Võ Động Thiên Hà

Chương 545: Tà Ác chi chủ





Tử cực thiên quang hàng lâm, nhân gian thiên hạ chấn động.

Trong thời loạn thế này, cuộc chiến tranh đoạt đế mạch chi thực cùng với khí vận tạo hóa, phiến thổ địa Đông Vực đã trở thành nơi tập trung toàn bộ các thế lực của đại lục.

Đạt được đế mạch Đông Vực, đạt được thiên hạ, đạt được khí vận của thiên địa tạo hóa, từ đó đạt được lực lượng có thể phá vỡ được quy tắc nô dịch nhân gian, vĩnh sinh lúc đó cũng không chỉ còn là mộng tưởng.

Thiên U Ám Điện từ khi thành lập tới nay, liền dùng một phương thức thần bí để ẩn dấu đối với thế gian, không một ai biết hiện nó ở nơi nào.

Mà chủ nhân U La Vương trong truyền thuyết của Thiên U Ám Điện, lại càng được khoác thêm một vỏ bọc thần bí, chưa bao giờ tự mình xuất hiện, trên thế gian này cũng chưa ai nhìn thấy được mặt thật của hắn.

Ngay trong thời khắc mấu chốt của cuộc chiến tranh đoạt khí vận, vị Tà Ác chi chủ thần bí kia, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa để lộ ra răng nanh dữ tợn, lộ ra bộ mặt vốn có của mình.

Tại một nơi u ám âm lãnh, một mảnh đất hoang vắng khô cằn và tĩnh mịch trên đại địa, rải rác khắp nơi là những gò đất trồi lên như những phần mộ, còn có cả những cái hố như bị vẫn thạch rơi xuống mà thành, ở vùng phụ cận những cái hố này, là một khe vực sâu hun hút, tựa như nối thông vào trong lòng đất.

Ở trong chỗ sâu nhất của khe vực này, một tòa điện phủ âm trầm khủng bố, tựa như một con mãnh thú hồng hoang dữ tợn tà ác, đang lăm le muốn thôn phệ thiên địa. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

Lúc này, trên chiếc đầu dữ tợn của con mãnh thú, hai động quật tựa như đôi mắt của nó lập lòe ánh sáng, có vài chiếc bóng ở trong đó không ngừng đung đưa qua lại.

Bên trong động quật, âm u nhập nhoạng, một cái bóng khoác hắc bào không nhìn rõ hình dáng, như một u linh thần bí tràn ngập khí tức tử vong, đang ngồi tĩnh tọa trên chiếc ghế đáng sợ do những chiếc khô lâu xếp chồng lên.

Người này, chính là Tà Ác chi chủ thần bí của Thiên U Ám Điện.

Mà phía dưới cách ghế chủ tọa không xa, phân biệt hai bên tả hữu có mấy quái nhân diện mạo cổ quái, đều mặc hắc bào, trong lòng bàn tay cầm một viên cầu kỳ dị, phía sau bọn họ là một đám thủ hạ bộ dạng lãnh sát vô tình. Lúc này những viên cầu trong tay bọn họ cũng đều tỏa ra một luồng ánh sáng yếu ớt.

Ở giữa phòng, Lâu Kinh Dạ thân mặc hắc bào đứng trước ghế của Tà Ác chi chủ, thân thể không khỏi run lên, trên trán mồ hôi lạnh chảy xuống ròng ròng, trầm mặc không dám nói lời nào.

Một lúc lâu sau, Tà Ác chi chủ mới cất tiếng phảng phất như phát ra từ u linh quỷ mị khiến người ra run sợ:

- Phế vật, chỉ thăm dò hư thực của một tiểu tử, mà lâu như vậy còn chưa tìm ra được lai lịch của hắn, niệm tình ngươi hồi báo tin tức của Liên Tinh, lần này bản tọa không trách tội ngươi, lui ra!

Lâu Kinh Dạ như được đại xá, lập tức lui sang một bên, ngoan ngoãn không nói lời nào.

