Vô Lại Quần Phương Phổ

Quyển 6 - Chương 16: Lãnh Tâm Âm đích sơ dạ




“Tô Tố Tố cùng Tuyết Minh Văn có tư tình?” Diệp Vô Ưu có chút không vui “Tuyết Minh Văn cái gì đó sao được đàn bà yêu thích vậy chứ?”

“Tuyết Minh Văn tại Phiêu Tuyết đế quốc đỉnh đỉnh đại danh “Phiêu Tuyết đệ nhất mĩ nam tử”, ngoài ra còn có ngoại hiệu “Phiêu Tuyết đệ nhất tài tử” chỉ điều đó thôi cũng có thể hiểu rằng hắn tướng mạo anh tuấn phi phàm thông minh tuyệt thế, lại ẩn chứa khí phách đế vương nên tự nhiên được các thiếu nữ hâm mộ vô cùng.” Lãnh Tâm Âm lãnh đạm nói “Bất quá, hắn trong mắt mọi người lúc nào cũng mang dáng vẻ một thư sinh yếu đuối bình thường, chắc chắn chỉ là ngụy trang che đậy bản chất mà thôi.”

“Lợi hại như vậy sao?” Diệp Vô Ưu sững sờ ngơ ngác “Sư phụ tỷ tỷ, tên tiểu bạch diện đó bao nhiêu tuổi rồi?”

“Tuyết Minh Văn năm nay ba mươi tuổi, mặc dù đã sớm qua tuổi thành nhân nhưng vẫn chưa thành gia lập thất, vui thú thê nhi.” Lãnh Tâm Âm ánh mắt bỗng lộ vẻ kì quái liếc nhìn Diệp Vô Ưu “Ngươi hỏi chuyện này làm gì?”

“Úc, không có gì, chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi mà.” Diệp Vô Ưu nhún vai, dáng vẻ thản nhiên trả lời. Lãnh Tâm Âm ánh mắt đầy vẻ ngờ vực nhìn Diệp Vô Ưu, bộ dạng hắn lúc này vô tư vô lự, khuôn mặt tươi cười khiến nàng nghĩ mãi cũng không ra hắn tùy tiện hỏi mình vậy là nhằm mục đích gì? “Chúng ta cần thương lượng, tìm ra đối sách.” Trầm ngâm chốc lát, Lãnh Tâm Âm đề nghị “Các ngươi thử nói xem, làm thế nào để ra tay xuất thủ có kết quả tốt nhất?”

“Sư phụ tỷ tỷ, việc này người quyết định là được rồi mà, ngươi nói như thế nào bọn ta làm vậy thôi.” Diệp Vô Ưu thản nhiên nói, ngữ khí đầy vẻ tin tưởng “Sư phụ tỷ tỷ người yên tâm, ta và sư tỷ nhất định sẽ làm theo lời tỷ.” Chỉ tiếc là lần này Lãnh Tâm Âm không còn tin tưởng Diệp Vô Ưu được nữa, nếu Diệp Vô Ưu biết nghe lời nàng nói thì hắn đâu có cả ngày phá phách, Nhìn ánh mắt của hắn lúc này không cần nói cũng biết rằng hắn đang nghĩ đến việc bắt nàng thực hiện lời hứa. Nghĩ đến những điều đã hứa với hắn, Lãnh Tâm Âm trong lòng không khỏi trào lên một tâm sự khúc mắc. Vốn những việc nàng nghĩ rằng khó có thể thực hiện được thì nay Diệp Vô Ưu lại có thể dễ dàng giải quyết, điều này làm nàng có chút cảm giác không cam tâm. Tuy nàng không có phản đối mà chỉ muốn khất lần một thời gian, nhưng Diệp Vô Ưu cũng đâu có quên được lời hứa hẹn đó, hắn lúc nào cũng chỉ muốn nàng thực hiện cho nhanh. Đáng lẽ lúc trước tại Vô Ưu sơn trang nàng đã phải thực hiện lời hứa rồi, nhưng đến tận bây giờ đã tới tận Phiêu Tuyết thành nàng vẫn còn chưa hoàn tất. Đương nhiên trong lòng Lãnh Tâm Âm hiểu rõ, nàng có thể chạy trốn một lần chứ không thể chạy trốn được cả đời này, Diệp Vô Ưu luôn nhìn nàng bằng ánh mắt đam mê, sở dĩ hắn không bức bách nàng là vì hắn hiểu rõ, nàng đã không còn cách nào mà thoát khỏi lòng bàn tay hắn được.

