Võ Hiệp Huyền Huyễn Chi Sát Lục Hệ Thống

Chương 249: Là một cái bẫy!




Tuy nhiên, khoảng thời gian quý giá mà Ngô Chính câu kéo cho Minh giáo, vô tình cũng tiện nghi cho các thế lực khác, những thế lực chịu đựng tổn thất nặng nề trong các sự kiện đẫm máu gần đây, tương tự tứ đại môn phái cũng là không ngoại lệ.

Duy chỉ có Thiếu Lâm tự không chịu một chút tổn thất nào, đáng ra phải tận dụng thời gian này để làm những việc khác mới đúng!

Trên giang hồ có hàng tá những món hời mà Thiếu Lâm tự không thể bỏ qua, tựa như Ỷ Thiên kiếm trong tay Ngô Chính đơn độc một mình, hay là Đồ Long đao do Tạ Tốn sở hữu, trong lúc Minh giáo nội bộ chia rẽ, thậm chí là khơi mào tranh chấp giữa phái Võ Đang và các đại thế lực trên giang hồ.

Thiếu Lâm tự sẽ thiếu việc để làm ư!? Không thể nào!

Thế nhưng bọn hắn không làm bất cứ một việc gì trong số đó. Như vậy, Thiếu Lâm tự là đang tranh thủ âm mưu chuyện quái quỷ gì trong khoảng thời gian quý giá đó!?

Cấu kết Nhữ Dương Vương phủ, thảm sát Thường Châu, vu oan giá họa cho Minh giáo, hết thảy những chuyện này, ngoại trừ phái Võ Đang ra, cũng chỉ có thể là Thiếu Lâm tự có thể làm được.

“Lại là Thiếu Lâm tự!? Hừ, Dương Tả Sứ, hay là chúng ta phát tán tin tức này, để xem Thiếu Lâm tự làm sao để trốn thoát tội danh!”

Nhan Viên tức giận đùng đùng, hậm hực nói.

“Ngu ngốc, làm vậy chỉ càng thêm rối rắm!”

Dương Tiêu bực bội quát lên.

“Chúng ta phải làm thế nào? Không thể để mặc bọn chúng tự tung tự tác như vậy được!”

Nhan Viên xung động nói.

“Hiện tại chỉ có thể án binh bất động, chờ ta về bàn bạc với những người khác lại quyết định phải làm như thế nào.”

Dương Tiêu trong lòng vô cùng phẫn nộ, nhưng là sự việc quá trọng đại, không thể tự làm theo ý mình.

Sau khi Dương Tiêu và Tạ Tốn ổn thỏa trở về Quang Minh đỉnh, tập hợp toàn bộ cao tầng lực lượng ngưng tụ thành một thể, đồng thời cũng dùng phương pháp tạm thời của Ngô Chính, chính là trong mọi việc đều thương lượng với nhau, dùng kiến nghị đa số thắng thiểu số để giải quyết vấn đề không có giáo chủ tọa trấn.

Hiện tại phương pháp này rất hữu dụng, mặc dù vẫn còn có một số người không phục lẫn nhau, nhưng chí ít là không phải chia rẽ mỗi người một đường như trước kia. 

Nhờ vậy mà Bạch Mi Ưng Vương khi nghe được lời kêu gọi, cũng đã đầu nhập trở về, để Minh giáo thời điểm này đã vô cùng ngưng tụ, hoàn toàn có thể đối trọng với bất cứ thế nào trên giang hồ hiện nay.

“Giữ nguyên hiện trường nơi này, chúng ta rút về thôi!”

Dương Tiêu nghiêm giọng ra lệnh.

“Vâng!”

Hậu Thổ Kỳ đồng thanh hô ứng.

“Khoan đã!”

Đột nhiên Dương Tiên đưa tay chặn lại, thần sắc trở nên trầm trọng vô cùng.

“Dương Tả Sứ, là có chuyện gì?”

Nhan Viên nghi vấn nói.

Dương Tiêu không trả lời, ánh mắt ngưng trọng nhìn về cửa khẩu nhập thành phía tây, dường như là cảm nhận được có thứ gì đó đang đến.

Trông thấy Dương Tiêu như thế, hơn mười người Hậu Thổ Kỳ ngay lập tức lui về hậu phương Dương Tiêu, tăng cường cảnh giác đến mức cao nhất, mọi người tựa hồ đều minh bạch chuyện gì sắp xảy ra.

Không để Dương Tiêu đợi lâu, từ cửa khẩu phía tây, khuất sau cầu đá bắt qua một cái hồ, bóng dáng một lão hòa thượng dần dần ló dạng, theo sau lão chỉ có hai tên môn hạ.

“Không Văn thần tăng!”

Dương Tiêu tức khắc liền nhận ra thân phận người này, nghiến răng nghiến lợi nói.

Hậu phương đoàn người Hậu Thổ Kỳ nghe thế, ai nấy ánh mắt rực lửa, bừng bừng căm phẫn nhìn chằm lấy thân ảnh lão hòa thường kia, dường như là muốn ăn tươi nuốt sống lão cho bằng được.

