi mau mở thuốc, chờ một lúc nữa lại bắt mạch cho Hoàng Hậu cùng các phi tần khác, chữa khỏi trẫm sẽ có thưởng! Cẩm nhi, ngươi cùng Vô Định lui ra đi."
"Dạ, phụ hoàng."
"Thần xin cáo lui."
Hai người theo tiếng lui ra,một đường đi ra ngoài Tiêu Vô Định cũng không như bình thường, lúc này quanh thân đều toả ra khí tràng lạnh lẽo, lẳng lặng đi theo phía sau Chu Cẩm Hà không nói một lời, ra đại điện nhân tiện nói: "Điện hạ đi thong thả, thần xin cáo lui."
Thấy nàng nói xong liền muốn đi, Chu Cẩm Hà đưa tay kéo nàng, dở khóc dở cười, nói: "Ta chỉ trêu chọc ngươi thôi, tức rồi?"
"Không dám, thần đang tiếc vì không thể nạp thϊếp."
Aaa,..

đúng là tức rồi.

Chu Cẩm Hà bất đắc dĩ nở nụ cười, dắt nàng hướng về một bên đi, giải thích: "Ở trước mặt phụ hoàng cùng mẫu hậu chung quy vẫn phải giả vờ giả vịt mà, huống hồ chúng ta căn bản không thể có hài tử, ta có gì phải sợ chứ? Nếu như ngươi yêu thích hài tử ngày sau chúng ta thu dưỡng một người là được."
"Không cần, ngài vẫn là cho ta nạp mấy người thϊếp mới tốt." Tiêu Tướng quân đè tức giận cãi lại, không hề bị lay động.
"Ngươi dám! Tiêu Vô Định ngươi nghe kỹ cho ta, nếu ngươi dám phụ ta, ta liền để ngươi sống không bằng chết!" Công chúa hung tợn uy hϊếp thả lời hung ác, rất nhanh lại chịu thua nói: "Được rồi, mới vừa rồi là ta không đúng, tha thứ cho ta được không? Ta bảo đảm không tái phạm."
Công chúa con mắt chớp chớp, hiếm thấy mang theo vẻ làm nũng,làm trong lòng Tiêu Tướng quân gào thét một tiếng, nàng thật không chống đỡ được Công chúa như vậy, khi còn bé là như vậy mà bây giờ vẫn là như vậy.
Được rồi, chính mình ngoại trừ sủng nàng ra thì còn có thể làm sao đây? Tiêu Tướng quân đầu hàng thở dài, nắm tay Công chúa điện hạ hướng về cung điện của nàng .