Vô Lại Quần Phương Phổ

Quyển 3 - Chương 15: Ma tông thiếu chủ




"Làm sao vậy? Ả không dùng ta để uy hiếp chàng việc gì chứ?" Triệu Thiên Tâm khuôn mặt lo lắng khẩn trương hỏi.

"Không có gì. Thiên Tâm tỷ tỷ, không nói nhiều nữa, trước tiên ta giúp tỷ hóa giải "Tiêu hồn bát chỉ" nhé?" Diệp Vô Ưu hơi chút phân vân rồi nhẹ nhàng nói, dĩ nhiên sau khi được Lãnh Tâm m dùng "Di hoa tiếp mộc" đại pháp truyền thụ, hắn đã biết cách làm thế nào để giải khai cấm chế này.

"Chàng có thể giải “Tiêu hồn bát chỉ" sao? " Triệu Thiên Tâm mặt đầy vẻ kinh ngạc:" Tối hôm qua, cuối cùng đã phát sinh sự việc gì? Chàng nhanh nói cho ta biết!"

"Thiên tâm tỷ tỷ, tỷ đã bao giờ nghe nói đến một loại dị thuật là"Di hoa tiếp mộc" chưa?" Diệp Vô Ưu ngập ngừng một lúc rồi quyết định nói ra, dù sao cũng không thể giấu mãi được.

"Di hoa tiếp mộc đại pháp à? Ta có nghe nói qua, nhưng chỉ nghĩ đây chỉ là lời đồn, loại dị thuật này chẳng lẽ thật sự tồn tại sao?" Triệu Thiên Tâm ngạc nhiên hỏi.

"Trong ma tông, có truyền lại dị thuật “Di hoa tiếp mộc“ này!" Diệp Vô Ưu gật đầu khẳng định, rồi hắn thuật lại toàn bộ sự việc Lãnh Tâm m dùng bí pháp “Di hoa tiếp mộc“ truyền tiên thuật nhất nhất kể ra hết chỉ là việc hắn lợi dụng chiếm chút ít tiện nghi trên người Lãnh Tâm m là giấu đi.

Triệu Thiên Tâm lắng nghe, sắc mặt không ngừng biển đổi, khi Diệp Vô Ưu nói xong thì nàng trở nên tái nhợt không còn chút huyết sắc.

"Lãnh Tâm m đã truyền độc nhất tuyệt học của Ma tông cho ngươi, như vậy cô ta muốn ngươi tiếp nhận chức vị tông chủ Ma tông. Cô ta thật là hết lòng quan tâm, yêu thương ngươi..."Triệu Thiên Tâm lầm bầm, trong pha với chút ghen tuông, đột nhiên nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Vô Ưu gằn giọng hỏi: "Ngươi nói thật cho ta biết, có phải ngươi cùng Lãnh Tâm m hợp mưu lừa ta phải không?"

"Đương nhiên không phải" Diệp vô ưu vội vàng thanh minh: "Thiên tâm tỷ tỷ, ta cũng không biết sư phụ tỷ tỷ có ý định gì, tất cả những lời ta nói đều thật lòng, chưa bao giờ ta có ý nghĩ là sẽ lừa rối tỷ"

"Ai, đã đến nước này, cho dù ngươi gạt ta thì cũng để làm gì?" Triệu Thiên Tâm nhẹ thở dài, ngữ khí bỗng trở nên hòa hoãn: "Lãnh Tâm m vì ngươi mà không tiếc hao tâm tổn trí, cùng mất đi vài năm công lực cũng đủ nói lên rằng cô ta đối với ngươi.....tình nghĩa thật sự....Chỉ là cô ta và ngươi không thân không thích, đột nhiên thu ngươi làm đồ đệ sau đó lại không tiếc thi hành khổ kế với ta để thành toàn cho ngươi, rốt cục là vì cái gì đây?

"Thiên Tâm tỷ tỷ không cần phải suy nghĩ nhiều mà làm gì, bây giờ trước tiên ta giải khai "Tiêu hồn bát chỉ" trước rồi sau đó cứu tỷ ra ngoài" Diệp Vô Ưu nói rồi định xuất thủ.

"Khoan, từ từ đã...." Triệu Thiên Tâm cản Diệp vô ưu lại: "Ta đã nghiên cứu kĩ về "Tiêu hồn bát chỉ" và đại khái hiểu được rằng sự khống chế của "Tiêu hồn bát chỉ" chủ yếu là dựa trên kinh mạch con người, nhưng chỉ là ta vẫn chưa biết được vị trí cụ thể, ngươi nói cho ta xem đó là những kinh mạch nào.

Diệp Vô Ưu gật đầu không chút do dự, nói ra cụ thể thủ pháp thi triển "Tiêu hồn bát chỉ". Trong mắt hắn quả thật không có một chút ý niệm vì ma tông mà giữ gìn bí mật, đem tất cả nói ra hết. Tiểu tử này từ trước tới giờ đều không có ý niệm mình sẽ trở thành ma tông môn nhân. Con người hắn trước sau chỉ có một mối quan tâm duy nhất là mỹ nữ...làm cho người đẹp vui là mối quan tâm hàng đầu của hắn.

" Nguyên lai là vậy, ta hiểu rồi" Nghe Diệp Vô Ưu nói ra một các tỉ mỉ thủ pháp thi triển, Triệu Thiên Tâm nhắm mắt suy tư một lúc, rồi mở to mắt, cúi đầu khẽ nói:" Thì ra tám vị trí chế trụ luôn di chuyển không cố định."

"Thiên Tâm tỷ tỷ, tỷ từ nay về sau có phải còn lo lắng về Tiêu Hồn Bát Chỉ nữa sao?" Diệp Vô Ưu thật sự lo lắng quan tâm.