Lại qua một lúc, Tà Ác chi chủ nhìn về phía một vị trưởng lão mặc hắc bào ở bên phải, nói:

- Sự tình của Thanh Long sơn đối với ta vô cùng quan trọng, Tân Minh trưởng lão, việc này do ngươi chủ trì, dẫn theo bốn vị trưởng lão để phân phó, bất luận dùng thủ đoạn gì, cho dù phải xuất ra toàn lực của thánh điện, cũng phải tiêu diệt được Quỷ Cốc cùng với nanh vuốt của các bộ tộc. Mặt khác sự việc Trường Sinh giáo, bản tọa sẽ đích thân triệu kiến Trường Sinh giáo chủ để thương nghị!

Tân Minh trưởng lão cùng với bốn vị trưởng lão bên cạnh sau khi lên tiếng trả lời, lúc này bên trái lại có một vị trưởng lão bước ra khỏi hàng, cất tiếng nói thâm trần khàn khàn:

- Chủ thượng, động hướng gần đây của Thiên Tháp có chút khác thường, việc Liên Ngân La trợ giúp đế vương khôi lỗi của các quốc gia chiếm đoạt lãnh thổ Đông Vực tựa hồ có chút chậm lại, ngay cả việc đối phó với hai thế lực Mạn Đà Tàng cùng với Thiên Tây Lý Quỳnh Sơn cũng bỏ bê, chỉ sợ đã sinh biến cố!

- Nếu Liên Ngân La dám có hai lòng, bản thánh điện sẽ đoạt lấy Thiên Tháp, việc này Mạn Lặc trưởng lão không cần lo ngại, bản tọa sẽ đích thân giải quyết. Lần này phương vị hiển hiện tử cực thiên quang, chứng tỏ đế mạch chi thực cũng xuất thế, nếu hắn nguyện ý cùng hợp tác với chúng ta, bản tọa sẽ cho hắn một viên Tinh Linh Thiên Cơ Hoàn cùng một viên Cửu Chuyển Thiên Cơ Hoàn!

Cái giá thật lớn, cung cấp hẳn cho Nhật Tông hai viên cực phẩm linh dược, nghe thấy lời này, các trưởng lão đứng đó đều động dung, trong mắt đều hiện lên vẻ ao ước và đố kị.

Những biểu tình này đều bị Tà Ác chi chủ thu hết vào trong mắt, lúc này hắn liền trầm giọng nói:

- Chỉ cần các ngươi tận trung tận lực vì bản điện, tương lai khi bản tọa nắm giữ thiên số tạo hóa khí vận của nhân gian này, đừng nói là đan dược, cho dù là vĩnh sinh bất hủ, cũng không phải không có khả năng, việc này còn phải xem biểu hiện của các ngươi!

Dứt lời, giọng nói của Tà Ác chi chủ lại biến đổi, trong tay giơ lên một chiếc khô lâu kinh khủng lập lòe quang mang quỷ dị, âm trầm nói;

- Nếu như ai dám sinh hai lòng, sẽ như vật này, bản tọa nhất định sẽ đem hắn nhốt vào vô tận luyện ngục suốt đời không thoát ra được, làm minh nô cho bản tọa!

Mọi người ngẩng đầu nhìn chiếc khô lâu, trong lòng kinh hoàng, chỉ thấy một đoàn âm ảnh vặn vẹo hiện ra, đó là một khuôn mặt người thập phần thống khổ, vô cùng kinh khủng.

Bất quá bọn họ biết, hiện nay tử cực thiên quang và đế mạch chi thực đã hiện thế, bọn họ cần phải dốc toàn lực một lần cho vị Tà Ác chi chủ này để có được lợi ích to lớn về sau.

Loạn thế thiên hạ, mưa gió nổi lên càng lúc càng cuồng bạo!

....

Tàng Long đại điện.

Tử Cực Thiên Vi Trận trải qua sự vận chuyển cực lực, địa mạch chi khí bên trong Tàng Long đại điện theo tinh huyết của Vân Thiên Hà đang không ngừng dũng mãnh trút vào cơ thể của đứa trẻ mới sinh.

Dần dần, hai tay hai chân của đứa trẻ mở rộng, dường như đã tràn ngập lực lượng, đồng thời trong sát na khi Tử Cực Thiên Vi Trận sắp đạt đến đỉnh phong, mi mắt của đứa trẻ cũng giật giật, có dấu hiệu sắp mở ra.

