Vô Hạn Thự Quang

Quyển 13 - Chương 58: Dây thừng




Trịnh Xá giải thích sơ lược về khái niệm Minh Hà một chút. Trên thực tế, khi thực lực đã đạt đến trình độ này rồi hắn mới bắt đầu từ từ hiểu rõ chứ không hề được truyền thừa một loạt những kiến thức này một cách chính thống.

Minh Hà mà Trịnh Xá biết, không phải là một địa điểm nào đó thực sự tồn tại, cũng không tồn tại ở một địa điểm đặc thù nào đó. Nói một cách chính xác, thứ gọi là Minh Hà giống một khái niệm hơn cả, ví dụ như sống và chết, ai có thể đi hỏi xem sống và chết ở đâu chứ? Ở châu Á, châu Mỹ, hay là trên sao Hỏa? Đây là chuyện không thể nào.

Cũng giống vậy, theo ngôn ngữ và hình dung của Trịnh Xá, cùng với nỗ lực muốn biểu đạt ý rõ ràng của hắn, Sở Hạo đã ý thức được về loại khái niệm này, cũng có nghĩa bản thân Minh Hà thực chất không phải một loại vật chất hay địa điểm tồn tại trong thực tế khách quan. Thứ gọi là Minh Hà, chính là khái niệm về quá trình quy tụ cái chết của sinh mệnh trong toàn bộ đa nguyên vũ trụ, ví dụ như một người khi bị trọng thương trên chiến trường sẽ hình dung xem mình bị thương nhẹ, thương nặng hay trọng thương chết người, gần tắt thở, trực tiếp kéo lê băng đạn, một loạt hình dung như vậy cũng chính là định nghĩa của Minh Hà.

Thực chất điều này cũng giải đáp cho một số nghi vấn của Sở Hạo về các thần thoại trong thế giới thực. Cũng giống những gì Sở Hạo đã nghi ngờ lúc đầu, từ ngàn năm trước, thậm chí là vài ngàn năm trước, các nền văn minh trên trái đất vào thời điểm đó không hề có bất cứ mối liên hệ nào, cho dù có cũng chỉ là những dân du mục di cư ít đến đáng thương. Các vùng văn minh đều tách rời nhau tự phát triển, nhưng điều khiến người ta cảm thấy kỳ quái chính là, trong một số thần thoại tôn giáo của họ đều có những ghi chép gần như tương tự hoặc tương đồng. Sau khi chết, linh hồn người chết sẽ nhìn thấy hoặc đi qua một dòng sông, đây là một trong những ghi chép như thế.

Bất luận là thần thoại châu Á cổ đại, châu Âu cổ đại thậm chí là trên một số quần đảo hoặc vùng đất thổ dân đều không hẹn mà cùng có những miêu tả giống nhau, đó chính là sau khi chết, linh hồn người chết sẽ nhìn thấy hoặc đi qua một dòng sông. Dòng sông này trong thần thoại của mỗi một văn minh đều có một tên gọi cụ thể khác nhau, nhưng về cơ bản có thể gọi chung là Minh Hà.

"Thế giới này cơ hồ có vô số loại năng lượng nằm ngoài phương thức hiện hóa, sức ảnh hưởng của tứ đại nguyên tố cơ bản thì không cần nói rồi, đó là sức mạnh mà tuyệt đại đa số thế giới trong đa nguyên vũ trụ đều có. Còn những cái khác nữa, ví dụ như đấu khí cũng được tính là một loại năng lượng, ma pháp của cậu cũng vậy, còn có nội lực, chân khí nữa, hết thảy thực chất đều là năng lượng. Cao hơn một chút, giống như chân nguyên lực, ma lực gì đó chẳng qua cũng chỉ là trạng thái năng lượng được ngưng tụ ở một mức độ cao hơn. Vũ trụ này thực chất là do tứ đại nguyên tố cơ bản, thời gian, không gian, vật chất, năng lượng tạo thành, tôi thì gọi đó là phong thủy hỏa thổ. Tuy nhiên nói một cách tương đối, thời gian và không gian rất khó để khống chế và sử dụng, cậu có thể coi hai nguyên tố này là nguyên tố ẩn, còn những nguyên tố hiện thì là vật chất và năng lượng, có thể chuyển đổi lẫn nhau. Điều này đã có căn cứ khoa học ở thế giới thực rồi, phương trình liên hệ giữa khối lượng và năng lượng đã giải thích nó."

