Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Không Thể Phá Vỡ

Chương 49: Công Viên Giải Trí






“Cạch” một tiếng, cánh cổng sắt đột nhiên tự động đóng lại.Không ai phát hiện có một nữ nhân rối gỗ ẩn trong góc tường, bà ta hẳn chính là mẹ của gia đình năm người này.Mụ mụ rối gỗ đang mặc một chiếc tạp dề màu vàng nhạt, tay trái cầm một cái máy đánh trứng, tay phải cầm dao phay.

Miệng mở to như hình chữ O, Điểm khác biệt duy nhất với chồng và các con của bà ta là bà ta thậm chí không có mắt, hốc mắt là hai cái lỗ đen ngòm.Dường như không tìm thấy mục tiêu, mụ mụ rối gỗ lắc lắc đầu, thận trọng dò dẫm xung quanh ...!Nó hơi nghiêng đầu, lỗ đen đột nhiên đối diện với đôi mắt của Cố Hề Lịch, có một tia sáng nhạt lướt qua trong cái lỗ nơi con mắt bị khoét.

Bà ta sải bước về phía Cố Hề Lịch, đường nơi này cực kỳ không bằng phẳng, nhưng bà ta đã vượt qua địa hình lồi lõm mà không chút trở ngại.Thị giác dùng chung!Mụ mụ rối gỗ không có mắt, nhưng bà ta có thể nhìn thế giới bằng đôi mắt của người khác.Cố Hề Lịch nhắm hai mắt lại, dựng tai nghe.


Mụ mụ rối gỗ mất đi mục tiêu, liền mờ mịt đứng tại chỗ.Bạch Hạo Vũ: “A a a, bà ta đi về phía em.”Cố Hề Lịch: “Nhắm mắt lại!”Mụ mụ rối gỗ lại bất động……Quả nhiên!Cố Hề Lịch thử đi tới, mụ mụ rối gỗ cũng tới gần cô, nhưng lại không công kích cô.

Bà ta chỉ công kích người ‘ có thể nhìn thấy ’ , nhắm mắt lại chính là an toàn.Cố Hề Lịch: “Bất kể xảy ra chuyện gì, cậu đừng mở mắt.”Bạch Hạo Vũ nghe được, cậu ta sờ soạng tới gần Cố Hề Lịch.

Lúc có thể nhìn thấy thì cảm thấy khắp nơi đều là màu xanh lè còn có vết máu rất thấm người, lúc không nhìn thấy liền càng thấm người hơn.

Dựa vào gần đại lão, có thể mang đến cho cậu chút cảm giác an toàn.“Chị Cố……”Bạch Hạo Vũ chạm vào bàn tay ấm áp của Cố Hề Lịch, túm lấy cổ tay cô, lúc này thật không rảnh quan tâm đến khác biệt nam nữ.

Không biết vì sao nắm lấy cổ tay đại lão lại làm cậu rợn cả người.Cậu thật cẩn thận hô một tiếng: “Bán tiên?”Cố Hề Lịch lúc này mới trả lời cậu: “Ừ”Bạch Hạo Vũ: “……”Đại lão rốt cuộc có chấp niệm thế nào đối với cái xưng hô này???!!! Bất quá tốt xấu gì cũng đã trả lời cậu, hẳn là không tức giận.Bạch Hạo Vũ: “Bán tiên, chúng ta phải làm gì đây?”Cố Hề Lịch: “Mở khóa đi ra ngoài a!”Sau đó nhốt mụ mụ rối gỗ ở bên trong, bọn họ liền an toàn.Bình thường hẳn nên tìm chìa khóa trước, nhưng thao tác này quá khó, bọn họ không thể mở mắt.


Thực khéo khoá cửa này là loại bình thường nhất, Cố Hề Lịch nhắm mắt cũng có thể mở ra.

Thiết lập nhân vật hiện tại của cô biết mở khóa không có gì kỳ quái.

Đã sớm có chuẩn bị, cô bèn gỡ chiếc trâm trên đầu xuống, loáng cái liền mở được cửa, sờ soạng đi ra ngoài.Bạch Hạo Vũ nghe thấy tiếng ổ khóa bật lên, sau đó cửa mở rồi có người rời đi ...!Mụ mụ rối gỗ sẽ tốt bụng mở khóa cho họ sao? Không thể nào.Nếu mở khóa rời đi chính là chị Cố, vậy cậu nắm chính là……?“A a a a!”Bạch Hạo Vũ dưới sự kinh hoàng mở mắt, liền đối diện trực tiếp với hốc mắt đen ngòm của nữ chủ nhân.