“A di đà phật, thiện tai, thiện tại, ma giáo đồ sát chúng sanh, bách tính lầm than, tạo nghiệt trên thế gian quá mức sâu nặng, nào hay biết, gieo nhân nào ắt sẽ nhận quả đấy, nhân quả vốn không chừa một ai.”

Không Văn thần tăng cước bộ nhàn hạ, từng bước tiếp cận đoàn người Dương Tiêu, ánh mắt vô thần nhìn hờ, chấp tay niệm phật nhẹ giọng than thở.

“Hừ, khẩu phật tâm xà, đạo mạo thần tăng!”

Nhan Viên không nhịn được, liền lớn tiếng trào phúng.

“Các ngươi thảm sát biết bao sinh mạng vô tội, còn hồ đồ vô tri không biết hối cải?”

Không Văn thần tăng nhàn nhạt hỏi lại.

“Hối cải cái đầu nhà ngươi, lão trọc khốn kiếp!”

Nhan Viên không xem Không Văn thần tăng ra gì, chỉ trỏ mắng chửi.

“Nghiệp chướng, nghiệp chướng...”

Không Văn thần tăng lắc đầu thở dài.

“Không cần phải làm vờ làm vịt với ta, Thiếu Lâm tự quả nhiên là cấu kết Nhữ Dương Vương phủ, muốn hãm hại Minh giáo chúng ta!”

Dương Tiêu hừ lạnh nói.

Tức khắc Hậu Thổ Kỳ đều rút vũ khí ra, nhao nhao xông lên muốn bao vây ba người Không Văn thần tăng lại. Nhưng đột nhiên Dương Tiêu đưa tay chặn lại, không để bọn hắn hành động.

“Dương Tả Sứ!?”

Nhan Viên không hiểu nói.

Lẽ nào hơn mười mấy người của Hậu Thổ Kỳ, còn có cả Quang Minh Tả Sứ Dương Tiêu tại đây, mà còn phải sợ ba người Không Văn thần tăng ư!? Đó là ý nghĩ của đám người Hậu Thổ Kỳ. 

Ngược lại Dương Tiêu lúc bấy giờ lại đang lo lắng một việc khác nhiều hơn, để hắn trong lòng vô cùng bất an.

“Các ngươi, canh chừng phía sau!”

Dương Tiêu trầm giọng ra lệnh.

Nghe vậy, đám người Hậu Thổ Kỳ sững sốt không thôi, lẽ nào Thiếu Lâm tự đã cho người bao vây cửa khẩu tòa thành này, không cho bất cứ ai xuất nhập!?

Ngay lập tức bọn hắn liền quay lưng về phía ba người Không Văn thần tăng, giao lại cho Dương Tiêu, tập trung cảnh giác phía sau.

“Thì ra ngươi đến đây là có chuẩn bị? Hay cho Thiếu Lâm tự, tay nhúng chàm nhưng thanh danh vẫn thật trong sạch a.”

Dương Tiêu cười phẫn nộ, gằn giọng nói.

“Diệt trừ tà ma ngoại đạo, là tạo phúc cho bách tính thế gian, lão nạp hành sự trước nay vẫn không thẹn với lương tâm.”

Không Văn thần tăng khẽ lắc đầu nói.

“Ha ha ha...”

Dương Tiêu nghe thế liền cười to nói:

“Thật không biết xấu hổ là gì, các ngươi không thẹn với lương tâm!? Nực cười, thiên đại chê cười, ha ha ha...”

“Ác tặc, ngươi dám nhục mạ Thiếu Lâm tự!?”

Hai tên hòa thượng môn hạ đứng sau Không Văn thần tăng không nhịn được, liền chỉ tay lớn tiếng quát lên.

“Tuệ Thông, Tuệ Quang, lui về!”

Không Văn thần tăng nhạt giọng nói.

Cảm nhận được Không Văn thần tăng dường như rất không vừa lòng, hai tên môn hạ liền khép nép lui người ra sau, không dám nói thêm một lời.

Dương Tiêu trông qua biểu hiện của Tuệ Thông và Tuệ Quang, trong lòng liền dấy lên nghi hoặc không thôi. Không Văn thần tăng rốt cuộc là làm phương trượng phật môn như thế nào, lại khiến môn hạ dường như chỉ kính vì sợ, không giống như là thật tâm cho lắm.

Bất chợt, Dương Tiêu khí cảm một lần nữa rung lên, nhắc nhở cho hắn biết, suy đoán của hắn là hoàn toàn không sai. Thảm sát Thường Châu, chân chính là một cái bẫy được giăng ra, chỉ chờ đợi Minh giáo bọn hắn mắc câu mà thôi.

Vào lúc này, từ phía đông cửa khẩu nhập thành, xuất hiện gần mười người thanh niên, trang phục nói lên thân phận, là người của tam đại môn phái phái đến. Hơn nữa, từ khí tức của những người này phát ra, có thể biết được mỗi người đều là cao thủ, tu vi cao thâm mạt trắc không thể xem thường.