“Ta tất nhiên đã có chủ ý, hiển nhiên lúc này thực lực của Tuyết Minh Văn đột nhiên đại tăng chủ yếu là do sự xuất hiện của Tô Tố Tố, nếu không Tuyết Minh Văn không có khả năng sở hữu một thế lực lớn mạnh như bây giờ. Bời vậy lúc này trọng tâm của chúng ta là đối phó với Tô Tố Tố.” Lãnh Tâm Âm khuôn mặt trầm ngâm, ngữ khí hơi trầm xuống.

“Ta nghĩ chúng ta lúc này chi bằng binh chia nhị lộ, ta với Tuyết Minh Cương lo đối phó với thế lực của Tuyết Minh Văn tại nội cung, ngươi và Sương Sương phụ trách đối phó với Tô Tố Tố. Các ngươi nghĩ thế nào?”

“Không có vấn đề gì?” Diệp Vô Ưu gật đầu đáp ứng, bất quá trong lòng hắn không nghĩ là sẽ đối phó với Tô Tố Tố, mà là muốn biến Tô Tố Tố thành lão bà của mình. Ước muốn của hắn là muốn một mẻ bắt hết Vân Mộng thập tiên tử, mà Tô Tố Tố bài danh đệ nhất trong thập tiên tử, hắn sao có thể buông tha. Diệp Vô Ưu không phản đối, Lãnh Sương Sương tự nhiên cũng đồng ý, nhưng nàng trong lòng cũng có chút nghi vấn: “Tô Tố Tố bây giờ đang ở trong hoàng cung hay bên ngoài vậy?”

“Tô Tố Tố tuyệt không có trong cung nội, tất ở bên ngoài. Nhưng nàng ta hành tung phiêu hốt, ta đang huy động đệ tử Ma tông và người của Thiên Nhai thư viện truy tìm tung tích của nàng ta. Các ngươi yên tâm nếu có tin tức gì ta sẽ chuyển ngay cho các người.” Hơi ngừng một lát, Lãnh Tâm Âm tiếp “Nhưng lúc này hầu hết thời gian ta phải ở trong cung nội”

“Sư phụ tỷ tỷ, nếu chúng ta muốn tìm người thì sao?” Diệp Vô Ưu vội vàng hỏi.

“Sương Sương sẽ biết cách tiến cung, nàng ta có thể đưa ngươi vào.” Lãnh Tâm Âm ngữ khí có chút ngập ngừng “Thôi, ta về phòng trước đây!” Lãnh Tâm Âm đứng dậy đi ra cửa, đến cửa phòng thân hình yêu kiều chợt dừng lại, hơi run nhẹ, khẽ mím chặt môi quyết định.

“Đúng rồi, Vô Ưu, ngươi theo ta, ta có chút việc muốn chỉ điểm cho ngươi.” Diệp Vô Ưu nghe vậy mừng rỡ vô cùng, có gì cho hắn ư? Chắc chắn là bản thân nàng rồi. Khi nàng quay trở lại hắn đã nghĩ đến việc bắt nàng thực hiện lời hứa, bây giờ nghe nàng nói vậy hắn thiếu điều muốn nhảy dựng lên vì sung sướng. Hắn nhanh chóng vẫy tay chào Lãnh Sương Sương rồi phóng nhanh ra ngoài…