"Tạm thời ta không có biện pháp phòng bị Tiêu hồn bát chỉ" Triệu Thiên Tâm lắc nhẹ đầu. "Bất quá, ta nhất định sẽ nghĩ ra biên pháp đối phó với nó, đến lúc đó ta sẽ không tha cho Lãnh Tâm m."

"Thiên tâm tỷ tỷ, bỏ qua đi, trước tiên ta đưa tỷ ly khai khỏi nơi này nhé!" Diệp Vô Ưu có chút gấp gáp:" Bằng không nếu sư phụ tỷ tỷ đến đây thì chỉ sợ đến lúc đó chúng ta muốn đi cũng không được".

" Dù Diệp Vô Ưu đã gần như học được tất cả các tiên thuật của Lãnh Tâm m cộng với bốn mươi năm công lực nhưng hắn biết, bây giờ mình vẫn chưa phải là đối thủ của nàng, Dù sao thì hắn cho đến bây giờ cũng chưa một lần sử dụng qua các loại tiên thuật và cũng không có bao nhiêu kinh nghiệm đối trận. Lần trước vốn dĩ có thể chiếm được chút tiện nghi của Lãnh Tâm m là do nàng lúc ấy chân khí bị hao tổn quá nhiều. Nếu nàng điều tức xong, khôi phục lại hoàn toàn công lực thì quả thật là không còn một chút cơ hội đào thoát cùng Triệu Thiên Tâm nữa.

"Hảo..!" Triệu Thiên Tâm gật đầu, lúc này toàn bộ sự việc biến chuyển ra sao nàng đã hoàn toàn hiểu rõ, nhưng bất luận là như thế nào thì ra ngoài so với trong địa lao vẫn tốt hơn nhiều. Hơn nữa, Diệp Vô Ưu đã không chút do dự nói hết cho nàng bí pháp "Tiêu hồn bát chỉ" nên sự hoài nghi với hắn trong lòng đã không còn. Dù sao nếu thật sự Diệp Vô Ưu cùng Lãnh Tâm m hợp mưu lừa nàng, thì cũng sẽ không bao giờ ngu ngốc nói hết những yếu chỉ của tuyệt học Ma Tông cho nàng.

Diệp Vô Ưu không chần chờ, thi triển chỉ pháp như gió, nhanh chóng giải khai các cấm chế trên người Triệu Thiên Tâm, rồi sau đó nắm lấy ngọc thủ nàng theo hướng cửa địa lao phóng nhanh ra.

Vừa mở cửa địa lao, Diệp Vô Ưu trong lòng bỗng chấn kinh, một luồng khí lạnh chạy khắp châu thân. Lúc này không biết từ lúc nào ngoài cửa đã xuất hiên hai nữ tử xinh đẹp quen thuộc, hiển nhiên là Lãnh Tâm m và Lãnh Sương Sương. Khuôn mặt Lãnh Tâm m lạnh như băng, miệng nở nụ cười nhẹ, hiển nhiên nàng đã khôi phục lại toàn bộ công lực.

“Sư phụ tỷ tỷ, người điều tức khôi phục sao nhanh vậy?" Diệp Vô Ưu khuôn mặt cười giả lả.

Lãnh Tâm m hừ lạnh một tiếng không lý đến Diệp Vô Ưu, hướng ánh mắt nhìn Triệu Thiên Tâm.

Diệp Vô Ưu trong lòng lo sợ Lãnh Tâm m sẽ xuống tay với Triêu Thiên Tâm, liền kéo nhẹ nàng ra sau.

"Sương Sương, con dẫn bọn họ đi đi" Lãnh Tâm m đột nhiên lạnh nhạt lên tiếng.

Diệp Vô Ưu khuôn mặt đầy vẻ ngơ ngác, Triệu Thiên Tâm cũng rất sững sờ không hiểu Lãnh Tâm m rốt cuộc đang có âm mưu gì.

"Lãnh Tâm m, ngươi bị gì mà đột nhiên lại có lòng tốt như vậy thế?" Triệu Thiên Tâm hừ nhẹ hỏi.

"Ngươi đối với ta vốn đã không còn giá trị lợi dụng, nếu còn lưu lại nơi này cũng chỉ làm phí cơm của ta mà thôi" Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói:"Ta tuy cùng với Hoa Thiên Hương sư phụ ngươi tuy có ân oán, nhưng cũng sẽ không đòi nó trên người ngươi, nếu ngươi không biết "Nghịch thiên thập tam châm" ta cũng không thèm bắt ngươi đến nơi này"

"Ta thề sẽ không buông ta ngươi, Lãnh Tâm m,!" Triệu Thiên Tâm lạnh lùng nói.

"Ta có thể thả ngươi ra dĩ nhiên là không sợ ngươi trả thù" Lãnh Tâm m "hừ" nhẹ một tiếng, rồi quay đầu nhìn về phía Diệp Vô Ưu, ánh mắt tựa hồ có chút tức giận xem ra đối với những hành động vô lễ của hắn không lâu trước đó nàng vẫn nhớ rõ.

"Sư phụ tỷ tỷ, ta cùng Thiên Tâm tỷ tỷ đi trước!" Diệp Vô Ưu bị Lãnh Tâm m nhìn có chút cảm thấy không được tự nhiên liền kéo Triệu Thiên Tâm đi.

"Tốt lắm... đem những thứ ta truyền cho ngươi nhanh chóng thực tập cho tốt, nếu có việc gì cần ta sẽ bảo Sương Sương đi tìm ngươi...." Lãnh Tâm m ngữ khí bình thản nói đến đây đột nhiên hơi đổi: "Ta nhắc ngươi một câu, ngươi bản thân đã là đệ tử của ma tông, vĩnh viễn không thay đổi.“