Vợ Nhặt

Chương 3




Hắc Vân không nhúc nhích gì nhìn cô. Có vẻ cô rất đau dù đã ngất nhưng cặp mày của cô như dính vào nhau. Hắc Vân nằm xuống ôm lấy cơ thể cô, hôn lên trán cô.

"Từ giờ chị sẽ bảo vệ em" Hắc Vân ôm chặt lấy cơ thể cô mà tự hứa với bản thân là phải bảo vệ cô gái này bằng mọi giá. Cũng may người đầu tiên của cô là nàng nếu để người khác liếm lấy cô chắc chắn nàng sẽ phát điên lên mất.

Đến bốn giờ chiều cô mới lờ mờ tỉnh dậy. Cô cố gắng ngồi dậy nhưng cơn đau phía dưới lại khiến cô đau đớn.

"A...đau quá" Cô nắm chặt lấy nệm giường để cơn đau bớt đi.

"Em dậy rồi à. Cẩn thận không đau" Hắc Vân chạy lại ân cần đỡ lấy lưng cô dựa vào người mình.

"Có đau lắm không" Nàng ân cần quan tâm hỏi han cô.

Cô mới ngủ dậy nên đầu óc cẫn còn mơ hồ đầu khẽ gật gù. Hắc Vân nhìn thấy mà cảm thấy quả thực cô rất đáng yêu.


Được một lúc thì cô sực nhớ tới những chuyện hồi sáng. Cô liền đẩy Hắc Vân ra ôm lấy cơ thể mình và nhìn nàng với ánh mắt căm hận. Dường như hiểu chuyện gì nên Hắc Vân cũng không ép cô.

"Em sao vậy hận tôi lắm à" Nàng hỏi cô với một khuôn mặt buồn.

"Phải" Cô cắn răng để nói ra từ đó.



Dù biết trước câu trả lời của cô nhưng chính miệng cô nói ra vẫn làm Hắc Vân thấy đau.

"Em từ giờ là người của tôi nên phải nghe lời tôi" Giọng nói lạnh lùng bắt đầu vang lên.

"Không bao giờ tôi nhất định sẽ thoát khỏi chị" Cô căn hận nói.

Hắc Vân tiến sát lại cô nhìn chằm chằm cô. "Em trốn nổi sao"

"Nhất..." Cô chưa kịp nói hết thì Hắc Vân đã chặn ngay môi cô lại. Cô cố gắng chống cự lại nhưng không được. Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau không rời.

Hắc Vân mãi mới chịu nhả ra, cô thở hổn hển, mặt thì đỏ bừng lên làm cho nàng động tâm du͙ƈ vọиɠ lại bắt đầu nổi lên.


Nàng đè cô xuống hôn lên cổ cô làm cổ cô đỏ ửng lên. Cô cố gắng đẩy nàng ra, khi đẩy được nàng ra cô đã giáng thẳng một bạt tay vào mặt nàng khiến mặt nàng đau rát.

"Em dám" Hắc Vân nổi điên lên quay lại định cho cô biết tay nhưng vừa quay mặt lại nàng thì thấy nước mắt cô đã rơi từ bao giờ. Hắc Vân đau lòng nhìn cô, nàng đứng dậy khỏi người cô, cô cũng ngồi dậy tay thì ôm lấy cơ thể mình, nàng ném cho cô một bộ quần áo.

"Mặc vào đi tôi đưa em tới bệnh viện" Hắc Vân ôn nhu nói với cô.

Cô ngẩn ngơ nhìn nàng một hồi lâu không nói gì "sao còn ngồi đó không mau đi thay đồ đi" Hắc Vân nhắc cô.

Hắc Vân đưa cô tới bệnh viện lớn nhất thành phố để xem cô bị sao, bác sĩ nói cô bị mất trí nhớ tạm thời do đầu bị va đập mạnh. Khám xong Hắc Vân đưa cô về, nàng đưa cô lên xe ngồi ghế lái phụ rồi mình thì ngồi ghế lái.


"Em hoàn toàn không nhớ gì hết sao" Hắc Vân lo lắng quay sang hỏi cô.

"Ừ" Nhưng lại chỉ nhận lại được câu trả lời lạnh lùng của cô. Cô vẫn còn rất ghét nàng.

"Vậy tôi sẽ gọi em là Tố Như được không" Nàng lại tiếp tục nói.

"Sao cũng được" Cô quay mặt ra cửa xe lại lạnh lùng trả lời nàng. Tự dưng trong lòng Hắc Vân thấy rất khó chịu.

Hắc Vân dừng xe lại qua sang áp sát mặt mình lại gần mặt Tố Như, làm Tố Như sợ hết hồn.

"Chị định làm gì hả" Tố Như kêu lên, nhưng Hắc Vân không trả lời mặt nàng lại tiến sát lại khiến cho Tố Như có thể cảm nhận được hơi thở của nàng.

"Được rồi đấy" Hắc Vân dời khỏi người cô, thì ra nàng đang tháo dây an toàn cho Tố Như.

Hắc Vân xuống xe mở cửa cho cô "không định xuống à" Hắc Vân dục cô xuống xe.

Tố như bước xuống thì thấy một nhà hàng trước mặt mình. Ra Hắc Vân đưa cô đi ăn từ sáng giờ cả hai cũng chưa ăn.
Hắc Vân cầm chặt lấy tay Tố Như đưa cô vào nhà hàng và đặt một phòng vip rồi gọi vô số món và bắt cô ăn hết nhưng tay thì không chịu buông tay cô ra.

"Buông tay ra chị cứ nắm lấy tay tôi vậy sao tôi ăn" Tố Như tỏ vẻ khó chịu khi mà Hắc Vân không chịu buông tay cô.

"Sợ em trốn mất" Hắc Vân vẫn cương quyết không buông tay cô.

Cô muốn Hắc Vân bỏ tay ra cũng không được. Đành chịu thua, Hắc Vân thì ân cần bón cho cô ăn cứ mỗi khi cô không chịu ăn là nàng lại trừng phạt môi cô bằng môi mình.