Khi nói câu này, trong mắt Trịnh Xá thoáng chốc hỗn độn bùng nổ, đầu tiên là lúc sáng lúc tối, khi ẩn khi hiện, tiếp đến từ trong tuôn ra phong thủy hỏa thổ, sau đó diễn sinh ra vạn vật. Đúng lúc Sở Hạo đang chăm chú nghe, trong lúc nhất thời hắn ngây người ra nhìn cảnh tượng đó, mãi đến khi Trịnh Xá nói hết, gọi một câu hắn mới bừng tỉnh lại, mà một màn vừa nãy hắn lại thấy bản thân mình tựa nhớ tựa quên, trong lòng xuất hiện một loại cảm giác thấu suốt khó hình dung được.

"Đối với một sinh mạng thể, các thuộc tính ẩn của vũ trụ quá khó để lý giải, quá khó để hình dung cũng như thấu triệt sự chân thực của nó. Đó cũng là giới hạn của sinh mạng thể, dù sao chúng ta cũng do các nguyên tố trụ cột có tính hiện hình thành, tất cả những yếu tố cần thiết cho sinh tồn cũng được cung cấp từ đó. Bản thân sinh mệnh thể vốn là diễn biến của nguyên tố hiện trong đa nguyên vũ trụ, vì vậy đối với chúng ta, thứ thực sự có thể nắm giữ, hoặc nói ngay từ khi bắt đầu thứ mà chúng ta nắm giữ được cũng chính là vật chất và năng lượng. Giữa hai thứ này cũng có sự bất đồng, vật chất có tính trơ, một khi năng lượng hình thành nên vật chất thì bản thân vật chất đã được định hình, trừ phi có nguồn năng lượng lớn khác chuyển hóa nó một lần nữa, nếu không thì vật chất vẫn là vật chất. Năng lượng lại không như vậy, tính linh hoạt của năng lượng cực lớn, vì vậy chúng ta vẫn thường nói bước đầu tiên của sự siêu thoát bản thân sinh mệnh thể luôn bắt đầu từ năng lượng."

Có một số câu nói Sở Hạo lắng nghe hết sức chăm chú, cũng coi như hắn đã nghe ra, Trịnh Xá không chỉ đang giảng giải cho hắn biết về Minh Hà, có một phần lớn trong đó là đang phân tích con đường tăng cường sức mạnh. Đây là một người siêu mạnh, có những người vĩ đại như Trịnh Xá đích thân giảng giải, mặc dù không nhất định sẽ thích hợp với con đường của bản thân Sở Hạo nhưng tuyệt đối vẫn rút ngắn đi không ít những đoạn rẽ quanh co trong tương lai của hắn. Chuyện này cũng không thua gì việc truyền đạo trong mấy tiểu thuyết tiên hiệp rồi.

"Đã nói xong rồi". Trịnh Xá cũng không dài dòng, bởi thực lực hiện tại của Sở Hạo mới chỉ là bậc ba cao cấp, sắp mò tới được mép bậc bốn, nếu tiết lộ quá nhiều ngược lại sẽ có hại cho hắn, vì vậy Trịnh Xá liền nói: "Lúc nãy cũng đã nhắc qua, năng lượng, bản thân nguyên tố cơ bản này có tính linh hoạt cùng dẻo dai cực lớn, những loại năng lượng được chuyển hóa ra quả thực là vô cùng tận. Ví dụ như lực tín ngưỡng, tức là trong lòng cậu tin vào thứ gì, sự tin tưởng của lòng tin này thực chất chính là một loại năng lượng. Đương nhiên, đối với một sinh mệnh thông thường mà nói, năng lượng của lòng tin cơ hồ ít đến gần như không có, hoặc cực nhỏ giống các loại hạt như nguyên tử và phân tử."

Sở Hạo gật gật đầu, hắn lại có chút hiểu biết về vấn đề này. Trong thế giới thực, các nhà khoa học đã tiến hành nghiên cứu về sức mạnh của lòng tin, tín ngưỡng và tư tưởng. Trong quá trình thí nghiệm, họ đã đóng băng nước tinh khiết, hơn nữa còn là nước được dán kín hoàn toàn, ngăn cách với không khí và tác động của ngoại lực, sau đó phân ra thành nhiều nhóm, trong đó có một số nhóm lần lượt được những người có cảm xúc khác nhau nhìn. Đúng vậy, ý trên mặt chữ, chính là dùng mắt để nhìn, lượng nước thí nghiệm sau khi được nhìn trong một khoảng thời gian sẽ đem đi đóng băng.