Lãnh Tâm Âm cảm giác được Diệp Vô Ưu đã bước vào phòng, nàng không hề xoay người lại, chậm rãi đi đến bên hương sàng. Diệp Vô Ưu khẽ khép chặt cửa rồi xoay người lại, liền phát hiện Lãnh Tâm Âm đang cởi bỏ tấm phi phong trên người, động tác nhẹ nhàng uyển chuyển động lòng, Tấm phi phong chậm rãi rơi trên nền đất, thân thể ngọc ngà mềm mại hiện lên rõ ràng trong ánh nến. Diệp Vô Ưu hưng phấn cùng cực, hắn lúc này cơ bản có thể xác định được Lãnh Tâm Âm muốn thực hiện lời hứa với hắn. Thân ảnh chợt lóe, Diệp Vô Ưu đã dựa sát thân sau Lãnh Tâm Âm, song thủ siết nhẹ vòng ngực của nàng “Sư phụ tỷ tỷ, ta rốt cục cũng đợi được đến ngày này!” Diệp Vô Ưu ghé sát vào tai nàng thì thào, hơi thở nóng rực làm ngọc diện Lãnh Tâm Âm cũng hồng lên trông quyến rũ vô ngần. “Nguơi thực sự muốn ta sao?” Lãnh Tâm Âm khẽ thở nhẹ “Ta hi vọng ngươi đáp ứng ta một điều kiện.”

“Sư phụ tỷ tỷ, là việc gì?” Diệp Vô Ưu vội hỏi, vừa hỏi ma thủ đã lần cởi thắt lưng áo. Đã quyết định ủy thân cho hắn nên lúc này Lãnh Tâm Âm không chút phản đối hành đông đó. Vừa cởi được áo ngoài nàng, hai tay hắn đã ôm lấy hai đồi ngực căng tròn, đầu ngón tay khẽ vê nhẹ đỉnh hồng châu, từng cảm giác tuyệt vời từ đầu ngón tay truyền về khiến Diệp Vô Ưu dục hỏa dâng cao vạn trượng.

“Việc của chúng ta lúc này đừng bao giờ cho Sương Sương biết được không?” Lãnh Tâm Âm hơi thở nặng nhọc, mặc dù trong lòng có chút không cam tâm nhưng Diệp Vô Ưu với nàng quan tâm vô cùng, tuyệt không khiến nàng có phản cảm, sự thật mà nói trong lòng nàng không hề chán ghét hắn. Lúc này trong lòng ma thủ của hắn, từng cảm giác nhè nhè từ hai đỉnh hồng châu truyền vào khiến cho thân thể nàng mềm nhũn không còn chút sức lực, từng luồng cảm giác bứt rứt khác lạ khiến trong sâu thắm nội tâm nàng nổi lên một khát vọng. Đột nhiên lúc này nàng bỗng phát hiện, kì thật trong sâu thẳm tâm hồn nàng loại cảm giác này đã tồn tại từ rất lâu rồi, chỉ là từ trước đến nay vẫn bị ý chí áp chế mà thôi.

“Sư phụ tỷ tỷ, tỷ yên tâm. Ta sẽ không nói cho Sương tỷ biết đâu!” Diệp Vô Ưu một tay ly khai đỉnh hồng châu tiếp tục cởi bỏ y phục nàng, một tay vẫn tiếp tục nâng niu đỉnh ngọc phong, trong lòng hắn biết rằng hắn sẽ không nói với Sương Sương, nhưng sẽ không cản nàng tự tìm hiểu, điều đó hắn không quan tâm. Nghe Diệp Vô Ưu đáp ứng, Lãnh Tâm Âm không nói gì nữa, hai mắt khép hờ mặc cho Diệp Vô Ưu thi triển ma thủ trên người nàng, hai hàm răng ngọc siết nhẹ nhưng vẫn không thể ngăn được những âm thanh rên rỉ nhẹ thoát ra. Những tiếng rên khoái lạc này đối với Diệp Vô Ưu còn hơn rất nhiều các loại thuốc kích tình.

Trong chốc lát, y phục lần lượt được cởi bỏ, một thân thể thon dài, trắng như bạch ngọc, với những đường cong quyến rũ, bí ẩn mê người hiện ra trước mắt Diệp Vô Ưu, yết hầu của hắn chuyển động lên xuống liên tục. Thân thể quyến rũ của Lãnh Tâm Âm như một chưởng trí mạng khiến hắn như có cảm giác không khí xung quanh như bị hút chặt, toàn thân đông cứng.

