Vợ Nhặt

Chương 28




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hôm nay thời tiết hơi sầm tối có thể sẽ mưa bất cứ lúc nào. Cô quyết định đi mua gì đó về nấu ăn, nàng đi lòng vòng trong siêu thị một hồi không hiểu sao đồ mua chẳng mấy chốc đã đầy rổ xe đẩy. Nàng hai tay hai túi thức ăn nặng trĩu, cô không hiểu sao đồ lại nhiều đến như vậy. Đang đi lên trên cầu thang do không cẩn thận mà cô trượt chân ngã về phía sau.

"Ah... Hử không đau"

Cô nhắm chặt lấy hai mắt lại bởi vì biết thế nào thì mông mình cũng sẽ thân mật với mặt đất kia thôi. Nhưng lạ là cô không hề thấy đau.

"Xã đi đứng cho cẩn thận chứ. Em đi không cẩn thận ngã vào tim chị nữa thì làm sao"

Hắc Vân nhẹ nhàng ghé sát lại gần tai cô nói nhỏ, từng hơi thở nồng ấm của nàng phả vào tai cô khiến cơ thể cô bủn rủn và khẽ run lên chân cô vô lực nên toàn thân cô đều dựa trên người nàng. Tay nàng ôm chặt lấy cái eo nhỏ bé của cô, ôm lấy toàn cơ thể cô vào lòng mình. Cô ngượng ngùng thoát ra khỏi vòng tay của nàng.


"Sao lại là chị. Chị làm gì ở đây"

"Tình cờ đi ngang qua thấy một cô bé đang tính tập bay mà không thành"

Nàng cười nói trêu chọc cô, nghe nàng nói vậy mặt mày cô đều đỏ bừng lên tới tận mang tai. Hắc Vân tiến sát lại người cô khẽ khàng nói nhỏ.

"Thả lỏng tay ra đi"

Lời nói của nàng như ma thuật khiến cơ thể cô một mực nghe theo. Khi đã cầm được hai túi đồ của cô rồi nàng mới dịch cô ra một chút.

"Đi tôi giúp em đem lên nhà"

Nói rồi nàng xách hai túi thức ăn đi thẳng lên nhà cô. Cô thì chỉ biết chạy theo sau nàng cố lấy lại túi thức ăn nhưng cô chỉ cần động vào thôi đã bị nàng tặng cho cái ánh mắt cảnh cáo nên cô cũng không dám làm gì chỉ ngoan ngoãn đi theo sau Hắc Vân. Nàng đang đi thì đột nhiên đứng lại làm cho đầu cô đập thẳng vào lưng nàng.

"Mở cửa đi"


"À... được"

Lily ngoan ngoãn mở cửa đang mở thì cô quay ra sau nhìn nàng.

"Mà khoan đã sao chị biết nhà tôi"

"Khi mà em nhớ một ai đó thì em sẽ tìm cách để tìm thấy họ"

Cô hơi hơi đỏ mặt trong ánh mắt hiện lên vài tia yêu thương mềm lòng nhưng chỉ một vài giây đã bị nàng che giấu đi.

"Tôi nói rồi tôi không phải người chị quen nên đừng có làm đi theo tôi nữa"

Nàng lạnh lùng nói ra những lời này nhưng trong lòng cũng cảm thấy đau lòng. Nàng thì khi nghe cô nói vậy cũng cảm thấy rất đau lòng nhưng vẫn cố gắng gượng lên nụ cười.

"Đi vào nhà thôi"

Hắc Vân vẫn cười cười đi thẳng vào bên trong nhà cô, cô đứng một hồi rồi cũng vào bên trong nhà " Hazzz sao trên đời có người mặt dày như thế không biết nữa"

"Xong rồi cảm ơn chị, giờ thì chị về được rồi đầy"

"Nhưng trời mưa rồi em nỡ lòng để chị đi về trong thời tiết mưa gió này hay sao"


Nàng làm mặt cún con nhìn cô, cô thấy sự k chịu được vẻ đáng yêu này của cô nên đành chịu khuất phục.

"Chị làm gì làm tôi đi nấu ăn"

"Nấu cho chị ăn nữa nha"

Nàng vui vẻ ngồi ở ghế, cô cũng thật bó tay với cái người này nên đành để nàng lại dù sao cô cũng muốn ở cạnh nàng dù chỉ một chút thôi cũng được. Cô ở trong nấu ăn còn nàng bên ngoài đi thăm quan một vòng nhà cô, nhà cô được bố trí rất giản dị tạo cho người ta khi bước vào đây đều có cảm giác rất dễ chịu, xung quanh căn nhà đều có mùi hương của cô, mùi hương mà 4 năm nay Hắc Vân không thể nào quên được. Tình cờ có con mèo từ dưới ghế nhảy ra, nó quấn quýt lấy chân nàng. Hắc Vân bế nó lên đi tới ghế ngồi xuống, nàng nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể con mèo. Làm con mèo rất thích thú.