Về sau kiểm tra kết quả, trong các nhóm này những khối băng do người có cảm xúc tích cực nhìn sẽ có các vết nứt trên băng vô cùng đẹp mắt, tương tự như hoa tuyết; nhóm không có bất kì ai nhìn, vết nứt hình thành cũng hoàng toàn tương đồng, như đúc từ cùng một khuôn. Tuy nhiên nhóm do những người có tâm trạng không tốt nhìn, hình dạng các vết nứt lại chia năm xẻ bảy vô cùng thê thảm.

Trịnh Xá còn nói: "Ở nhiều Vị Diện, hoặc nói đại đa số Vị Diện trong đa nguyên vũ trụ đều sẽ sản sinh ra thần linh, tôi cũng không rõ rốt cuộc bọn họ được sinh ra như thế nào. Trong số đó có rất nhiều thần tự nhiên, thần động vật, cũng có một bộ phận là thần linh do loài người hoặc dị tộc sau khi thăng hoa mà thành. Những vị thần này có chung một đặc điểm, đó chính là bọn họ bị trói buộc vào với Vị Diện này, không có cách nào đến được Vị Diện khác, đồng thời, sức mạnh cùng trạng thái sinh tồn của bọn họ được quyết định bởi số lượng ít nhiều và độ mạnh yếu của tín ngưỡng ở Vị Diện. Nếu Vị Diện này rơi xuống, bọn họ tất sẽ phải rơi xuống cùng, tôi gọi đó là thần linh địa phương, thức ăn của bọn họ chính là lực tín ngưỡng."

"Cũng như vậy, nhưng không phải mọi lực tín ngưỡng đều là tín ngưỡng thần linh, vẫn còn đó rất nhiều lòng tin, tín ngưỡng, tư tưởng được lắng đọng trên khắp đa nguyên vũ trụ, sau đó sinh ra những thứ như vật chất, địa điểm, sinh vật phù hợp với quan niệm đó. Tôi gọi đó là tồn tại mang tính khái niệm, Minh Hà và địa ngục là hai trong số những tồn tại mang tính khái niệm mà tôi biết, còn có thế giới hỏa nguyên tố, thế giới thổ nguyên tố; phong và thủy cũng tương tự, thậm chí bao gồm cả thắng cảnh quang minh của khái niệm Sùng Thiện... Tất cả đều là những tư tưởng, khái niệm mà sinh vật của cả đa nguyên vũ trụ tạo ra, vô hạn sinh mệnh hình thành nên nguồn năng lượng khổng lồ, sau đó hiển hiện ra thành sự thật."

"Bản thể của Minh Hà tiếp giáp với địa ngục, địa ngục là một sự tồn tại tối tăm vô tận, sâu thẳm vô cùng, kinh khủng vô hạn. Tôi chưa từng tiến vào nhưng trong cuộc chiến đánh bại titan tổ tiên tôi đã dừng lại ở ranh giới giữa hiện thực và địa ngục, đó không phải nơi một sinh mạng nên tồn tại, cậu có thể tưởng tượng ra bằng sự khủng hoảng và tồi tệ gấp trăm triệu lần địa ngục trong các thần thoại tôn giáo, đó chính là địa ngục của thế giới hiện thực. Hơn thế, địa ngục được niêm phong bởi phong ấn vĩ đại, nội bất xuất, ngoại bất nhập, nói đơn giản chút, ý tứ đều đã được thể hiện hết trong cái tên của nó, ngục!"

"Thứ duy nhất nối liền địa ngục và đa nguyên vũ trụ chính là Minh Hà, đây là một tồn tại mang tính khái niệm có hình chiếu ở khắp đa nguyên vũ trụ. Có thể nói đó là một dòng sông, cũng có thể cho rằng đó là ranh giới được sản sinh do sự dung hợp giữa địa ngục và hiện thực. Sau khi đám Zeus phá vỡ mối liên kết giữa Vị Diện này và hình chiếu Minh Hà, sức mạnh to lớn của bản thể Minh Hà sẽ kéo Minh Giới của Vị Diện này rơi xuống, sau cùng, Minh Giới của thế giới này sẽ nhập vào trong bản thể Minh Hà, tiếp đến là bị lôi vào địa ngục. Đến lúc đó... đám thần linh chết chắc, có điều bạn của tôi cũng sẽ chết theo. cho dù là tôi, cũng tuyệt đối không có cách nào cứu được bọn họ, thế nào cũng phải khai thiên tích địa thực sự, sáng tạo ra sức mạnh vĩ đại của một vũ trụ mới có thể đánh vỡ phong ấn địa ngục. Tôi không thể làm được, bất kỳ sinh mạng thể nào tôi biết cũng không làm được, bao gồm cả titan tổ tiên kia, nếu không tôi đã sớm thoát ra khỏi địa ngục rồi!"