Ngay khi nó mở mắt, đôi con ngươi trong mắt đột nhiên bắn ra một đạo tử quang, đâm xuyên qua viên cầu đang bao bọc quanh nó, tiếp tục xuyên qua đỉnh của đại điện, hội tụ cùng một chỗ với thiên quang ở ngoại giới.

Vân Thiên Hà đột nhiên cảm giác cả người run lên một trận, giống như có thứ gì đó ngay khi con của hắn mở mắt đã bị hút đi. Hắn tỉ mỉ cảm nhận một phen, nhận ra đó chính là mệnh tức đẫ từng ở trên người hắn hấp thu khí tức tạo hóa.

Thế nhưng sau khi thứ đó bị hút đi, một loại cảm giác thân thiết huyết mạch tương thong theo đó mà đến, khiến trong lòng Vân Thiên Hà tràn ngập sung sướng.

Ầm!

Đúng lúc này, một trận rung động ầm ầm qua đi, Tử Cực Thiên Vi Trận đạt tới cực hạn, những Bàn Long Ấn Chương dùng để bày trận sau khi phát ra luồng quang mang tận cùng, đột ngột ào ào vỡ vụn.

Vân Thiên Hà chăm chú nhìn đứa trẻ được bao bọc trong vầng ánh sáng thần bí, cũng không tiếp tục duy trì trận thức nữa, chỉ chốc lát sau, trận thức liền tự động giải trừ.

Oa oa oa!

Trong nháy mắt khi trận thức giải trừ, một tiếng khóc nỉ non của đứa trẻ mới sinh cất lên, nhất thời âm thanh trong trẻo thanh thúy vang vọng khắp cả Tàng Long đại điện.

Cơ Hi Nhân lau đi mồ hôi trên trán, sau khi nghe thấy tiếng khóc này, trên mặt hắn xuất hiện dáng vẻ tươi cười ôn hòa và hài lòng.

Bạch Nương Tử lúc này cũng mới thở ra một hơi dài, chắp tay nói với Vân Thiên Hà:

- Chúc mừng!

Vân Thiên Hà sau khi thu công, nghe thấy tiếng khóc của hài tử, liền lập tức ôm nó vào lòng.

Đứa trẻ nhỏ sau khi nằm trong ngực Vân Thiên Hà liền không khóc nữa, cánh tay bé nhỏ vỗ vỗ lên ngực hắn, phát ra một trận cười khanh khách, vô cùng khả ái.

- Thiên Hà, để ta nhìn tôn nhi nào...

Đúng lúc này, đám người bên ngoài cũng chạy vào, Vân Nương dẫn đầu đi tới, thấy Vân Thiên Hà ôm đứa trẻ, lúc này giống như là đoạt lấy báu vật, đưa tay ôm lấy đứa trẻ vào lòng, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nó, không ngừng nói:

- Tôn nhi ngoan của ta, tôn nhi ngoan của ta...

Vân Thiên Hà thấy xung quanh Vân Nương có rất nhiều người không ngừng nhìn hài tử, vẻ mặt tươi cười, nhịn không được trêu đùa tiểu bảo bảo, hắn cũng cảm thấy phi thường thoải mái.

Hắn đi tới bên giường, thấy hô hấp của Túc Dao bình ổn, sau khi hỏi Bạch Nương Tử mới biết tính mệnh của Túc Dao đã không còn đáng lo nữa, chỉ là rất suy yếu, cẩn thận điều dưỡng một thời gian sẽ khỏi, trong lòng hắn mới thấy yên tâm.

Đúng lúc này, lại có thêm mấy người tiến vào phòng, theo đó là một âm thanh lo lắng truyền đến:

- Chắt trai của ta đâu rồi, mau để lão thân nhìn một cái nào...

Mọi người quay sang, chỉ thấy Ngư Thị dẫn một vị mỹ phụ ôm hài tử, chính là mẫu tử Quách Dự Tước.