“Sư phụ tỷ tỷ, thân thể người đẹp quá!” Diệp Vô Ưu vuốt nhẹ thân thể nàng. Lãnh Tâm Âm không nói gì, chỉ “ư” khẽ một tiếng, khẽ uốn nhẹ, mặc dù chỉ là một động tác nhẹ nhàng, nhưng trong mắt Diệp Vô Ưu động tác đó mê hoặc cùng cực, trong lòng hắn dục hỏa bành trướng. Hắn rốt cuộc cũng khồng thể nhịn được nữa, nhanh chóng cởi bỏ toàn bộ y phục, trườn lên thân hình đầy quyến rũ đó, nhẹ nhàng tách đôi chân ngọc thon dài, xâm nhập vùng cấm địa huyền bí.

Lãnh Tâm Âm kiều thanh khẽ “ư” một tiếng đau đớn, vật thể cứng rắn, nóng hổi của Diệp Vô Ưu đã phá tan lớp ngăn cản cuối cùng trong thông đạo nhỏ hẹp của nàng, toàn bộ xâm chiếm hết bên trong. Lãnh Tâm Âm đột nhiên cong người, ngọc thủ ôm chặt lấy thân thể cường tráng của Diệp Vô Ưu, mười đầu ngón tay bấu chặt lấy da thịt hắn, hàm răng ngọc nghiến chặt.

“Đừng động đậy, song tu... ” Lãnh Tâm Âm vận dụng toàn bộ sức lực nói ra vài lời. Song tu công pháp nháy mắt đã phát động, hai luồng chân khí thông qua vị trí tiếp xúc thân mật giữa hai người, lưu chuyển tuần hoàn liên miên bất tuyệt…

“Tốt lắm!” không biết trải qua bao lâu, Lãnh Tâm Âm thở nhẹ ra hai tiếng, cùng lúc đó Diệp Vô Ưu cũng hét lên một tiếng sung sướng, ở trên người nàng bắt đầu chuyển động lên xuống nhịp nhàng. Hơi thở gấp gáp, kèm theo những âm thanh rên rỉ tiêu hồn, trong phòng Lãnh Tâm Âm lúc này xuân ý nồng nồng. Sau nửa đêm hoạt động nhịp nhàng, điên cuồng không biết mệt mỏi, Diệp Vô Ưu cuối cũng đem tất cả tinh lực bắn thẳng vào trong nội thể của người ngọc. Trận chiến chấm dứt, Diệp Vô Ưu dùng chút sức lực cuối cùng âu yếm ôm lấy thân thể lõa lồ của Lãnh Tâm Âm, thể hiên một tình yêu thương vô hạn.

“Ngươi muốn biết vì điều gì mà ta quyết định bang trợ cho Tuyết Minh Văn không?” Lãnh Tâm Âm đột nhiên mở miệng, vừa mới mất đi tấm thân thanh bạch mà mình cố công gìn giữ nhiều năm, nàng chợt cảm giác trong tâm hồn mình không có chút cảm giác hối hận, Giờ phút này đối với nàng nam nhân này không chỉ là sự gần gũi về thân xác mà dường như tâm hồn cũng đã hòa làm một. “Biết, là vì Tuyết Minh Đường” Diệp Vô Ưu ngữ khí mang chút đố kị “Sư phụ tỷ tỷ, nàng không quên được hắn sao?”

“Ngươi nói đúng một mà chưa phải là tất cả, ta làm việc này là vì Tuyết Minh Đường, nhưng tuyệt không phải là vì ta không quên được hắn.” Lãnh Tâm Âm thầm nói “Chỉ là vì ta từng đáp ứng với hắn một việc.”

“Là việc gì vậy?” Diệp Vô Ưu có chút hơi tò mò.

“Ta nghĩ, sự tình ta với Tuyết Minh Đường năm đó chắc ngươi cũng biết một ít.” Lãnh Tâm Âm mơ màng “Chuyện đó đã qua lâu lắm rồi, ta với hắn có một lời hứa… Ngươi biết nguyện vọng lớn nhất của Tuyết Minh Đường là gì không?”