Hóa ra vừa rồi nữ chủ nhân đứng giữa cậu và Cố Hề Lịch, nên thứ mà cậu vẫn luôn nắm chính là ...Mụ mụ rối gỗ cầm dao trên tay, một cái tay khác giơ lên máy đánh trứng.“Bộp”Một cục đá nện lên cổ tay bà ta.Cố Hề Lịch: “Come baby~”Trong lòng lại suy nghĩ, dùng mười phần sức lực cũng không đập rớt được máy đánh trứng bà ta cầm trong tay, hoàn toàn không khoa học.

Quả nhiên không phải nhân loại.Bạch Hạo Vũ nhanh chóng thả tay ra, nhân cơ hội hung hăng đá con rối một cái.

Không đả động được người ta, ngược lại mình lại lảo đảo.


Cậu co đầu rụt cổ xông ra ngoài cửa sắt, trở tay đóng sầm cửa, cánh cửa sắt tự động khóa lại.

Mụ mụ rối gỗ đâm sầm vào cửa sắt, đương nhiên không đâm mở được.

Máy đánh trứng cầm trong tay vang lên ro ro, đập vào cửa sắt như cắt đậu phụ.Đây là thứ hung khí gì thế này?! Hai người co cẳng chạy, chạy đến mức thở hồng hộc cũng không dám dừng lại.Bạch Hạo Vũ quý trọng sờ sờ trán mình, không dám tưởng tượng thiếu chút nữa mình bị quấy thành cháo trứng.Cố Hề Lịch lười phun tào cậu ta.Bạch Hạo Vũ đang tự phun tào bản thân, đặc biệt muốn khóc: “Em trăm triệu lần không ngờ tới, rối gỗ sờ vào y như người thật, bằng không sao em có thể nhận sai người được!”…… Cậu cần được an ủi lúc này.“Đừng trách người ta giống người thật, tôi thấy căn bản là cậu ra ngoài không mang theo đầu óc.”Bạch Hạo Vũ: Hả???Cố Hề Lịch cười lạnh: “Rốt cuộc cậu đào đâu ra tự tin, tôi sẽ tùy tiện để cậu nắm tay ?! Nam nữ thụ thụ bất thân nghe qua chưa? Hay là trông tôi giống đàn ông, khiến sâu trong nội tâm cậu sinh ra tình huynh đệ với tôi?”Bạch Hạo Vũ cúi đầu khom lưng, phun ra lời thật lòng: “Không dám cùng đại lão xưng huynh gọi đệ, ngài chính là ba của em!”Cố Hề Lịch: “……”……[ Phòng phát sóng trực tiếp của Cố Hề Lịch]【 ha ha ha ha 】【 Ưu tú như bán tiên cũng bị nghẹn họng bởi sự vô liêm sỉ của quý ông năng lượng cao 】【 Miệng phun lời thật, chờ bán tiên của chúng tôi phản ứng lại chính là cảnh tượng lò hỏa táng a ~! 】【 Mắt thấy tai nghe, đâu chính là to gan lớn mật 】【 Bạch · dụng cụ cảm ứng linh năng · Hạo · quý ông năng lượng cao hình người · Vũ giúp chúng tôi tránh được bao nhiêu kinh hách, tôi phải cầu nguyện cho cậu ấy, hy vọng cậu ấy còn nhìn thấy mặt trời vào ngày mai.

】【 ha ha ha ha 】***Tác giả có lời muốn nói:Tiểu kịch trường:Bạch Hạo Vũ trên đường đi gặp bán tiên, theo bản năng cúi đầu khom lưng: “Ba!”Bán tiên hơi hơi mỉm cười, chỉ vào nam chính bên cạnh nói với Bạch Hạo Vũ: “Gọi mẹ!”Bạch Hạo Vũ: “……”Ba là ba ruột, cứu cậu N cái mạng nhỏ, mẹ chưa từng gặp, nhìn ra là mẹ kế.Nam chính: “……” Này!.