[Vô Hạn Lưu] Thế Giới Ngoài Và Trong

Chương 23: Chương 23





Hạ Lâu dọn dẹp lại cảm xúc, đang định tiếp tục xem video từ đoạn ban nãy.

Nhưng giờ phút này, trên màn hình, Lục Ngôn Lễ đang nằm nghiêng người trên sô pha, ngay sau đó, hắn mở mắt ra không hề báo trước, tầm mắt nhìn thẳng vào ống kính, trực tiếp đối diện với Hạ Lâu ngoài màn hình!Hạ Lâu cứng đờ, sống lưng phát lạnh.Hắn...!hắn vẫn luôn biết sự tồn tại của camera!Khóe môi Lục Ngôn Lễ nhếch lên, lộ ra một nụ cười âm u lạnh lẽo, mang theo sự giễu cợt, hắn nhìn chằm chằm camera, khóe môi giật giật, không biết đang nói gì.


Rồi sau đó hắn quay đầu trở lại nhắm mắt, bày ra dáng vẻ đang trong giấc ngủ, không bao lâu sau, hắn liền ngủ say.Hắn đã nói: “Cuối cùng cũng phát hiện rồi sao?”Hạ Lâu chỉ cảm thấy một bên mặt mình đau rát.Đây là nhiệm vụ thứ tám anh ta làm, là dị thế thứ tám mà anh ta trải qua.

Người có thâm niên vượt nhiệm vụ nhiều hơn anh ta ở đâu cũng có, nhưng những người không sống qua nổi màn 5 còn nhiều hơn gấp bội.Hạ Lâu không biết rốt cuộc mình phải hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ mới được giải thoát, nhưng ít nhất anh ta không thể bỏ cuộc, chỉ cần vẫn sống sót là tốt rồi.Liên tục sống sót.Cho dù là thế giới nào, anh ta cũng chỉ cần chạy đua với quỷ hồn, đấu tranh với những người làm nhiệm vụ khác, người bản địa trong dị thế, trong mắt người chơi bọn họ, vĩnh viễn là những cái tên dính tới “bia đỡ đạn”, “kẻ chết thay”, tùy tiện lừa dối hai ba câu là có thể dễ dàng khiến bọn họ đổi mạng để cung cấp manh mối cho mình.

Chỉ cần người chết không phải là mình, vậy thì là ai cũng có sao đâu?Đơn giản là giá trị lợi dụng khác nhau mà thôi.Ai ngờ anh ta lại đụng phải một người như vậy...!Hạ Lâu đã không còn muốn dùng ‘NPC’ để hình dung Lục Ngôn Lễ nữa.

Anh ta gắt gao nhìn chằm chằm người đàn ông đang ngủ bình yên trên màn hình, vẻ mặt dữ tợn đến đáng sợ.Thật sự phải nói, hơn phân nửa người trong đội ngũ đều bị Lục Ngôn Lễ trực tiếp hoặc gián tiếp gi3t chết! Hạ Lâu oán giận muôn phần, anh ta không muốn thừa nhận, nhưng sâu trong nội tâm anh ta vô cùng sợ hãi.Mà đúng vào lúc này, bài post của anh ta ở mấy diễn đàn nặc danh có hồi âm mới.Hạ Lâu lấy lại bình tĩnh, mở ra xem tin tức mới.Xem một chút, anh ta mở to hai mắt.Một gian phòng khác, Lục Ngôn Lễ nằm trên giường, hai tay cầm điện thoại di động, dường như đang chơi.Màn hình điện thoại di động đang phát sắc mặt Hạ Lâu lúc này biến tới biến lui.Hắn thưởng thức một lát rồi mới tắt đi, sung sướng tiến vào giấc mộng.Nhắc mới nhớ, hôm nay lúc ở lầu năm, hắn mơ hồ nghe được chút tiếng hét thảm thiết, hình như một người phụ nữ.Những hộ gia đình sống trong tòa nhà này, là người phụ nữ nào đây?……Ngày hôm sau, bốn người con sống thức dậy như thường lệ, vẻ mặt Hạ Lâu vẫn như thường, sau khi nói mấy câu với Lê Phương Chỉ thì ngồi ở cạnh bàn ăn đợi Lục Ngôn Lễ làm điểm tâm.Nếu hắn muốn diễn cứ để cho hắn diễn, nếu như Lục Ngôn Lễ muốn hạ độc thì đã động thủ từ lâu, nếu hắn cố ý giữ ba người lại đến tận bây giờ, có lẽ còn có tác dụng.Như vậy bọn họ có thể nói một chút.Hôm nay Lục Ngôn Lễ dường như vô cùng vui vẻ, vừa hát ngâm nga vừa nấu cháo thịt, bưng ra cho bọn họ ăn.