"Cũng giống thế, Vị Diện này có thể tan vỡ, tôi cho rằng cậu cũng thấy được nó đang trong quá trình sụp đổ đúng không? Sau khi mất đi một phần bản chất quan trọng như Minh Giới, Vị Diện này sẽ bắt đầu giải thể dần dần, chẳng qua là không sớm thì muộn mà thôi!"

Nói đến đây, Trịnh Xá ánh mắt sáng quắc nhìn sang Sở Hạo, mà Sở Hạo lại có hơi suy tư, cũng không chậm trễ lập tức gật đầu: "Tôi đã rõ rồi, tôi còn có một người bạn ở địa ngục, hơn nữa... tôi cũng muốn hồi sinh đồng đội của mình. Nhiệm vụ của tiểu đội chúng ta là cứu vớt Vị Diện này, vì vậy, chúng ta nhất định phải ngăn cản không cho Minh Giới bị kéo rơi. Mục tiêu của chúng ta giống nhau, không cần thiết phải trở thành kẻ thù, nhưng có một thứ tôi phải nói cho rõ ràng... bởi vì anh quá mạnh, dù anh đã kể cho tôi nghe về quá khứ của đội Trung Châu, nhưng tôi cũng có những lo lắng của riêng mình. Nếu tôi mù quáng tin tưởng vào anh, hợp tác với anh cứu bạn về, khi đó tính mạng của tôi và đồng đội toàn bộ đều được quyết định chỉ dựa vào tâm tình của anh. Có lẽ anh cảm thấy bản thân mình tuyệt đối là người tốt, nhưng tôi không dám khẳng định trăm phần trăm, cũng không hy vọng sinh mạng của mình và đồng đội phải phụ thuộc vào tâm tình cũng như bản ngã thiện ác trong con người anh. Tôi muốn có được sự ràng buộc, bảo đảm sau khi thành công anh sẽ không một hơi thổi tắt chúng tôi, vì vậy tôi mong anh sẽ chỉ tay..."

Sở Hạo vốn định bắt Trịnh Xá lập lời thề trước Minh Hà, đây là cách duy nhất hắn nghĩ ra có lẽ sẽ trói buộc được Trịnh Xá. Nhưng đang nói giữa chừng hắn bỗng thấy Trịnh Xá có chút sững sờ, sau đó chợt cắn răng, đưa tay cẩn thận tháo xuống mớ dây thừng bên cổ tay còn lại, dè dặt từng chút một như đang cầm trên tay báu vật trân quý nhất thế giới, tính chọn ra một, hai sợi, nhưng sau cùng hắn vẫn cắn chặt răng đưa toàn bộ số dây thừng cho Sở Hạo.

"Đây là báu vật của tôi, thứ tôi tự nguyện dùng hết tính mạng, dùng hết tín ngưỡng, dùng hết tất cả những gì tôi có để bảo vệ. Bản thân những sợi dây thừng này rất yếu ớt, dựa vào ma pháp của cậu, một trái hỏa cầu có thể thiêu hủy sạch sẽ chúng. Bây giờ tôi đưa lại cho cậu, toàn bộ đều cho cậu, nếu sau cùng tôi làm trái lời thề và làm hại đến các cậu, cậu có thể hủy hết chúng đi. Nhưng nếu tôi hoàn thành lời thề hợp tác, hy vọng cậu sẽ trả chúng lại cho tôi, hơn nữa tôi muốn cậu đảm bảo, cậu sẽ bảo vệ chúng bằng cả tính mạng của mình!"

Sở Hạo có chút ngơ ngác nhận lấy dây thừng, tò mò hỏi: "Đây là cái gì?"

"Lý do để tôi cố gắng, lý do tôi trở nên mạnh mẽ, lý do khiến tôi bách chiến bách thắng, giúp tôi đối mặt với vạn vật trong đất trời, đây là..."

"Dây thừng Vua hải tặc! Niềm tin cuối cùng bạn bè giao phó lại cho tôi!"