"Mèo con ngoan ngoãn ngồi đây để ba ba đi xem mẹ con đang nấu gì"
Nói rồi nàng đặt con mèo xuống ghế còn bản thân đi vào bên trong bếp. Lily đang thái thức ăn thì bất thình lình nàng đi tới phía sau lưng cô.

"Em nấu món gì vậy, chị nấu cùng được không"

Hắc Vân làm cô giật hết cả mình theo bản năng quay về phía sau. Ma xui quỷ khiến thế nào lúc cô vừa quay lại đã khiến môi hai người chạm nhẹ vào nhau. Cô bất ngờ quay ngay đầu lại vị trí cũ mặt mày thì đỏ bừng hết lên. Nàng lúc đầu cũng hơi bất ngờ sau thì lại vui vẻ lên, khéo miệng nở một nụ cười cực kì đẹp.

"Chị có thể coi đó là một món quà không, những nếu nụ hôn đó sâu hơn một tí thì sẽ ngọt hơn đấy"

Nàng khẽ khàng đứng sau người cô nói những lời mật ngọt với cô. Cô cảm thấy lại bị nàng làm cho mềm lòng hết cả rồi. Tay cô đang cầm dao thái thức ăn thì bị nàng làm cho mất tập trung không cẩn thận mà cắt vào ngón tay mình.
"A...hhh"

"Như em có sao không đưa chị xem"

Nàng vội vã cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đang chảy ra những giọt máu đỏ đậm của cô. Nàng không suy nghĩ nhiều đưa ngón tay đang chảy máu của cô vào bên trong miệng mình. Cô giật mình muốn rút ngón tay mình ra khỏi miệng nàng nhưng nàng lại dữ chặt lấy tay cô không cho cô lấy ngón tay ra khỏi miệng mình. Chiếc lưỡi mềm mại của nàng đang quấn quanh ngón tay cô, đầu ngón tay cô không còn đau mà thay vào đó là cảm giác thoải mái hưởng thụ sự quan tâm của nàng dành riêng cho mình. Khi máu tạm thời đã ngừng chảy thì nàng đưa cô ra ngoài phòng khách đặt nàng xuống ghế sofa.

"Hộp y tế em để ở đâu"

"Chắc là ở trong cái tủ kia"

Nghe được vậy nàng lập tức đứng dậy đi tới chiếc tủ gỗ mở của ra tìm lấy hộp y tế rồi lập tức chạy lại ngồi xuống trước mặt cô. Nàng dùng cồn rửa qua vết thương để nó không bị nhiễm trùng rồi cẩn thận tỉ mỉ dùng băng gâu băng lại miệng vết thương. Xử lý xong vết thương của cô và cất dọn các thứ thì nàng mới quay ra mắng cô.
"Sao em hậu đậu vậy hả. Nếu lỡ thương nặng hơn thì làm sao hả."

"Nhưng..."

"Nhưng gì mà nhưng không cẩn thận gì hết biết em làm chị lo lắm không hả"

Nàng tức giận mắng cô một tơi bời cô thì không biết làm gì chỉ ngồi ngoan ngoãn nghe nàng mắng cho một trận. Mắng xong rồi nàng đứng dậy bỏ đi.

"Chị... đi đâu vây"

"Đi nấu cơm chứ còn đi đâu, em ngồi im ở đó cấm chạy linh tinh"

Nàng đi thẳng vào trong bếp và bắt đầu nấu nướng, cô nhìn theo bóng lưng nàng mà mắt hơi buồn.

"Vân! chị cứ như vậy sao em có thể quên chị đc đây. Yêu em chị sẽ đau khổ thêm thôi."

Nàng vào bên trong nấu nướng một hồi rồi cuối cùng cũng xong xuôi. Món ăn đã được bày biện hết lên trên bàn ăn, cô lúc đầu vào khá ngạc nhiên vì trước giờ chưa thấy nàng nấu ăn bao giờ. Cô gắp lấy một miếng bỏ vào miệng nhai.
"Ừ khá ngon không ngờ một người đáng ... như chị lại có thể nấu ngon như vậy."

Edit: Sửa lại mà k hiểu au viết cái gì nên để ... -__-

"Hì, vậy em hãy ăn nhiều một chút đi"

Hai người ngồi cùng nhau ăn uống, việc này đều khiến cả hai trong lòng đều cảm thấy rất vui và hạnh phúc đến ấm lòng.

P/s: sau đây xin chúc mấy bảo bối của Lỳ có một kì thi thật tốt, khi đi thi có thể làm được bài😘❤ không bị tạch một môn nào. Và cố gắng cõng cái bằng giỏi về cho ba má😆

Lỳ sẽ nghỉ 1 tuần để tập trung vào thi nên tuần tới sẽ không ra truyện được. Nhưng khi thi xong thì Lỳ sẽ lại tiếp tục viết tiếp vậy nên mấy bé đợi nha.

Những ai yêu mến Lỳ thì hãy dành vài giây của mọi người ra để qua kênh youtube của mình đăng ký kênh ủng hộ để Lỳ có thêm động lực nha❤❤❤(Bách Hợp) Vợ Nhặt - Lỳ - Chương 28
Yêu mấy bảo bối nhiều 😘❤