Hạ Lâu vốn có chút hoài nghi, nhưng thấy Lục Ngôn Lễ cũng tự ăn của mình, anh ta mới ăn theo.“Hôm nay có phát hiện gì mới không?” Lê Phương Chỉ hỏi.Không biết tại sao, sắc mặt của cô ta cũng có chút tái nhợt, mà Lê Phương Uyển ngồi ăn cháo yên tĩnh một bên thì lại càng kỳ quái, sắc mặt trắng không thua gì vách tường sau lưng, gương mặt không chút biểu cảm, ba người khác lại không thấy có gì sai.Tất cả mọi người không hẹn mà cùng bỏ qua sự dị thường của Lê Phương Uyển.Lê Phương Chỉ có chút nôn nóng.Mỗi một ngày trôi qua là kỳ hạn một tuần lại bớt đi một ngày, cũng có nghĩa là hạn chế với quỷ hồn lại ít đi một chút.Hạ Lâu gật đầu: “Có.”Anh ta chia sẻ thông tin mà mình tìm được.Anh ta đã tìm ra tất cả công trình kiến trúc được đặt theo tên Lan Chi Ngọc trong cả nước và đăng lên diễn đàn.

Sau đó có người liên lạc với anh ta, nói cho anh ta biết địa điểm của những kiến trúc nếu như nối thành một đường thẳng, cấu thành một pháp trận nào đó nghe nói thất truyền từ lâu của Đạo gia.Còn về phần là pháp trận gì, tạm thời nhìn không ra, nhưng ước chừng có liên quan tới việc trấn áp.“Trung tâm pháp trận này, chính là thủy cung Lan Chi Ngọc.” Hạ Lâu chậm rãi nói.Ở đây chỉ có bốn người, bởi vậy anh ta không hề cố kỵ, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Lục Ngôn Lễ, muốn quan sát rõ biểu cảm của đối phương.Nhưng làm anh ta thất vọng là Lục Ngôn Lễ không có chút khác thường nào, chỉ có hơi kinh hoảng hỏi: “Vậy...!trên lầu kia, thường xuyên đi thủy cung, có phải muốn phá hư cái gì không?”“Không rõ lắm.” Hạ Lâu lắc đầu, chợt, anh ta đưa ra một quyết định to gan.“Ngày mai là thứ ba, chúng ta thừa dịp lúc gã không có ở nhà, cùng nhau đến phòng 404 xem sao.”Bởi vì ở ngay trên lầu, Hạ Lâu nói rất nhỏ, nhưng mà lời nói kiên định không thể nghi ngờ.Thay vì ngồi chờ chết, để cho quỷ hồn lặng lẽ gi3t chết mình không bằng chủ động ra trận, có lẽ sẽ tìm được một ít công cụ trong phòng 404 giúp bọn họ chạy trốnAnh ta nhìn chăm chú Lục Ngôn Lễ, hai mắt híp lại: “Cậu cũng đi cùng chứ?”Lục Ngôn Lễ sững sờ, gật đầu đáp ứng: “Được.”Lê Phương Chỉ có chút lo lắng: “Chúng ta thật sự phải đi lên đó sao?”Hạ Lâu gật đầu khẳng định.“Lỡ như...” Lê Phương Chỉ muốn nói lại thôi.“Không có lỡ như, cho dù có, chúng ta cũng phải đi xem một chút.” Hạ Lâu nói chắc nịch, anh ta nhoẻn một nụ cười: “Hơn nữa, tôi vừa mời tới một ít trợ thủ, phỏng chừng rất nhanh bọn họ sẽ đến đây.”Trợ thủ?Lúc này ánh mắt Lục Ngôn Lễ cũng nhìn sang, lông mày nhẹ nhàng nhướng lên.Hạ Lâu tìm được trợ thủ gì đây?Không biết có phải vì đã phát hiện hết thảy nên quyết đánh đến cùng hay không, Hạ Lâu đã khôi phục dáng vẻ tỉnh táo ban đầu, anh ta nói ra lai lịch của những trợ thủ kia.Ban đầu, Hạ Lâu liên lạc được một đám tự xưng là đạo sĩ tu đạo ở trên trang web thần bí kia.

Lúc trước chính là tổ sư gia của bọn họ thiết lập đại trận phong ấn, nghe nói họ Lâm, đã không còn biết đạo hiệu là gì.


Duy nhất biết là bọn họ cần phải hoàn thành di chí của tổ sư gia, tiêu diệt hoàn toàn Lan Chi Ngọc có thể biến thành phi cương.Hiện giờ Hạ Lâu mới hiểu được, nhiệm vụ của mình nói phải sống trong chung cư đầy một tuần, kỳ thật một tuần chính là kỳ hạn cuối cùng.

Nếu từ đầu đến cuối bọn họ không phát giác ra bí mật ẩn giấu trong chung cư, không giúp phong ấn “cương thi” lại, thì trong vòng một tuần, tất cả họ sẽ trở thành máu thịt hiến tế đánh thức cương thi!Sau khi Lục Ngôn Lễ nghe thấy trợ thủ cũng không sợ hãi như Hạ Lâu tưởng tượng, ngược lại Hạ Lâu có chút kinh ngạc nhìn đối phương, thầm nghĩ: tố chất tâm lý của người này đúng đúng là mạnh thật, rõ ràng cương thi tỉnh lại thì hắn cũng không thoát nổi, tại sao hắn lại làm như vậy?Trên đời này thật sự có người hại người không lợi mình sao?.