Cùng vào với các nàng còn có mấy người Đồ gia, bất quá nữ nhân và hài tử chiếm đa số, đều là thê tử con cái của đệ tử Đồ thị đồng bối với Vân Thiên Hà, do lão thái thái dẫn theo tới Tàng Long đại điện, hiển nhiên là bên ngoài đã hỗn loạn tới tận cùng, đám phụ nữ hài tử này ở trong Tàng Long đại điện sẽ an toàn hơn.

Vân Nương nghe thấy thanh âm này, thập phần kinh hỉ, từ trong đám người bước ra, vội vàng đi tới trước mặt Ngư Thị, vui vẻ nói:

- Bà bà, người cũng tới sao?

- Rồi rồi rồi, mau để lão thân nhìn chắt trai của ta xem nào...

Ngư Thị vẻ mặt tươi cười gật đầu, liền vội vàng từ trong tay Vân Nương đón lấy hài tử, dịu dàng vuốt ve. Hài tử cũng không khóc, chỉ tò mò nhìn nàng, khiến cho trên khuôn mặt ôn hòa hiền lành của nàng thủy chung lộ ra vẻ tươi cười hài lòng.

Sau khi nhìn qua hài tử, Ngư Thị lại đem hài tử trả lại cho Vân Nương, lúc này mới dẫn dám nữ tử và trẻ nhỏ phía sau tới giới thiệu cho Vân Nương cùng Vân Thiên Hà.

Vân Thiên Hà sau khi ra mắt mọi người, lúc này bên ngoài lại có người lục tục tiến vào.

Chẳng qua khiến hắn có phần bất ngờ chính là, người bước vào lần này lại là thầy trò hai người Lộng Nguyệt cùng Miên Nguyệt, hai nàng như tiên nữ bước ra từ trong tranh vẽ, phiêu diêu đi tới.

Khi Vân Thiên Hà đang muốn tiến lên chào hỏi cùng Miên Nguyệt, một thân ảnh đột nhiên xông tới, lập tức ôm lấy cánh tay Vân Thiên Hà, vui mừng reo lên:

- Biểu ca, rốt cuộc cũng thấy huynh rồi, Tư Vân nhớ biểu ca quá, sao huynh không tới gặp người ta?

Thấy Tư Vân cong cái miệng nhỏ nhắn, người cũng đã lớn thêm vài tuổi, đến thời kỳ trổ mã xinh xắn, có thêm một loại khí chất linh hoạt mờ ảo, Vân Thiên Hà mỉm cười, nhịn không được đưa tay lên véo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

Kết quả tiểu nha đầu nhanh nhẹn né tránh, sau đó chạy tới bên người Vân Nương, kêu lên:

- Cô cô, để ta ôm hài tử một cái...

Vân Nương tựa hồ đã sớm gặp qua Tư Vân, liền mỉm cười cẩn thận đem hài tử giao cho Tư Vân, sau đó cùng lão thái thái nói chuyện.

Vân Thiên Hà đi tới bên người Miên Nguyệt, nhẹ giọng nói:

- Sư tỷ, tỷ cũng tới!

Miên Nguyệt gật đầu, trên khuôn mặt mang theo nét tươi cười thanh nhã, nói:

- Thực không nghĩ tới vẻn vẹn chỉ không gặp một thời gian, thành tựu của đệ lại vượt quá dự liệu của ta, lúc trước đệ bế quan, chúng ta cũng đã tới đây, lần này đệ thành công xuất quan, có một người đệ nhất định phải gặp một lần!

Trong khi Miên Nguyệt đang nói chuyện, có thêm một người tiến vào.

Ánh mắt Vân Thiên Hà chợt rơi lên người trung niên nam nhân mới bước vào phòng.

Người này một thân trang phục thanh nhã mộc mạc, góc cạnh của khuôn mặt cứng cỏi như đao khắc, mày kiếm mắt sao, khi hắn lẳng lặng đi tới, tựa như cao sơn lưu thủy, như một vị vương giả oai hùng kiên cường, khí độ phi phàm. Trên người mang theo một loại ý vị đặc thù khiến người ta không thể nói rõ, khiến người ta vừa thấy liền như được tắm rửa trong gió xuân, bất chi bất giác nảy sinh một loại kính ý cao thượng đối với hắn.

Người này, chính là người mà hắn khổ tâm tìm kiếm bấy lâu - Vân Sách.