Vợ Ngốc!!! Lấy Anh Nha

Chương 101




---không phải tôi đã nói rồi sao?Các người đám cưới qua mặt nhau à?—Ông Kezin mặt hầm hầm ngồi chéo chân, cái đập bàn khiến mọi người trong công tyđi ngang chỉ biết co chân mà chạy

.

----tôi thành thật xin lỗi, mọi tổn thất tôi sẽ gánh, nhưng rất mong ông sẽ đến và chúc phúc chúng tôi.---Nam phong ung dung như chuyện này vỗ dĩ sẽ xảy ra

--- Anh còn mong tôi đến và chúc phúc ư? Thật buồn cười.—ông Kezin nhếch mép, có ai điên đến mức đó chứ? Hợp đồng bị hủy hình ảnh của buổi tiệc và danh tiếng của ông cũng theo đó mà đi luôn, ngày nào cũng phải mệt mỏi giải quyết mấy cái phóng viên leo đeo như sam dính mãi không buông.

---Tình yêu mà... hợp thì nắm không thì buông, chứ có ai biết trước được điều gì? đúng là tôi không thể giữ được hình ảnh của tình yêu siêu hạnh phúc mà ông mong muốn, nhưng đời người nào ai muốn mình sẽ quên đi hạnh phúc từng có chứ,chỉ là do tạo hóa mà thôi.. dù gì thì tôi rất mong sẽ có được câu chúc phúc của ngài.—Nam Phong cố gắng thuyết phục ông kezin, anh không muốn ba anh phải đau đầu , ngày nào cũng lo lắng chuyện này.

Ông Kezin nhìn Nam Phong không chớp mắt, cũng phải thôi, làm sao có thể cưỡng lại định mệnh, tạo hóa đã cho ta như vậy thì chẳng thể làm khác được.

-Mong là cậu không chọn sai, cũng sẽ không hối hận, giá mà cô dâu của cậu là….--- Ông kezin lắc đầu rồi bước đi ra khỏi cửa, để lại ánh nhìn thoáng ngợp của anh, hối hận? sẽ không có điều đó xảy ra đâu? Anh yêu người con gái đó, ngay cả khi mất trí anh cũng chưa hề quên đi, vẫn len lỏi trong con tim anh thì làm sao có chuyện hối hận

Tập trung kí xong mấy cái hồ sơ còn dỡ gian, anh bức đến phát điên, ước gì thời gian trôi chở lại thì anh đã không dại gì đi du lịch để rồicông việc ngập đầu thế này, còn Việt Anh thì mấy ngày nay không thấy mặt mũi đâu, cũng chẳng biết làm cái quái gì mà công việc của công ty cứ đùng ra, không thể kiểm soát hết.

Thầm rủa Việt Anh trong bụng

Cánh cửa xanh bật mở, ngước đầu lên nhìnthấy ngay cái bản mặt tươi cười của Việt Anh là Nam Phong muốn trào máu, đúng là linh hết chỗ nói vừa nhắc đến đã xuất hiện, nếu mà chết rồi chắc còn linh hơn.

Thoải mái ngã lưng trên ghế, Việt Anh đá lông nheo.

- Gíam đốc à? Sao anh cứ ngồi lì ở đó vậy? đến đây đi.

Liếc nhìn thằng bạn điên rồ của mình, mà anh muốn nôn hết bữa sáng ra. Đáng lẽ ra anh ta là người hiểu nhất tại sao anh vẫn ngồi ở đây, không phải tại vì cái tính trả đũa của Việt Anh sao.

-Muốn ăn dép?—nam Phong trừng mắt.

-Sao anh nóng tính vậy? người ta có làm gì đâu?--- Trêu Nam Phong nổi khùng chính là thú vui của việt Anh, thấy anh tức đến sịt khói mới hấp dẫn, nhất là đôi mắt kia nheo đến nỗi không còn giọt sương máu nào.

Nam Phong cười gian tà, xoắn tay áo tiến đến gần việt Anh. Giám đùa với lửa ư? thì sẽ không có kết quả tốt

-Hiii… hii.. Đùa Thôi.. đùa thôi mà.—Việt Anh cười trừ, mỗi lần trọc anh xong là y như rằng Việt Anh sẽ dùng cách cười cười để bào chữa.

-Hử…

-À.. mày định đám cưới thật hả?—Việt Anh đánh trống nản qua chuyện khác

-Không lẻ đùa.—lấy điện thoại ra lướt web, Nam Phong trả lời như không.

-Nhưng Bảo ngọc….

Chưa nói hết câu thì Tiễu Mễ đẩy cửa bước vào, Việt Anh nuốt luôn mấy câu còn lại.

Nở nụ cười lướt qua Việt Anh, cô thầm rủa trong lòng cái thằng cha Việt Anh nhiều chuyện tự nhiên nhắc đến nó làm gì? thật ra anh đã biết những gì rồi?thật không thể nới lỏng được mà? từ hôm nay cho đến lúc đám cưới cô tuyệt đối không cho bất cứ ai có cơ hội nhắc đến cái tên Bảo Ngọc, không thể để nó mãi len lỏi trong cuộc sống của cô và Nam Phong.

-Hai anh nói chuyện gì vui quá vậy?—Tiễu Mễ vui vẻ đi đến ngồi kế Nam Phong, tựa đầu vào vai anh nũng nịu

-Nam Phong nói xấu em đấy.—Việt Anh châm dầu

-Ơ… anh.. anh nào có.--- Nam Phong xua tay, quăng nguyên cái điện thoại vào

mặt Việt Anh cũng may nội công thâm hậu nếu không thì Việt Anh ăn gạch rồi.

-Xí… em không biết… bắt đền anh.—Tiễu Mễ khoanh tay giận hờn.

-Hahahahaha… đêm tân hôn bắt nó ngủ chuồng heo.—Việt Anh gật đầu lia lịa.

-Mày không nói chẳng ai nói mày câm đâu thằng khốn.—Nam Phong bậm môi.

-Em bắt anh phải đi chọn váy với em.--- Tiễu Mễ xà vào lòng Nam Phong.

Việt Anh chề môi nhìn Nam Phong, người ta có vợ rồi nên ngọt ngào vậy đó? Chẳng bù cho anh bị lỗ vốn, mấy ngày Nam Phong đi du lịch anh ở công ty toàn thất hứa với mấy ẻm nên xù hết rồi, thế là mất vợ vì cái thằng bạn tồi . Việt Anh mếu máo trách đời bất công với mình.